Tác giả: Diệp Chi Linh
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1342004
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2004 lượt.
c tạp của anh đối với Tiêu Tinh rốt cuộc là gì? Lẽ nào chính là… thích?Thấy anh mím chặt môi không nói gì, sắc mặt lạnh lùng và đôi lông mày nhíu lại biểu lộ tâm trạng mâu thuẫn trong lòng, cuối cùng Phương Dao không kìm được day huyệt Thái Dương, khẽ thở dài:
“Cậu hết thuốc chữa rồi”.
Chú thích:1. Tên một điệu waltz của nhà soạn nhạc nổi tiếng người Áo Johann Strauss II (1825 - 1899), dịch ra tiếng Anh là Tales from the Vienna Woods (BTV). .
Kế hoạch ly thân tạm thời.
Tiêu Tinh cùng Ôn Bình đến cửa hàng bánh ngọt gần đó. Ôn Bình vẫn thích ăn đồ ngọt như trước đây. Tiêu Tinh còn nhớ hồi nhỏ, mỗi lần ông nội mua bánh ngọt cho cô là lại bị Ôn Bình ăn mất. Anh ta vừa ăn bánh, vừa nghiêm túc nói với cô:
“Con gái không được ăn đồ ngọt, béo quá không ai lấy đâu. Thầy ăn cho em, em phải cảm ơn thầy”.
Tiêu Tinh giương mắt nhìn anh ta ăn sạch đồ ăn của mình, còn mình thì ôm bụng đói tô màu cho bức tranh vừa hoàn thành. Hồi ấy cô chỉ cao một mét, Ôn Bình chỉ cần một tay là có thể nhấc bổng cô lên, dễ dàng như túm một con gà con. Tiêu Tinh không thể phản kháng, chỉ có thể ấm ức trút tất cả mọi nỗi tức giận vào việc tô màu. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ vì hồi nhỏ bị thầy gia sư ác độc này giày vò quá lâu nên cô mới hình thành tính cách ngoan cường, dù gặp bất kỳ khó khăn gì cũng đều có thể nghiến răng chịu đựng.
“Gọi đồ ăn đi, sao em lại ngây ra thế?”.
“Được ạ, xin quý khách chờ một chút”.
Chẳng mấy chốc trên bàn đã bày đủ loại đồ ăn. Trước mặt Tiêu Tinh chỉ có một khay, trước mặt Ôn Bình bày sáu khay, đủ loại màu sắc kiểu dáng, trông rất phong phú. Những người đến đây ăn đều chỉ gọi hai suất, sáu suất đồ ăn xếp đầy bàn của Ôn Bình nhanh chóng trở thành tiêu điểm của cửa hàng. Rất nhiều người không kìm được tò mò nhìn họ, đặc biệt là cô gái bàn bên cạnh, cứ lén nhìn Ôn Bình mãi. Anh ta cũng thật không biết xấu hổ. Làm gì có người nào ăn đồ ngọt như anh ta, giống hệt con lợn bị bỏ đói. Tiêu Tinh bị những ánh mắt tò mò soi mói, lẳng lặng cúi đầu ăn trân châu. Ôn Bình ngồi đối diện không hề bận tâm đến ánh mắt của những người xung quanh, thản nhiên xúc từng thìa từng thìa một, vẻ mặt rạng rỡ đầy hưởng thụ. Nam tiến sĩ mỹ thuật thích ăn kem… Nghĩ thế nào cũng thấy thật biến thái. Tiêu Tinh thầm đưa ra kết luận trong lòng. Nửa tiếng sau, cuối cùng Ôn Bình cũng giải quyết xong bàn đồ ăn, nho nhã lấy giấy ăn lau miệng, sau đó ngẩng đầu, mỉm cười nói với Tiêu Tinh:
“Sao không nói gì? Gặp thầy nên e thẹn à? Tôi nhớ da mặt em dày lắm mà, hồi nhỏ đã giống như con thỏ điên cuồng, sao đột nhiên hôm nay lại dịu dàng thế?”.
Tiêu Tinh nhếch mép, lạnh lùng nói:
“Thấy thầy ăn vui vẻ như vậy, em ngại không muốn làm phiền”.
“Ồ? Vậy sao?”.
Ôn Bình mỉm cười, nói với giọng điệu đầy ẩn ý, “Sao thầy lại nghĩ là tâm trạng của em không tốt nhỉ? Có phải là vì lúc nãy cãi nhau với anh chàng kia không? Hình như lúc đi ngang qua hành lang thầy nghe thấy anh ta mắng em”.
Tâm trạng không tốt? Rõ rệt đến vậy sao?Tiêu Tinh vội vàng chỉnh lại tóc để che giấu cảm xúc, chuyển chủ đề nói chuyện:
“Đúng rồi, bây giờ thầy dạy trường nào?”.
“Thầy dạy ở học viện mỹ thuật đại học Hoa Kiều, ba năm trước thầy đến đây làm việc, gần đây được lên làm giáo viên hướng dẫn cao học”.
“Khụ khụ…”.
Tiêu Tinh bị hóc trân châu. Ôn Bình lạnh lùng nhìn cô:
“Sao, thầy làm giáo viên hướng dẫn cao học lạ lắm sao?”.
“Vâng”, Tiêu Tinh gật đầu, “Thật không ngờ thầy có thể hướng dẫn thạc sĩ”.
“Dĩ nhiên, em tưởng thầy sẽ dạy trẻ con mười tuổi ngu ngốc mãi sao?”.
Tiêu Tinh không bận tâm đến lời chế nhạo của anh ta, nghiêm túc nói:
“Đúng lúc em đang chuẩn bị đầu năm sau thi thạc sĩ, nếu thầy đã dạy ở học viện mỹ thuật, thầy có thể cho em một vài lời khuyên về giáo viên hướng dẫn nào tốt được không? Lần trước đi phỏng vấn em gặp một tên cặn bã, vẫn còn ám ảnh với cụm từ giáo viên hướng dẫn”.
“Giáo viên hướng dẫn nào tốt à?”.
Ôn Bình cúi đầu, vờ làm ra vẻ suy ngẫm, một lúc rất lâu sau mới ngẩng đầu lên, chỉ vào mũi mình và nói, “Thầy Ôn rất được”.
Tiêu Tinh gườm gườm nhìn anh ta, “Em nghiêm túc đấy”.
“Thầy cũng nghiêm túc”.
Ôn Bình nhìn cô với ánh mắt chân thành, “Em có thể suy nghĩ thi vào học viện mỹ thuật đại học Hoa Kiều. Thú thực học viện mỹ thuật của đại học Hoa Kiều được coi là học viện mỹ thuật tốt nhất ở đây. Hơn nữa năm ngoái trường đại học Hoa Kiều mới xây dựng một tòa nhà cho học viện mỹ thuật, cơ sở vật chất rất tốt. Trường của thầy còn có quan hệ hợp tác thân thiết với rất nhiều trường ở nước ngoài, đặc biệt là học sinh của học viện mỹ thuật có rất nhiều cơ hội ra nước ngoài giao lưu, học tập”.
Sao nghe quen thế nhỉ? Đây hoàn toàn là những lời trên thông báo tuyển học sinh, không sai một từ nào. Tiêu Tinh nhìn anh ta, không còn gì để nói, “Em rất muốn học ở đại học Hoa Kiều, nhưng rất khó thi vào đó…”.
“Em ôn tập chăm chỉ vào, qua được điểm chuẩn là được, không cần lo thi phỏng vấn”.
“Thật ạ?”.
Tiêu Tinh nhìn anh ta v