Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2781 lượt.

thì là của anh!" Nói xong, hung hăng cắn một miệng lớn. "Anh dám ăn nó! kệ, ăn rồi em đây cũng muốn! mag trả cho em!" Phương Tình đứng dậy, đưa tay chém giết.
Đồng Thiên Ái an phận ăn cơm, gặm cánh gà trong tay mình. Bọn họ đỏ mặt cãi vã, còn cô chỉ cười. Có thể cùng nhau gây gổ, như vậy cũng là hạnh phúc! Trong giây lát, cô nhớ tới đoạn thời gian ngắn cùng sống với Tần TấnDương...
Từng ly từng tý giống như là một bộ phim, một cuộn phim điện ảnh thật dài, câu chuyện của bọn họ giống hệt như bộ phim hàn:
" Ngôi nhà hạnh phúc"! Có khế ước? Có ở chung?...
Ăn cơm cho thật mau, cô đứng dậy, hướng về nơi vẫn còn đang ồn ào: " Hai người cứ từ từ tranh, em mệt rồi, em đi tắm trước đây. Ngày mai em muốn đi viếng mộ mẹ cho nên muốn dậy sớm một chút!"
Phương Tình gật đầu một cái, cười híp mắt nói, "Đi đi! Đi ngủ sớm một chút! Nữ nhân phải ngủ sớm mới tốt! Có thể cải thiện dung nhan!"
"Ừm!" Đồng Thiên Ái xoay người, vào phòng tắm. Quý Hướng Phàm có chút kỳ quái, nhìn phòng cửa nhà tắm đã đóng, lúc này mới nghiêng đầu nhỏ giọng hỏi, "Bà xã! Làm sao mà em đột nhiên trở nên yên tâm thế, chẳng lẽ em đã lo xong?"
"Đó còn cần phải nói sao! em là ai hả!" Phương Tình lộ ánh mắt đắc ý.
Quý Hướng Phàm nở nụ cười yên tâm ,vội vàng sẵng giọng, "Em là ai hả? Em không phải chính là vợ yêu của Quý Hướng Phàm sao?"
"Anh muốn ăn đòn phải không?"
". . . "
Chín giờ tối. Đồng Thiên Ái nằm trên giường, nhắm mắt. Cố ép mình ngủ, tuy nhiên dù làm thế nào cũng ngủ không được. Cô đã dùng rất nhiều phương pháp, cũng không thể làm mình buồn ngủ.
"Ghê tởm!" Khẽ nguyền rủa một tiếng.
Rốt cuộc vẫn không nhịn được từ trong chăn chui ra, nửa nằm ở trên giường. Đồng Thiên Ái ảo não nhíu mày, có chút bất đắc dĩ. Cư nhiên cô bị mất ngủ! Mà nguyên nhân thao thức không phải vì ngày mai đi gặp mẹ, tự cô hiểu đó là lo lắng, là sợ... Còn có. . . . . . Mong đợi. . . . . .vừa lúc điện thoại đặt đầu giường rung lên ở trên ngăn tủ. Cô phản xạ theo tính bắt lấy cái điện thoại đó, tay một hồi tê dại.
Mắt vừa thấy tên trên màn điện thoại lòng chợt im ắng nhưng đằng sau là một tâm tình cuồng loạn. Điện thoại hiện tên—— Tần Tấn Dương. Suy nghĩ kỹ không biết có nên nhận không, trong lòng cô muốn nhận nhưng tay không thể ấn nút trả lời.
Thật mâu thuẫn. Điện thoại di động rung rất lâu rồi cũng ngừng. Đồng Thiên Ái cảm thấy có chút mất mát, nhìn chăm chăm vào màn hình, nhìn nó trở nên ảm đạm. Một giây sau, điện thoại rung lên ngắn ngủi hiển thị một tin nhắn. Cô vội vàng mở khóa, đọc xong ánh mắt ánh lên tia sáng. Màn hình điện thoại hiển tin làm cô kích động thiếu chút nữa kêu to ra tiếng nhưng cũng cố đè nén sự cuồng loạn của lòng mình:
"Thiên Ái! Ngày mai nhất định phải chờ anh!"
Sáng sớm ngày thứ hai, trời vừa tờ mờ sáng, Đồng Thiên Ái đã rời giường. Nói đúng hơn là đêm qua cô cơ hồ không thể nào ngủ. Hận không thể vừa nhắm mắt lại thì trời liền sáng.
Trong lúc mơ mơ màng màng, tỉnh lại. Quay đầu nhìn đồng hồ, đã sáu giờ 30\' rồi !
Một giây kế tiếp, phấn chấn tinh thần, vội vàng từ trên giường nhảy xuống, kích động bắt đầu mặc quần áo.
Bước nhỏ mà nghĩ muốn chạy về phía phòng tắm, vừa mới mở cửa phòng ra, liền nhìn thấy một người gương mặt còn ngáy ngủ . Cô ta híp mắt, bộ dạng đầy mỏi mệt, giống như là cá Du Hồn, Phiêu Miểu đi về phía trước .
Đồng Thiên Ái đứng ở cửa miệng không nói gì, cứ như vậy nhìn cô ta, nhìn thấy cô ta đi ngang qua mình, lúc này chân mới tiếp tục bước đi.
Chợt sau lưng Phương Tình đột nhiên lên tiếng, thanh âm cũng là mơ hồ không rõ, "Thiên Ái. . . . . . Sớm như vậy. . . . . . Cậu đứng đây làm cái gì a. . . . . . Lúc này mới mấy giờ a. . . . . ."
"Éc. . . . . ." Đồng Thiên Ái lúng túng dừng bước lại, lập lòe nhìn xuống thân Phương Tình chỉ thấy một bộ dạng hỗn độn .
Cô có chút ngượng ngùng mỉm cười, ấp úng giải thích, "Hôm nay là ngày giỗ của mẹ tớ. . . . . . Cho nên tớ muốn đi sớm một chút a. . . . . . ừ. . . . . . Chính là như vậy. . . . . ."
"Vậy sao? Sáng sớm phải đến chỗ mẹ cậu ?" Phương Tình có chút tỉnh, liếc nhìn cô tò mò hỏi .
Đồng Thiên Ái liền vội vàng gật đầu, híp mắt khẽ cười, "Đúng vậy a đúng a! Tớ sớm một chút đến chỗ mẹ! Tiểu Tình cậu ngủ thêm đi nha! Tớ đi rửa mặt trước!"
Phương Tình cũng không nói thêm gì, xoay người đi vài bước, nghiêng đầu sang chỗ khác nói tiếp, "Một lát tớ lái xe đưa cậu đi?"
Đồng Thiên Ái đã đi vào phòng tắm, cửa vừa khép vào một nửa, "Không cần nha! Tớ muốn tự đi!"
"Vậy cũng tốt! Vậy tớ đi ngủ thêm một chút!" Phương Tình làm bộ như cái gì cũng không biết khi nói, nhưng mà trên mặt lại nâng lên nụ cười đắc ý, giống như là quỷ kế đã được như ý.
Trên giường lớn trong phòng ngủ, Quý Hướng Phàm còn đang ngủ. Bị không khí lạnh như băng bên cạnh thổi tới, hắn theo trực giác nhíu nhíu mày, lầu bầu một tiếng, "Bà xã! Làm sao em lại chậm như vậy!"
"Ông xã! Em đã nói với anh! Em sẽ làm được mà! Thiên Ái sẽ có thể hạnh phúc vui vẻ !" Phương Tình tâm tình thật tốt đôi tay nâng mặt của hắn lên, vui vẻ ghé vào tai hắn nói.