Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342209
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2209 lượt.
hát đến tận mười giờ tối, sau đó không ngủ được nữa, kiên quyết thức đêm”.
“… Thôi được”.
Thẩm Quân Tắc thấy hơi đau đầu, “Lát nữa tôi qua đón cô”.
Kết quả khi đến khách sạn, vừa nhìn thấy dáng vẻ của Tiêu Tinh, Thẩm Quân Tắc chỉ muốn vo tròn cô nàng này, bóp nát rồi nặn lại. Hai mắt thâm quầng, nhìn rất thảm hại. Bố mẹ nhìn thấy dáng vẻ này chắc chắn sẽ sợ hãi đến nỗi phát bệnh tim. Thẩm Quân Tắc gườm gườm nhìn cô, “Cô không biết trang điểm để che đi sao?”.
Tiêu Tinh cười và nói:
“Không kịp rồi, lên xe rồi nói. Đừng lo, vết thâm xuất hiện sau khi thức đêm chỉ là tạm thời, một lúc sau sẽ hết. Dù sao thì chỉ có anh nhìn thấy. Mà anh thì lại không bận tâm tôi xinh hay xấu, đúng không?”.
Cô nói rồi tự mở cửa lên xe, thắt chặt dây an toàn. Dáng vẻ ngờ nghệch của cô lúc thức dậy chỉ có anh có thể nhìn thấy? Đãi ngộ đặc biệt này anh nên cảm thấy vinh dự sao? Thẩm Quân Tắc hoàn toàn không cảm thấy vinh dự, càng nhìn quầng thâm quanh mắt cô càng tức giận. Anh sa sầm mặt xuống, không thèm nói gì mà khởi động xe. Tiêu Tinh ngồi ở ghế lái phụ, soi gương chiếu hậu rồi dụi mắt, quả nhiên quầng thâm nhạt đi, sau đó cô lại lấy một đống đồ trong chiếc túi xách rồi bôi lên mặt. Động tác trang điểm của cô rất nhanh nhẹn, bôi kem lót, đánh phấn má, kẻ lông mày, kẻ mắt, đánh mascara, từng bước từng bước rất đúng thứ tự, cuối cùng còn tô son, mím môi, sau đó nhe răng cười trong gương, lúc ấy mới cất túi mỹ phẩm đi. Thẩm Quân Tắc bị nụ cười của cô làm cho sởn tóc gáy. Có điều, sau khi trang điểm xong, khuôn mặt của cô vừa trắng vừa mịn, đôi mắt to, lông mày vừa dài vừa rậm, cái mũi xinh xắn, đôi môi màu hồng phấn khiến người ta suy nghĩ vẩn vơ. Khuôn mặt này thật sự… rất xinh. Thẩm Quân Tắc nhìn cô, không kìm được cười nhạo:
“Không ngờ cô cũng biết trang điểm. Sau khi trang điểm trông rất giống người”.
Anh thật sự rất bất ngờ, còn tưởng cô là cô nàng không bao giờ lớn, không hiểu chuyện gì, chỉ biết ăn rồi ngủ. Tiêu Tinh mỉm cười và nói:
“Những thứ này bình thường không dùng mấy, lúc gặp người lớn, vì lễ phép nên phải trang điểm một chút, nếu không mẹ tôi biết sẽ mắng tôi chết mất. Hơn nữa tôi không muốn mang mặt mộc đi gặp bố mẹ anh, bị họ coi thường, những ngày tháng sau này cũng khó sống. Sau này còn phải tìm mọi cách để lấy lòng bố mẹ anh. Ấn tượng đầu tiên mà không tốt thì đâu có được. Ngay cả bố mẹ mình tôi còn không biết cách ứng phó nữa là”.
