Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342785

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2785 lượt.

ề này, lại làm khó hắn!
Nhìn ánh mắt lóe lên rung động của cô, nhìn ra cô ân cần chờ đợi, vô cùng khó nghĩ nuốt một ngụm nước bọt. Chợt, mỉm cười nói, “Nếu như anh là Tần Tấn Dương, anh nhất định sẽ cưới Kỳ Kỳ đấy!”
Dĩ nhiên, hắn không phải. . . . . .
Du Ty Kỳ có chút cảm động, khờ dại gật đầu một cái, chợt từ ghế salon đứng lên. Đi tới trước mặt Quan Nghị, cúi đầu bất an hỏi, “Anh Quan Nghị, bên cạnh Tần ca ca có phải hay không có rất nhiều bạn gái »
Trước mẹ từng nói qua, nhưng mẹ nói những người kia đều là gặp dịp thì chơi, Tần ca ca căn bản không có thật lòng!
Quan Nghị sửng sốt một chút, không nghĩ tới cô lại đột nhiên hỏi vấn đề này.
Chắc là bà mẹ hồ ly của Tần Tấn Dương nói bậy, nếu không như cái đầu nhỏ ngây thơ của Du Ty Kỳ, làm sao có thể sẽ nghĩ những cái này đây? Lại còn hỏi hắn những chuyện này!
Nhắm mắt, hàm hồ nói, “Kỳ Kỳ ngoan! Đừng tin những lời kia! Những lời kia đều là lời đồn bên ngoài! Em nhìn xem bên cạnh Tần ca ca của em có bạn gái sao? Không có a!”
Trước xác thực có rất nhiều, nhưng bây giờ chỉ có một người là Đồng Thiên Ái!
Như vậy, hắn cũng không coi là nói láo!
“……” Du Ty Kỳ buồn buồn, tảng đá to trong lòng không có bởi vì câu trả lời của hắn mà buôn xuống.
Vào lúc này, Tần Tấn Dương đi vào biệt thự. Nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn thấy Quan Nghị cùng Du Ty Kỳ trong đại sảnh, đột nhiên tốt bụng hỏi, “Ăn cơm chưa?”
"Không phải đang đợi cậu trở lại a!" Quan Nghị nhíu mày nói.
Du Ty Kỳ đứng ở đó, nhìn nụ cười của hắn, trong lòng có từ vị không nói được. Nhưng có thể tinh tường hiểu rõ một chút, nụ cười của hắn, không phải vì mình……






Thời gian ăn cơm, không khí trên bàn ăn có chút cổ quái.
Tần Tấn Dương cùng Quan Nghị đang nói cười vui vẻ, còn Du Ty Kỳ luôn luôn hoạt bát thì ngược lại buồn bực cúi đầu ăn cơm. Thi thoảng ngẩng đầu, nhìn Tần Tấn Dương ngổi đối diện.
Muốn nói gì, nhưng lại mím mím môi nuôt xuống.
“Lần trước phương án hợp tác với công ty GT không phải là bị PASS rồi sao? Thế nào? Hôm nay quản lý công ty họ lại gọi điện tới?” Tần Tấn Dương để đũa xuống, thân thể dựa vào thành ghế.
Quan Nghị cũng đồng thời để đũa xuống, cầm khăn lau miệng lên, “Đúng! Lúc xế chiều gọi tới! Ban đầu thuyết hàng thấp ba thành, bọn họ nói còn muốn suy tính! Bây giờ thì không thể nào!”
Tức giận không có lý do gì, vui vẻ cũng không có lý do! Hoàn toàn không theo lẽ thường mà xuất bài! Biện pháp tốt nhất chính là không để ý tới cô ấy! Đợi cô ấy tức xong rồi, là tốt!
Quan Nghị vẫn có chút không yên lòng, khuyên, “Tấn Dương! Cô ấy dẫu gì cũng là vị hôn thê của cậu, cậu đi lên xem một chút thì tốt hơn!”
Thấy hắn không có chút cử động, tiếp tục nói, “Coi như trong lòng cậu không xem cô ấy là vị hôn thê, cậu cũng coi cô ấy như em gái mà nhìn chứ! Đi lên xem cô ấy một chút! Tiểu nha đầu kia, tính khí cũng rất sâu xa khó hiểu!”
“……” Tần Tấn Dương có chút nghi ngờ nghiêng đầu, đột nhiên hăng hái, “Vì sao cậu quan tâm Kỳ Kỳ như vậy? Ba người chúng ta là từ nhỏ cùng nhau lớn lên đó!”
Tiếp, nói ra đáp án trong lòng, “Không phải là cậu thích Kỳ Kỳ chứ!”
Tỉ mỉ suy nghĩ lại, khó trách bên cạnh tên tiểu tử này không có nữ nhân, chẳng lẽ là bởi vì Du Ty Kỳ sao? Dương như khi còn bé, Quan Nghị rất che chở cho yêu tinh bám người đó!
“Mình? Chớ có đùa được hay không a! Cô ấy là vị hôn thê của cậu a!” Quan Nghị vội vàng cự tuyệt.
Tần Tấn Dương đưa tay gõ bàn một cái, trầm giọng nói, “Mình sẽ không cưới cô ấy đâu! Điểm này cậu không phải không biết? Nêu như đổi lại là cậu cùng Kỳ Kỳ kêt hôn, mình nghĩ cha của Đại tiểu thư cũng sẽ không phản đối!”
“Dù sao Quan gia, ở Anh quốc cũng có máu mặt a! Hơn nữa, cha mẹ cậu cũng hối cậu cưới rồi!”
Nói xong, cảm thấy chủ ý này quá tuyệt vời! Giải quyết Du Ty Kỳ, cũng đem Quan Nghị bán ra ngoài! Một mũi tên trúng hai con chim, xác thực không tệ!
“Đứng nhắc tới họ! Một cặp người già dở hơi, cả ngày bay không thấy hình không thấy bóng!” Nhắc tới người trong nhà, Quan Nghị trực giác lắc đầu, vừa bực mình vừa buồn cười.
Tuổi cũng trên năm mươi rồi, lại còn có thể có bộ dáng ân ái như vậy! Hiếm thấy!
Vừa nghĩ như thế, mình dường như cũng đã thật lâu không trở về gặp bọn họ! Ai! Đợi khi mình tìm được một nữa kia, rồi trở về! Ngày ngày dè dặt nhìn một đôi người già dở hơi trình diễn tiếc mục ân ái!
Quan Nghị vội vàng nói sang chuyện khác, thuận tiện mà hỏi, “Mới vừa rồi cũng bạn tốt của Đồng Thiên Ái nói chuyện, cô gái Phương Tình nói chuyện gì vậy?”
“Cậu đoán xem?” Tần Tấn Dương không trả lời thẳng, nhíu lông mày.
Mà thái độ hắn, bởi vì nghe được ba chữ “Đồng Thiên Ái”, nhớ tới nụ cười như ánh mặt trời của cô, mà trở nên dịu dàng. Dung nhan anh tuấn, có vẻ càng thêm mê người, tràn đầy mị lực.
“Đó chính là vấn đề được giải quyết!” Quan Nghị không hề tiếp tục hỏi nữa, từ cái khuôn mặt đắc ý kia, cũng có thể biết được kết quả.
Cười đến. . . . . . Cùng dạng như chó. . . . . .
Tần Tấn Dương trầm tư một hồi, giống như


Polly po-cket