The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341989

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1989 lượt.

ấm ức nhưng cuối cùng bị anh vô cớ mắng cho một trận. Bây giờ lại mặc bộ quần áo kỳ quặc này lang thang trong ga tàu điện ngầm, bị người qua kẻ lại chỉ trỏ bàn tán…Hôm nay cô đúng là xui xẻo hết chỗ nói. Tiêu Tinh khịt mũi, lấy điện thoại, do dự một lúc, cuối cùng vẫn gọi điện thoại cho Kỳ Quyên.
“A lô, tìm tao có chuyện gì?”.
Phong cách nói chuyện của Kỳ Quyên vẫn ngắn gọn súc tích như thế. Mặc bộ váy dạ hội lộng lẫy như thế này sẽ bị người qua kẻ lại chỉ trỏ. Tiêu Tinh lẻn đi tìm một góc nào đó rồi trốn vào, khẽ nói chuyện với Kỳ Quyên, giọng nói hết sức nghiêm túc:
“Tiểu Quyên, tao có thể đến chỗ mày ở mấy ngày được không?”.
“Cô nàng đáng thương, mày lại sao rồi? Hai đứa cãi nhau hay bị bố mẹ ép bỏ nhà ra đi?”.
“Nói thẳng thừng như thế làm gì, tao nhớ mày không được sao? Nói thế nào mày cũng là bạn gái tin đồn của tao”.
Tiêu Tinh khẽ lẩm nhẩm, “Tao đến chỗ mày được không? Tao không có chỗ nào để về…”.
“Không vấn đề, đến đi. Mày đi tàu điện ngầm đến trạm Tây Sơn thì xuống, tao ra đón mày”.
“Ừ, lát nữa gặp”.
Bước ra khỏi tàu điện ngầm, nhìn thoáng qua đã thấy Kỳ Quyên đi giày cao gót, đứng thẳng đơ ở đó không nhúc nhích, như cây cột chỉ đường hình người, cứ như là sợ Tiêu Tinh không nhìn thấy cô sẽ lạc đường vậy. Tiêu Tinh tươi cười bước lại, khẽ vỗ vai cô, “Này, mày làm tượng đấy à?”.
Kỳ Quyên quay sang, ánh mắt sắc bén lướt nhìn Tiêu Tinh từ đầu đến chân, sau đó lại nhìn một lần nữa từ chân lên đầu. Tiêu Tinh bị ánh mắt giống như tia lazer của cô làm lạnh buốt sống lưng, không kìm được nói:
“Mày nhìn gì?”.
Kỳ Quyên nhìn cô chằm chằm, “Sao mày lại ăn mặc như thế này, lên sân khấu biểu diễn à? Sặc, toàn thân đều là kim cương lấp lánh, mắt tao sắp bị mày làm cho mù rồi!”.
Mặt Tiêu Tinh biến sắc, cô khẽ nói:
“Tao cùng anh ta tham dự dạ hội, vì thế mới mặc như thế này”.
Nghe cô nói như vậy, Kỳ Quyên cũng đoán ra bảy, tám phần. Mặc dù Tiêu Tinh là cô nàng mơ hồ, nhìn thì có vẻ nhí nhảnh hồn nhiên, vô tâm vô tính nhưng bên trong thì rất ngoan cường, gặp bất kỳ khó khăn gì cô cũng nghiến răng chịu đựng. Bây giờ đã đến mức phải chạy đến nhà chị em tốt để tránh nạn, chắc chắn là giữa cô và Thẩm Quân Tắc đã xảy ra vấn đề gì khó giải quyết, trong lòng đang cảm thấy khó chịu. Tính cách lạnh lùng của Thẩm Quân Tắc chắc chắn khiến Tiêu Tinh phải chịu ấm ức. Quả nhiên cô nàng ngốc nghếch này đúng là người chậm chạp trì trệ, giống hệt suy đoán của cô. Kỳ Quyên ngầm hiểu trong lòng nên cũng không hỏi nhiều, nắm tay Tiêu Tinh và nói:
“Được rồi, đến chỗ tao, thích ở mấy ngày thì ở”.
“Ừ, cảm ơn mày”.
Mặc dù Tiêu Tinh đang cười nhưng Kỳ Quyên lại thấy nụ cười gượng gạo của cô thật sự rất khó coi. Bữa tiệc chúc mừng của Thẩm Thị kéo dài đến tận mười giờ tối. Thẩm Quân Tắc là chủ nhân của buổi dạ hội này, vì phép tắc lễ nghi nên anh phải ở lại đến cuối cùng. Nhìn khách khứa lần lượt ra về, đại sảnh vốn lộng lẫy, náo nhiệt dần trở nên nháo nhác, lộn xộn, tâm trạng của anh cũng có chút hụt hẫng. Đưa Tiêu Tinh đến tham dự buổi dạ hội này vốn là muốn cô hiểu thêm về thế giới của mình, muốn giới thiệu cô với các bạn của mình. Không ngờ cuối cùng lại chia tay trong buồn bã, thậm chí còn nhắc đến hai chữ “ly hôn”.






Không biết vì sao anh lại cố chấp muốn kéo Tiêu Tinh vào thế giới của mình một lần, làm như thế hai người mới xích lại gần nhau hơn. Anh đã từng tham gia rất nhiều buổi dạ hội như thế này, mọi người thường tươi cười nói chuyện với nhau, bạn bè làm ăn, đối thủ trên thương trường, lúc nâng ly chúc tụng vẫn tươi cười hớn hở, nhưng chưa bao giờ thấy nụ cười trong đôi mắt. Ngoài miệng nói những lời khách sáo nhưng trong lòng thì lại toan tính đủ điều. Anh quen rồi nên thấy rất bình thường, uống với người ta ly rượu, nhảy một điệu, hoàn toàn chỉ là đối phó. Sau khi buổi dạ hội kết thúc sẽ đường ai nấy đi, không ai còn nhớ ai, lần sau gặp lại nói câu “lâu lắm không gặp”, thân thiết như bạn cũ lâu năm không gặp. Những tình huống như thế chẳng qua chỉ là xã giao giả tạo, anh đã quá quen với điều đó.
Bao nhiêu năm nay, một mình đối mặt với những tình huống này, anh luôn bình tĩnh tự tin, ung dung linh hoạt. Chỉ là bên cạnh anh chưa bao giờ có bạn nhảy. Nhưng hôm nay lại có một chút khác biệt. Anh đưa Tiêu Tinh cùng đi, trong lòng bỗng cảm thấy căng thẳng, giống như con sói đưa một chú thỏ vào rừng, bảo vệ chu đáo, dù là một phút cũng không muốn cô rời khỏi tầm mắt của mình. Sợ cô bị những tên công tử phong lưu ức hiếp, sợ cô không thích không khí ở đây, thậm chí sợ cô sẽ vì thế mà rời xa mình. Nhưng trong lòng lại cảm thấy rất vui, nghe những người đó không ngừng một câu “bà Thẩm” hai câu “bà Thẩm”, nghe những người đó khen họ là trai tài gái sắc rất đẹp đôi, cho dù biết đối phương chỉ nói xã giao nhưng trong lòng vẫn có cảm giác thích thú. Sánh vai cùng với Tiêu Tinh, vì sao lại có cảm giác thỏa mãn kỳ lạ ấy?Lẽ nào thật sự đã thích cô?Thẩm Quân Tắc cầm chiếc ly thủy tinh trong suốt trên tay, đôi lông mày nhí