Thôi được, nghe cô nói như vậy, cuối cùng trong lòng anh cũng thấy dễ chịu hơn một chút. Ít ra cô nàng này cũng biết để lại ấn tượng tốt cho bố mẹ anh. Mặc dù cô suy nghĩ cho tương lai của mình nhưng cũng coi như là gián tiếp suy nghĩ cho anh, miễn cưỡng đạt yêu cầu. Thẩm Quân Tắc lái xe đưa Tiêu Tinh đến nhà họ Thẩm, dừng xe rồi mới nói:
“Đến rồi”.
Tiêu Tinh nhìn thấy cánh cửa sắt ấy, ngạc nhiên quay sang nhìn anh:
“Lần trước chúng ta gặp nhau ở đây, chẳng phải anh nói nhà họ Thẩm chuyển nhà rồi sao?”.
Thẩm Quân Tắc ngượng ngùng sờ mũi, không biết nên trả lời thế nào. Tiêu Tinh trợn mắt lườm anh và nói:
“Anh sợ tôi đoán ra thân phận của anh, cố tình lừa tôi đến khách sạn? Lấy chuyển nhà làm cái cớ, thật là bỉ ổi”.
Thẩm Quân Tắc ho một tiếng, bình tĩnh nói:
“Cô muốn tính sổ cũng không vội tính hôm nay. Sau này chúng ta từ từ tính”.
Tiêu Tinh hấm hứ một tiếng rồi mở cửa xuống xe. Quả nhiên nhà họ Thẩm giống hệt tưởng tượng của cô. Trong vườn là những cây cổ thụ cao chọc trời, ở giữa có một căn nhà ba tầng, dưới đất trải đá hoa xanh. Tiêu Tinh có cảm giác, nơi đây lưu dấu lịch sử với bề dày mấy chục năm hưng thịnh suy tàn của một đại gia tộc, vừa vào cửa đã khiến cô cảm thấy áp lực. Cùng Thẩm Quân Tắc vào phòng khách, bỗng chốc Tiêu Tinh bị cảnh tượng trước mắt làm cho giật thót tim. Ông lão ngồi giữa sofa giống hệt lần trước đã gặp, tay cầm gậy ba toong, ngồi rất ngay ngắn, trông rất có khí thế. Bên trái là một người phụ nữ khí chất cao quý đang thư thái uống trà. Bên phải là một người đàn ông trầm tĩnh tay cầm cuốn tạp chí. Chiếc sofa đơn bên cạnh còn có một người… Quân Tắc giả mạo đang tươi cười gọt táo. Vừa nhìn thấy Tiêu Tinh, anh ta trượt tay, làm đứt vỏ táo. Thẩm Quân Tắc thấy Tiêu Tinh có chút căng thẳng, ghé sát vào tai cô, khẽ nói:
“Ông nội tôi cô biết rồi, hai người kia là bố mẹ tôi, rất dễ nói chuyện, cô không cần căng thẳng”.
Tiêu Tinh gật đầu. Thấy mọi người trong phòng khách cũng phát hiện ra hai người, Thẩm Quân Tắc vờ ra vẻ thân mật, vòng tay khoác vai Tiêu Tinh, đi đến trước ghế sofa, nói với mọi người:
“Bố, mẹ, đây chính là Tiêu Tinh”.
Tiêu Tinh vội vàng cung kính cúi người:
“Cháu chào ông! Cháu chào hai bác!”.
Thật là ngoan… Thẩm Quân Tắc không kìm được thầm cho cô thêm vài điểm. Bố Quân Tắc nhìn Tiêu Tinh, mỉm cười và nói:
“Tiêu Tinh đấy à, mấy năm không gặp, cháu lớn quá, lại xinh hơn hồi nhỏ rất nhiều”.
“Hi hi, thật ạ”.
Tiêu Tinh gượng cười rồi xoa đầu. Cô không nhớ hồi nhỏ đã gặp người này khi nào. Mẹ Quân Tắc nhìn cô, khuôn mặt lạnh lùng cũng nở nụ cười, “Lại đây ngồi, đừng khách s