Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342755

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2755 lượt.

o phủ ở trên đầu cô. Vô luận cô đi đến chỗ nào, đám mây đen này vẫn bám riết không buông tha cho cô. Về phần bên cạnh cô là bầu trời bao la, trời vẫn xanh mây vẫn trắng.
Sẽ không có người nào xui xẻo hơn cô!
Tần Tấn Dương nhìn thấy cô hận không biến thành con kiến chui ra ngoài, cố đè nén nụ cười đã lan tỏa khắp toàn thân. Cố ý trầm mặt, lạnh giọng quát lên, "Quay lại có nghe hay không!"
Nghe cái đầu anh á! Nho nhỏ nói thầm một câu.
Không thể làm gì khác hơn là nghiêng đầu sang chỗ khác, ngay tiếp theo đem thân thể đều xoay người lại. Không có ngẩng đầu nhìn về anh, cúi đầu nhìn chằm chằm đôi giày Cavans của mình.
Trước người một bóng đen dần dần đến gần, Đồng Thiên Ái có thể khẳng định, anh ta đi tới trước mặt của mình rồi.
Bóng đen từ từ đưa tay ra, cách cô càng ngày càng gần.
Anh không phải là muốn động thủ đánh cô chứ? Không phải chứ??? Nhưng đàn ông đánh phụ nữ cũng không phải là không có. . . . . .
Đồng Thiên Ái chợt ngẩng đầu lên, thấy được gương mặt tuấn tú kia đột nhiên phóng đại. Cả người dính vào cửa, mang theo hãi nhìn anh, "Đầu tiên nói trước, không cho phép đánh vào mặt!"
"A? Vậy sao?" Gân xanh trên trán Tần Tấn Dương co rút.
"Thật ra thì, nơi nào cũng đừng đánh, là tốt nhất!" Không sợ chết lại bổ sung một câu.
Quan Nghị cũng nữa không nhịn được, ầm ĩ cười to, "Ha ha! Đồng Thiên Ái tiểu thư ơi, cô thật sự đã làm cho tôi mở rộng tầm mắt rồi ! Cô thực sự cho là Tấn Dương là lưu manh sao?"
Đánh phụ nữ? Thủ lĩnh tổng giám đốc ở Đài Loan, là người trong mộng của hầu hết các nữ nhân ở Đài Loan, tình nhân hoàn mỹ, anh, Tần Tấn Dương, sẽ đánh phụ nữ?
Quả thật quá buồn cười rồi !
"Anh xem mặt của anh ta đi. . . . . . Nhìn mắt của anh ta. . . . . . Cái miệng nữa. . . . . Cũng vặn vẹo. . . . . . Thấy thế nào cũng là thế mà. . . . . ." Đồng Thiên Ái cẩn thận nhắn nhở người nào đó núi lửa sắp bộc phát trước mắt.
Quan Nghị nhìn dáng vẻ hoảng sợ của cô, lại hỏi tiếp, "Có không? Sao tôi lại cũng không cảm nhận được vậy?"
"Làm sao anh có thể cảm nhận được chứ!" Đồng Thiên Ái không phục trừng mắt liếc, "Anh cũng không có bị đánh qua, làm sao anh có thể sẽ có cảm giác!"
Tần Tấn Dương một phát bắt được cô, suy một ra ba hỏi, "Em bị ai đánh qua!"
". . . . . ." Đồng Thiên Ái ngốc tại chỗ.
Mới vừa rồi nhất thời lỡ miệng, nên đã đem chuyện năm xưa trước đây cũng nói ra. Thật là thật mất thể diện! Đều là anh làm hại!
"Nói! Em bị ai đánh qua!" Không chịu buông qua cô, tiếp tục truy vấn.
Đồng Thiên Ái nhìn thấy anh trợn mắt nhìn mình chằm chằm, nhắc tới về điểm này còn dư lại không có mấy dũng khí, quật cường nói, "Không có —— có ——!"
Cuối cùng, còn thêm một câu tức chết người , "Có cũng không nói cho anh biết!"
"Em. . . . . ." Anh thật muốn bóp chết cô! Nhưng cổ của cô mảnh mai như vậy, vừa chạm vào nói không chừng liền tắt thở!
Tần Tấn Dương đem tức giận cố đè xuống, nhìn bộ dáng cô như người rất dũng mãnh , thập phần nghi hoặc. Mới vừa rồi khiếp đảm hiếm có cô ấy đã hiển lộ ra đi đâu mất rồi?
Cánh tay vốn nắm chặt tay nhỏ bé của cô cũng giảm bớt lực đạo. Buông nhẹ ra, vô tình, đổi thành nắm tay của cô.
Có lẽ là bởi vì tức giận không chỗ phát tiết, có lẽ là vì cho cô chút dạy dỗ, cố ý dùng sức cầm.
Muốn chết! Anh ta dám dùng sức như vậy! Đồng Thiên Ái lập tức cau khuôn mặt nhỏ nhắn.
Tần Tấn Dương liếc cô một cái, dắt tay của cô thẳng tắp đi ra khỏi phòng VIP.
Đe dọa."Câm miệng! Không được nói nữa! Nếu không tôi thật sự sẽ đánh em!"
Bị ném ở một bên, Quan Nghị đột nhiên có loại cảm giác cô đơn, thật ra thì anh rất muốn theo sau nhìn tiếp đoạn kịch tình tiếp theo. Hoặc là nói, càng muốn nhìn thử xem Đồng Thiên Ái sẽ làm ra chuyện buồn cười gì nữa.
Liền vội vàng đứng lên, hô, "Hôm nay không có chuyện gì, tôi. . . . . ."
"Không có chuyện gì làm sao? Bên Anh quốc hơi thiếu người, cậu có muốn qua đó không?" Tần Tấn Dương cũng không quay đầu lại, lạnh lùng nói.
Quan Nghị thức thời trầm mặc không nói, nhún vai một cái.
Nhìn bọn họ biến mất tại trong tầm mắt của mình, lúc này mới ngã xuống ghế sa lon bên. Ngày này thật là nhàm chán a. . . . . . Bên cạnh có một cô gái như thế. . . . . . Thật ra thì cũng rất tốt. . . . . .






Dắt tay cô từ trong phòng đến hành lang, Đồng Thiên Ái cúi đầu không dám ngẩng lên, xung quanh có rất nhiều ánh mắt đang chăm chú nhìn họ, mà cô luôn có thói quen sống " lặng lẽ". Hồi còn đi học dù có tham gia diễn kịch nhưng chỉ là người đọc lời thoại, nhìn lên sân khấu người ta diễn công chúa hoàng tử mà cô chỉ thích ở trong góc đọc lời kịch. Tại sao? Từng lặng lẽ như thế, nên cô không thích giống kiểu nam nữ chú ý như thế này, hơn nưa cô cũng không muốn mình sẽ được chú ý.
Chấp nhận ,vẫn phải chấp nhận, từ lúc bắt đầu mẹ cô rời đi, rồi cô vào cô nhi viện này cô vẫn chấp nhận đến bây giờ. Những gì tốt đẹp đều là của người khác cô không có gì cả. Oh, không đúng! Cô còn có Tiểu Tình, Bạch Minh ca, Quý đại ca, Mẹ Từ, còn có một đám các em