Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342761

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2761 lượt.

trai cùng em gái! Hắc hắc, thật ra thì cô cũng đã có rất nhiều! Làm người không thể quá tham lam, cô biết điều đó, hơn Thường Nhạc.
"Đang đi thì ngẩng đầu lên" tiếng nói trầm thấp của Tần Tấn Dương vang lên.
Đồng Thiên Ái không nói gì, chợt ngẩng cao đầu nhìn lên trần nhà, trên đó có treo 1 chiếc đèn thủy tinh tỏa sáng khắp phòng thật xinh đẹp.
" Không bảo em ngẩng cao như vậy, đi bình thường có được hay không?" Tần Tán Dương có chút tức giận, tai sao cô gái này luôn đối nghịch với anh.
"... ..." Không biết nên nói cái gì
Đồng Thiên Ái nghiêng đầu nhìn về phía anh,ánh mắt mang theo chút tò mò.
Anh nhìn mình chằm chằm làm cái gì? Lại còn muốn cái gì? Không phải đã nói sao? Anh còn không hài lòng? Đầu đuôi đã được đem chỉnh sửa hoàn chỉnh qua 1 lần rồi nói lại. Sau đó có thể cười nhạo cô. Ở trước mặt cô hoàn toàn có thể biểu hiện địa vị cùng với quyền uy của anh. Anh có trải qua cuộc sống của thiên đường còn cô ngày ngày sống trong đau khổ,luôn có sự khác biệt.
"Thế nào? Không đủ cặn kẽ sao? Oh! Vì để cho anh hài lòng, vậy tôi sẽ thấy tỉ mỉ đem chuyện lần nữa miêu tả một lần đi!" Có chút tự giễu nâng lên khóe môi. Lại một lần nữa cô ngụy trang mình là 1 con nhím xù lông.
Tần Tấn Dương làm sao lại không nghe ra cô ấy có ý giễu cợt, trong tâm chợt thấy phiền muộn,nhẹ nhang cử động đi đến bên cạnh cô.Đứng trước mặt cô, cúi xuống nhìn gương mặt trái xoan của cô. Bên trong con mắt trong suốt hiện lên khuôn mặt anh, 2 đầu lông mày khẽ chau lại, sắc mặt của cô tái nhợt, phía dưới mắt có chút quầng thâm. Nhìn một lượt cả người cô chân tay mảnh khảnh dường như không đủ dinh dưỡng.
"Họ đánh vào đâu?" Đột nhiên Tấn Tấn Dương hỏi.
Đồng Thiên Ái ngẩn ra rồi ngơ ngác trả lời: " Trên mặt" ủa? anh hỏi cái này làm gì?
" Má trái hay má phải?" Anh hỏi tiếp
".... Bên phải... Má bên phải...." Đồng Thiên Ái ngập ngừng trả lời
Tần Tấn Dương nhíu mày : " Xác định?"
"Ưm.... Đúng vậy.... Anh hỏi tới để làm gì?" Bất kể là má trái hay má phải anh biết để làm gì?
Tần Tấn Dương không nói gì, ánh mắt thâm thúy tập trung nhìn bên má phải của cô. Bỗng nhiên đưa tay kiềm chế 2 tay của cô rồi đem cô ôm vào ngực, dịu dàng hôn lên má phải của cô, nâng niu nhẹ nhàng. Sau đó hôn lên đôi môi của cô, hút lấy ngọt ngào của cô.Cánh tay quàng qua eo của cô, ghì chặt cô trong lòng không cho cô có cơ hội phản kháng. Lưỡi của anh càng lão luyện cuốn lấy lưỡi của cô. Vừa nhẹ nhàng hôn vừa thì thầm nói: "Em không cần phải cố gắng kiên cường.... Không có gì là không làm được....."
Không cần phải cố gắng kiên cường.... Không có gì là không làm được..... Anh đang nói cái gì đó? Những lời này là có ý gì? Là thương hại sao? Hay là đồng tình? Hay còn có là có ý gì khác? Đầu óc trống rỗng, tại sao cô lại cảm thấy lồng ngực anh có chút ấm áp?
Bộ mặt thật của hắn, chính là tên biến thái làm cho cô luôn cảm thấy chán ghét tới cực điểm, tên khốn kiếp đã lấy hình ảnh lõa lưng của cô vẽ thành bức tranh thật to, treo tại giữa nhà.
Trong mắt có chút sương mù, mà đôi mắt màu nâu nhạt kia cũng không nhắm lại mà nhìn cô chăm chú. Đôi môi nóng bỏng của anh rời khỏi đôi môi cô từng bước đi dần xuống cổ gặm cắn giống như đang thưởng thức một món ăn ngon. Đột nhiên thấy mát lạnh, không biết từ lúc nào tay anh đã đi vào bên trong áo của cô
"Thiên Ái...." Anh gọi cô giọng có chút khàn khàn.
"... ..." Theo phản xạ, cô đẩy anh ra .
Tần Tấn Dương có chút không khống chế được, khuôn mặt tuấn tú có chút hồng : " Thiên Ái, nhất định phải là 1 tuần ư, không thể thiếu 1 ngày à?"
" Ừm....ừm...." Đồng Thiên Ái gật đầu 1 cái rồi nhảy từ trên ghế xuống, không kịp đi dép cứ thế để chân trần hoảng hốt chạy vội về phòng. Cửa phòng vừa đống lại đã nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên : "Cộc.. cộc.."
" Chìa khóa cửa anh đặt ở cửa phòng em rồi đấy" Giọng Tần Tấn Dương vang lên trầm ấm trong lúc này có vẻ dịu dàng.
Qua một lúc lâu đến khi màn đêm yên tĩnh trở lại, Đồng Thiên Ái cúi đầu nhìn qua khe cửa, thấy ánh sáng đã biến mất, nghiêng người lắng nghe rồi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Tảng đá lớn trong lòng đè nén đã lâu cuối cùng đã buông xuống, lúc này mới xoay người mở cửa phòng. Ánh đèn trong phòng chiếu qua lưng nhỏ bé của cô hắt ra phòng khách không 1 bóng nguời, dươi đát là cùm chìa khoá được bao phủ bởi bóng dáng gầy nhỏ của chính mình. Cúi người nhặt chùm chìa khóa lên sau đó đóng cửa lại. Căn phòng bên cạnh sau khi nghe tiếng nhẹ nhàng vang lên cũng đồng thời đóng cửa. Đêm hôm đó là 1 đêm yên bình nhất trong 1 tuần sống chung đến nay. Cách 1 bức tường mà diễn ra 2 suy nghĩ khác nhau.
Buổi sáng, khi tỉnh dậy Đồng Thiên Ái mở cửa phòng đồng thời bên phòng Tần Tấn Dương cũng mở ra. Hai người đúng ở cửa phòng ngơ ngác nhìn đối phương. Tần Tấn Dương cao 1m85 còn Đồng Thiên Ái cao 1m64 hơn kém nhau 1 cái đầu. Đồng Thiên Ái hồi tưởng lại cảnh tối qua khuôn mặt hồng lên , mí mắt rủ xuống : " Ừm....Anh dùng trước...."
"...." Tần Tấn Dương đi đến bên cạnh cô : " Em như vậy.... Là đang xấu hổ sao?"
Ngẩng đầu lên, chút xấu hổ ngư