Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2753 lượt.

cô biết đi!
Tần Tấn Dương bị hành động đột nhiên cúp điện thoại của cô làm cho không hiểu, nhanh chóng chạy Cao ốc. Mở cửa phòng, quét mắt một vòng, thấy cửa phòng ngủ của cô khép chặt.
Liếc nhìn khay trà, trên đó còn lon mì vẫn chưa kịp ăn xong.
Cau mày, quay đầu lại lại nhìn hướng cửa phòng đóng chặt, đưa tay gõ cửa, "Thiên Ái, mở cửa!"
"Đồng Thiên Ái đã ngủ rồi !" Trong phòng truyền đến giọng buồn buồn.
Anh có chút im lặng, ngủ rồi sao còn lên tiếng? Hừ, Con nhím nhỏ này! Hướng về phía người trong phòng trầm giọng nói, "Mau cửa mở ra! Nếu không tôi lấy chìa khóa mở!"
Vừa nói vừa xoay người, làm bộ như muốn đi lấy chìa khóa mở cửa.
Lúc này, cửa bị mở ra một khe nhỏ.
Đồng Thiên Ái mặc áo ngủ, chỉ đem đầu dò xét ra ngoài. Cúi đầu, không có nhìn về phía anh, thấp giọng hỏi, "Làm gì."
Nghe lời như vậy? Có chút không giống Đồng Thiên Ái bình thường!
Tần Tấn Dương nghi ngờ nhìn cô, trách cứ hỏi, "Tại sao lại ăn mì! Tôi đã nói với em rất nhiều lần, không cho ăn mì! Còn nữa..., tại sao cúp điện thoại của tôi!"
Con nhím nhỏ đáng chết này ! Gọi mười cuộc điện thoại cho cô, có chín lần đều là bị cưỡng chế cắt đứt!
"Hừ!" Đồng Thiên Ái hừ lạnh một tiếng.
Anh lại còn hỏi cô tại sao treo điện thoại của anh?
Cái này cũng không phải tại anh à? Không có việc gì làm, lên TV làm cái gì! Anh không phải duy trì hình tượng"Tổng giám đốc" này sao? Lúc nào thì đổi nghề đi làm Diễn viên phim thần tượng rồi!
Ngẩng đầu lên, hướng về phía anh khinh thường nói, "Không —— Cần —— Anh —— Quan——— Tâm!"
Hừ, ai cần anh quan tâm chứ, ai cũng có tự do, cô muốn làm sao thì làm vậy! Hơn nữa, cô đã sớm quyết định chủ ý, muốn làm ngược lại với anh!
Hiện tại, càng thêm không có cần thiết cho anh sắc mặt tốt.
Tần Tấn Dương đối với câu trả lời của cô có chút vô lực, có chút nhức đầu nói, "Hiện tại, tôi dẫn em đi ăn cơm!" Nói xong, đẩy cửa ra, dắt tay của cô đi ra ngoài.
"Buông tôi ra!" Đồng Thiên Ái vặn vẹo gương mặt, "Có nghe hay không á!"
Cô làm thế nào cũng không di chuyển được anh chút nào, cắm đầu cắm cổ lôi kéo cô đi ra ngoài cửa, nghiễm nhiên đem lời nói của cô không hề để tâm, căn bản một chút cũng không nghe vào.
"Tần Tấn Dương! Buông tôi ra! Tôi còn mặc đồ ngủ!" Lớn tiếng kêu lên.
Quả nhiên, anh dừng bước, nghiêng đầu nhìn cô, áo ngủ in hình phim hoạt hình, hình vẽ có chút buồn cười. Sao cô vẫn cứ giống như trẻ con thế này?
Rốt cuộc buông tay cô ra, từ từ nói, "Đi thay quần áo, tôi chờ em."
Đồng Thiên Ái mím mím môi, trong lòng cho dù là có một ngàn một trăm không muốn, cũng đành phải chấp nhận xoay người, đi trở về phòng, trước khi xoay người không quên trừng mắt liếc anh một cái, lúc này mới đóng cửa.
Một giây kế tiếp lại nhô đầu ra, đe dọa, "Đừng nhìn lén! Nếu không con mắt của anh sẽ mù."
Mười phút sau, Đồng Thiên Ái mặc áo sơ mi quần jean đơn giản xuất hiện ở trước mặt Tần Tấn Dương Diện. Tóc thật dài, cuộc thành đuôi ngựa dí dỏm, đung đưa theo nhịp bước chân cô.
Tần Tấn Dương đợi đến cô đi tới bên cạnh mình, nắm lấy tay của cô, đi ra ngoài cửa.






Đến khách sạn xa hoa lần trước, nhân viên phục vụ cũng là những người hôm đó, mà ánh mắt anh ta nhìn cô làm cô rùng cả mình.
"Ăn đi!" Tần Tấn Dương đặt nĩa vào tay cô, nghiêm giọng ra lệnh.
Đồng Thiên Ái vốn là không muốn ăn, nhưng dưới sự uy hiếp của anh, k hông thể làm gì khác hơn là cầm nĩa bâng quơ ăn. Giống như nhai cỏ khô, không hề có chút cảm giác ngon lành gì.
Trong đầu buồn bực ăn một lát, ngẩng đầu lên mải miết theo dõi anh, "Khi nào thì anh đột ngột có lòng tốt như vậy."
Cô có đói bụng không, có ăn mì hay không, mắc mớ gì tới anh. Chẳng lẽ anh đột nhiên cắn rứt lương tâm? Hoặc là nói, anh đối đãi với mỗi đối tượng bao dưỡng, cũng quan tâm như vậy?
Cô đang cùng miếng thịt bò bít tết trong dĩa đấu tranh kịch liệt, tay nắm dao quá mức dùng sức, xẹt qua cái dĩa, phát ra tiếng vang"Két ——" chói tai.
Ghét! Cô ghét nhất ăn mấy loại thức ăn dành cho người có tiền này!
Cô căn bản là không từng ăn bữa ăn Tây gì cả! Nhiều nhất là chỉ thấy qua trong phim truyền hình! Duy nhất một lần ăn bữa ăn tây, cũng là bị buộc làm thành kỳ đà cản mũi của Phương Tình cùng Quý đại ca .
Ảo não cau mày, lại động mấy cái tay. Ba giây sau, tuyên cáo đấu tranh thất bại, rốt cuộc đem dao nĩa thả vào một bên, hơn nữa thề vĩnh viễn cũng không muốn liên quan gì đến chúng nó nữa.
Thế nhưng chính là động tác đó, lại ở trong mắt hai người đàn ông này lại là biểu hiện rằng cô đang giận dỗi, nên cố ý không muốn ăn.
"Không thích ăn thịt bò bít tết sao? Đổi thứ khác đi!" Quan Nghị ôn hòa cười, ngẩng đầu khẽ ra hiệu, mở miệng phân phó, "Đem thịt bò bít tết dọn xuống đi, thay. . . . . ."
". . . . . ." Đồng Thiên Ái có loại cảm giác muốn rên rỉ , "Không. . . . . . Không phải. . . . . ."
Tần Tấn Dương nhìn cô mặt lộ vẻ xanh xao, híp mắt quan sát cô, "Em thì thế nào?"
Thế nào? Anh hỏi cô thế nào? Hỏi cô coi như xong! Tại sao còn phải thêm mộ


Polaroid