pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1342052

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2052 lượt.

như Kỳ Quyên nói, tùy tiện lấy anh để trả thù, như thế ít ra cô sẽ không khó chịu, không bực tức, có lẽ còn có thể vui mừng hớn hở, tràn đầy khí thế chiến đấu, giương cao ngọn cờ tiêu diệt Thẩm Quân Tắc bước vào nhà họ Thẩm, sau đó nghĩ mọi cách giày vò anh ta, ức hiếp anh ta, làm anh ta tức chết, thậm chí lấy đó làm niềm vui. Nhưng bây giờ cô không có ý chí chiến đấu. Trước mắt là nấm mồ đang chờ cô nhảy xuống, ai có thể có ý chí chiến đấu được cơ chứ? Tiêu Tinh buồn rầu tắt màn hình, cầm điện thoại gọi điện cho mẹ. Lúc này, đột nhiên cô rất muốn nghe giọng nói của mẹ. Giọng nói của Nhạc Lăng vẫn lạnh lùng như thế, chỉ là giọng nói khàn khàn ẩn chứa chút mệt mỏi. “Con không nhớ Trung Quốc và Mỹ chênh lệch múi giờ sao? Bây giờ là ba giờ chiều, mẹ đang họp”.
“Dạ…”.
“…”.
Tiêu Tinh im lặng một lúc, “Mẹ mau đi họp đi, con không làm phiền mẹ nữa, con cúp máy đây, tạm biệt!”.
Haizz, vốn dĩ muốn vun đắp tình cảm mẹ con, sắp kết hôn rồi đột nhiên rất muốn nói với mẹ những điều thầm kín trong lòng, ôm chầm lấy mẹ khóc nức nở. Nhưng… mẹ cô hoàn toàn không cho cô cơ hội ấy. Tiêu Tinh nghĩ một lúc, cảm thấy trước khi lấy chồng mà không tâm sự với bố mẹ hình như vẫn thiếu chút gì đó, không nản lòng gọi điện thoại cho bố. Từ nhỏ cô đã thân thiết với bố hơn, nói chuyện cũng hợp. Có lẽ bố sẽ đồng cảm với cô, thậm chí cảm động vì những gì cô đã hy sinh cho nhà họ Tiêu, không biết chừng còn nói vài câu như Tiêu Tinh, con là niềm tự hào của nhà họ Tiêu chúng ta để khích lệ cô. “Bố ạ, con là Tiêu Tinh”.
Đầu dây bên kia đã nhấc máy nhưng lại im lặng không nói gì. Tiêu Tinh nói tiếp, “Con biết có chênh lệch múi giờ nhưng thật sự con rất muốn nói chuyện với bố. Haizz, con vừa gọi điện cho mẹ, bị mẹ mắng cho té tát mặt mày, thấy ấm ức mà không biết trút đi đâu. Nghe nói năm ấy bố mẹ kết hôn cũng là do người khác giới thiệu đúng không ạ? Xem mặt rồi thì quyết định kết hôn. Tính cách của hai người khác biệt nhiều như vậy, sau khi kết hôn có thể sống với nhau được không? Mẹ đúng là ghê gớm, sao bố có thể chịu đựng mẹ bao nhiêu năm như thế? Con thật sự rất khâm phục bố”.
Đầu dây bên kia vẫn im lặng đến đáng sợ, đột nhiên Tiêu Tinh thấy đầu dây bên kia vang lên tiếng thở khiến cô thấy sống lưng lạnh buốt. “Bố ạ?”.
Tiêu Tinh có chút nghi ngờ. Vẫn chưa bình tĩnh lại thì bên tai vang lên một giọng nói u ám. “Ta là mẹ con”.
Tiêu Tinh sững người, suýt chút nữa thì rơi điện thoại. Trời ơi! Vì sao lần trước bố gọi điện cho cô cô gặp mẹ, lần này cô gọi điện cho bố vẫn gặp mẹ? “Mẹ…”.
Tiêu Tinh gần khóc. Nhạc Lăng hầm hầm nói:
“Con đúng là đồ ngốc! Lập tức kiểm tra lại danh bạ điện thoại, nhìn xem số điện thoại của bố có phải là đầu 139 không?”.
Tiêu Tinh ngoan ngoãn kiểm tra, “Đúng ạ, đầu 139 không sai”.
“Lại còn dám nói là không sai?! Đầu 139 là điện thoại của ta! Bố con dùng đầu 131, con không biết sao? Có phải là cả bố cả mẹ đều lưu một số, lần nào nhắn tin cũng nhắn hết sang máy của ta?”.
Nhạc Lăng nói rồi tắt máy luôn, chỉ còn lại tiếng tút tút. “…”.
Tiêu Tinh bực tức tra danh bạ điện thoại, quả nhiên số của bố và mẹ đều là cùng một số đầu 139. Chả trách lần nào cô cũng xui xẻo như thế, lại còn tưởng là trùng hợp. Thì ra là tự tạo nghiệp chướng, không thể sống được. Tiện tay mở hộp thư đến, đột nhiên Tiêu Tinh phát hiện một chuyện đáng sợ hơn. Tối qua số điện thoại đầu 131 nhắn tin cho cô:
“Tiêu Tinh, đến New York đã thấy quen chưa?”.
Cô nhắn lại là:
“Cảm ơn sự quan tâm của bạn, mình rất ổn, có thể phiền bạn bỏ thêm một hào phí nhắn tin, nói cho mình biết bạn là ai được không?”.
Sau khi đọc được tin nhắn này, cô lẽ bố cô đã phải kìm nén một lúc rất lâu mới không trực tiếp nhắn lại:
“Tao là bố mày đây!”.
Tiêu Tinh nhăn nhó, vội vàng trả lời tin nhắn ấy:
“Bố ạ, con xin lỗi, con lưu số của bố thành số của mẹ, con xin lỗi, xin lỗi bố!”.
Một lúc sau, bên kia bình tĩnh nhắn lại:
“Không sao, bố quen rồi”.
Hic… Đúng là bi thảm. Trong lòng bố mẹ, rốt cuộc hình tượng của cô là thế nào đây! Như thế mà cũng quen được! Tiêu Tinh buồn rầu, nhìn chằm chằm vào hàng chữ ấy, một lúc sau mới bực tức nhắn lại. “Bố, con định kết hôn với Thẩm Quân Tắc, chuyện này bố thấy thế nào?”.
“Tiêu Tinh, bây giờ là ba giờ sáng giờ New York. Con chắc chắn là mình đang nói chuyện trong trạng thái tỉnh táo chứ? Con thử véo vào tay mình xem có đau không?”.
Ặc… Bố tưởng cô đang mộng du? Trong mắt bố, cô đúng là không còn một chút hình tượng nào sao? “Bố, con đang rất tỉnh táo, bố đừng đả kích con nữa”.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rất lâu mới nhắn lại:
“Nếu con đã quyết định lấy Thẩm Quân Tắc, dĩ nhiên bố rất vui. Thẩm Quân Tắc rất được, chín chắn, bình tĩnh hơn con. Hai đứa có thể bù trừ cho nhau, có nó chăm sóc con, bố rất yên tâm”.
Chín chắn, bình tĩnh hơn con, hai đứa có thể bù trừ cho nhau? Nói như thế có nghĩa là… cô ấu trĩ, bồng bột? Lời nói của bố lúc nào cũng đầy ẩn ý. Bố nói như vậy khiến Tiêu Tinh càng buồn hơn. “Bố, có phải là bố luôn buồn phiền vì không ai dám lấy con”.