Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342780

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2780 lượt.

ầm nhìn Quan Nghị, phân phó nói, “Quy củ cũ! Bao hết khoang hạng nhất của chuyến bay đến Anh Quốc vào ngày mai!” (AN: Ôi!!!!!! Mình cũng muốn có người bao khoang hạng nhất cho mình! Ôi, khi nào thì hoàng tử cưỡi Rolls-Royce mới đến đón mình đây?!)
“Làm ơn! Thời gian gấp như vậy, không có nói trước, làm sao có thể có a!” Quan Nghị kêu lên.
Tần Tấn Dương nheo lại đôi ưng mâu, nói ra mấy chữ, “Không có sao? Vậy thì thuê máy bay! Tùy tiện thuê một phi cơ! Trực tiếp bay đến Anh quốc! Nếu như không có nữa, thì chuẩn bị trực thăng cho mình!” (AN: *mắt mở to, chảy nước miếng*)
“Cậu làm sao cũng được, ngày mai mình nhất định phải đến Anh quốc!”
Bị nói cho hết lời, cuối cũng Quan Nghị vẫn phải nhận tất cả toàn bộ vấn đề khó khăn.
Gương mặt Quan Nghị tỏ rõ đau khổ, khóe miệng giật giật.
Lầu bầu nói, “Thuê máy bay! Thua thiệt cậu nghĩ đi a! Không phải là thực sự muốn đem trực thăng vẫn đỗ ở Nam Bộ điều đến đây chứ? Hơn nữa, ở Đài Bắc không cho trực thăng tư nhân tiến vào!”
“Cho cậu hai sự lựa chọn, hoặc là cậu cùng Đồng Thiên Ái lái xe đến Đài Nam. Sau đó ngồi trực thăng bay thẳng đến Anh quốc. Hoặc là lực chọn cũng các hành khách khác dùng chung một cabin!”
“Phiền phức như vậy!” Tần Tấn Dương nhíu mày, lại đem ghế dựa lớn quay lại hướng cửa sổ.
Thanh âm của hắn, thờ ơ nói, “Vậy thì xài chung đi! Nhanh một chút đi mua vé máy bay! Ít nói nhảm!”
“Được! Mình sẽ đi ngay bây giờ! Ai bảo số mình số khổ!” Quan Nghị không thể làm gì khác hơn là đứng dậy, đi ra khỏi phòng làm việc.
Chưa được vài phút, Quan Nghị quay trở lại phòng làm việc.
Có chút vô lực, nhìn ghế dựa lớn, rên rỉ nói, “Mình bị cậu làm cho hôn mê mất thôi! Đồng Thiên Ái cô ấy có hộ chiếu sao? Mình đoán cô ấy không có, nếu là như vậy, có mua vé máy bay! Cô ấy cũng không lên máy bay được a!”
". . . . . ." Tần Tấn Dương ảo não nhíu mày.
Đáng chết! Hắn lại có thể quên mất!
Thân thể chuyển một cái, cả người quay lại. Nhìn Quan Nghị, trầm giọng nói, “Cứ đặt vé máy bay! Cùng lắm ngày mai tìm được cô ấy làm hộ chiếu rồi cùng đến! Dù sao ngày mai nhất đinh phải bay đến Anh quốc!”
Đã quyết định rồi, để tránh nảy sinh nhiều rắc rối hơn, chuyện này nhất định phải nhanh chóng giải quyết!
Kéo dài một ngày, hắn lại thêm một ngày lo lắng!
Quan Nghị trợn to hai mắt gật đầu, vừa thở dài một tiếng, không chịu nổi gật đầu, “OK! OK! Tần đại tổng tài! Tôi đây thân làm thuộc hạ, lập tức thay người làm việc!”
"Ừ!"
Bầu trời rất xanh, nhớ tới nụ cười của cô, giống như ánh nắng mặt trời rực rỡ trên bầu trời.
Tần Tấn Dương hé miệng cười cười, thái độ dịu dàng tản ra ánh sáng lấp lánh, “Đồng Thiên Ái! Ngày mai lúc gặp mặt anh, em có thể hay không giật mình?”
Tưởng tượng thấy biểu tình muôn màu muôn vẻ trên trên mặt cô, nhớ đến tất cả mọi thứ của cô.
Trong lòng đột nhiên trở nên tràn đầy chờ mong.
“Lần này, anh tuyệt đối không thả tay em ra nữa! Tuyệt đối không! Em trốn không thoát!” Nhịn không được thấp giọng nói.
Giống như lầm bầm lầu bầu, lại càng giống như lời thề.






Đêm đã khuya.
Quý Hướng Phàm tan việc trở về, mang theo gà chiên mỹ vị vừa vào tới nhà trọ thì cái người đang rộn ràng ở trong phòng bếp chuẩn bị bữa tối ló đầu ra, nhắm mắt, ngửa thấy mùi thơm mê người, tay cầm xẻng nhảy ra.
"Quý Hướng Phàm tiên sinh! Mau giao gà chiên ra đây!" Đem cái xẻng giơ về phía anh, uy hiếp nói. Quý Hướng Phàm cởi giày đi dép. Thức thời đi tới phòng bếp, cầm gà chiên trong túi đưa cho cô.
"Phương Tình tiểu thư! Tôi giao ra đây rồi !" Cô gật đầu hài lòng, liếc hắn một cái. “Coi như nhà anh thức thời! Lát sẽ thưởng da gà!"
". . . . . ."
Mùa đông đã qua . . . . . . Mùa xuân đã tới . . . . .Hướng Phàm đại ca. . . . . . là nói cho cô nghe?!. . . . . . Cố ý sao?. . .. . .
Đồng Thiên Ái cảm thấy có chút ấm áp, bỗng nhiên lại nghĩ tới "hắn". Không biết những ngày này "hắn" có nghĩ đến cô không? Có nhớ không dù chỉ là một chút?
"Nhìn này, tôi cá nữ chính trong phim truyền hình đều không tranh thủ cơ hội thì làm sao biết có được hay không chứ? Nếu như tôi mà là người nam chính đoán không chừng sẽ tức chết luôn!" Quý Hướng Phàm thuận miệng vô tâm nói.
Đồng Thiên Ái ngẩn ra, ngơ ngác nhìn màn hình TV, không tiêu cự. Cô. . . đúng là chưa từng tranh thủ. . .Ngay cả tranh thủ cũng không dám???? . . . . .Hít sâu một hơi, trong lòng có quyết định. Ngày mai. . . .Ngày mai... nếu như hắn còn nhớ. . . . .Ngày mai. . . . . . Nếu như hắn xuất hiện ở trước mặt cô. . . . . .Cô nhất định phải nói cho hắn biết ba chữ. . . .Lần này. . . . . . Không phải bốn chữ. . .mà. . . Ấy là ba chữ. . . . . .Nhưng mà, hắn có đến không?
Lúc ăn cơm tối, Phương Tình cùng Quý Hướng Phàm ồn ào giành gà chiên."Mau đưa nó cho em! Cái cánh gà đó em đã "chấm"!"
Phương Tình chỉ vào cánh gà trong tay người kia, căm giận quát. Quý Hướng Phàm nghi ngờ ngẩng đầu lên, cẩn thận tìm hiểu cánh gà trong tay:" Trên đây không có viết tên em nha! Ai biết là của em! Hiện tại anh lấy trước