Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chờ Một Ngày Nắng

Chờ Một Ngày Nắng

Tác giả: Diệp Chi Linh

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1341988

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1988 lượt.

ới ánh mắt nghi hoặc.
“Học sinh của tôi, thực lực thế nào lẽ nào tôi không biết sao?”.
Hiếm khi thấy Ôn Bình nghiêm túc, “Tôi đã nói rồi, tuy em ngốc nhưng có một chút tài năng hội họa. Giáo viên ở đại học Hoa Kiều đều rất thích những học sinh có tài năng, có tiềm lực, ngốc một chút cũng không sao”.
Trước sự khích lệ của ánh mắt dịu dàng của anh ta, cuối cùng Tiêu Tinh nghiến răng gật đầu:
“Được, còn ba tháng nữa, ngày mai em sẽ bắt đầu đóng cửa ôn tập!”.
“Ừ, như thế mới đúng, dốc hết sự hận thù của em với tôi hồi còn nhỏ ra ấy”.
Tiêu Tinh ngượng ngùng mỉm cười, “Hồi nhỏ không hiểu chuyện…”.
“Không sao, tôi không thù dai đâu. Em chỉ dùng màu đỏ bôi vào chỗ ngồi của tôi, để trông nó như vết máu thôi mà”.
Ôn Bình nhếch mép, vẫy tay với nhân viên phục vụ, “Thanh toán”.
“Để em trả, để em trả”.
Tiêu Tinh vội vàng lấy ví tiền, muốn lấy lòng người “bạn học” tương lai này để xoa dịu những trò nghịch ngợm quái đản hồi nhỏ. Ôn Bình gạt tay cô lại, đưa cho nhân viên phục vụ một tấm thẻ:
“Khách sáo cái gì. Tôi là khách hàng thường xuyên ở đây, có thẻ hội viên”.
Tiêu Tinh ngập ngừng cất ví tiền đi. Một người đàn ông làm thẻ hội viên của cửa hàng đồ ngọt. Rốt cuộc anh ta thích ăn những đồ ăn ấy đến mức nào?Sau khi quẹt thẻ, hai người cùng đi ra ngoài. Bên ngoài trời đã tối, đèn đường đều bật sáng. Dòng xe cộ nối đuôi nhau trên đường, cuộc sống về đêm ở đô thị phồn hoa mới vừa bắt đầu. Dưới ánh đèn rực rỡ, đại sảnh của khách sạn đang tổ chức dạ hội ở cách đó không xa dần trở nên nhạt nhòa. Ở đó đang diễn ra cuộc vui xa hoa ngây ngất, mặc dù vừa mới bước ra khỏi đó nhưng lúc này nhìn lại, cô có cảm giác xa lạ như không thể với tới. Ánh mắt vô tình dừng lại ở bãi đỗ xe của khách sạn, nhìn thoáng qua đã thấy chiếc xe màu đen quen thuộc. Biển số xe đã ghi sâu trong lòng, từng con số đều khiến người ta chói mắt. Đó là chiếc xe của Thẩm Quân Tắc, vẫn đỗ ở chỗ cũ, xem ra anh vẫn đang vui vẻ trong buổi dạ hội, lúc này vẫn chưa về nhà. Có lẽ vẫn đang khiêu vũ với Phương Dao? Hoặc là với một bạn nhảy xinh đẹp hơn chăng? Cho dù là ai, chỉ cần đứng cùng với anh thì cũng đều trở thành tiêu điểm của buổi dạ hội. Tiêu Tinh ngoảnh mặt đi, lặng lẽ cúi đầu đi về phía lối ra. Ôn Bình đi theo cô, khẽ hỏi:
“Em muốn về nhà sao?”.
“Vâng”.
“Tôi đưa em về”.
“Không cần đâu”, Tiêu Tinh khẽ từ chối, “Em sống cách đây không xa lắm, em tự đi về cũng được”.
“Thôi được”, Ôn Bình mỉm cười, lấy chiếc điện thoại trong túi áo, “Để lại số điện thoại đi, có chuyện gì còn liên lạc”.
“Được”.
“Vậy tôi về trước đây, bên kia còn có người bạn đang chờ tôi”.
Ôn Bình chỉ tay về phía khách sạn nơi tổ chức dạ hội. Tiêu Tinh gật đầu, vẫy tay và nói:
“Thầy đi đi, tạm biệt”.
Tiêu Tinh dõi theo bóng Ôn Bình, sau đó mới cúi đầu, quay người đi về phía ga tàu điện ngầm. Tối nay cô không muốn quay về căn nhà đó một chút nào, càng không muốn đối diện với Thẩm Quân Tắc. Căn nhà đó vốn không phải là của cô, vừa cãi nhau một trận, lại còn mặt dày quay về, cô không làm được điều đó. Nhưng chỗ bố mẹ cũng không tiện về, tự nhiên chạy về nhà, một người vốn tính lạnh lùng như mẹ chắc chắn sẽ hỏi đông hỏi tây, thậm chí mắng một trận té tát. Cô không muốn tự chuốc họa vào thân. Tiêu Tinh đi lang thang một mình trong ga tàu điện ngầm, đột nhiên cô phát hiện mình không còn nơi nào để đi. Khoảng thời gian này cô chỉ sống cùng với Thẩm Quân Tắc, suýt chút nữa thì coi đó là nhà của mình. Thực ra nghĩ lại, mặc dù căn nhà đó rất đẹp nhưng cũng chỉ là nơi hai người sống chung tạm thời để hai bên gia đình yên tâm mà thôi. Thẩm Quân Tắc có thế giới riêng của anh, chẳng qua anh trở về căn hộ ấy sau mỗi giờ đi làm chỉ là để cố làm ra vẻ trong mắt người ngoài, họ là cặp vợ chồng rất tình cảm. Trên thực tế, cô thậm chí không hiểu được một phần tư con người Thẩm Quân Tắc. Từ khi kết hôn đến nay, thái độ của anh rất dịu dàng, chưa bao giờ mắng cô, vì thế… hôm nay cô mới thấy buồn vì sự trách mắng của anh?“Không biết nhảy còn chạy đi trổ tài, em có biết là người khác đang cười nhạo em không? Chưa được mười bước lại giẫm vào chân người ta, loạng chà loạng choạng ra thể thống gì? Em đang khiêu vũ hay làm trò cười cho người ta hả?”.
Lời nói lạnh lùng, vẻ mặt lạnh lùng, từng câu từng chữ như lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trái tim cô. Vì anh mà cô chịu đựng cách trang điểm kỳ cục này, mặc dù không quen nhưng vẫn đi giày cao gót, cùng anh tham gia dạ hội, bối rối trong đám người xa lạ, sợ mình làm sai chuyện gì sẽ bị người ta cười nhạo, làm anh mất mặt. Trốn trong góc, lặng lẽ nhìn anh khiêu vũ với Phương Dao, hai người phối hợp thật ăn ý, bước nhảy thật đẹp mắt. Cô cũng chỉ biết ngưỡng mộ, ai bảo cô là thiên kim nhà quê, hoàn toàn không biết điệu nhảy này?Vểnh tai nghe những lời bàn tán của những người xung quanh, “Thẩm Quân Tắc và Phương Dao là thanh mai trúc mã”, “Họ thật đẹp đôi”, “Vì sao anh ấy lại lấy Tiêu Tinh?”, “Anh ấy và Phương Dao không đến bên nhau thật là đáng tiếc”…Bực tức trong lòng nhưng không thể nói một câu. Cố gắng kìm nén nỗi