Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342799
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2799 lượt.
chiếc Benz màu đen châm rãi tiến lại. Tần Tấn Dương ngồi trong xe, qua lớp cửa kính nhìn cô. Chỉ cách có vài mét, nhưng vì cô đứng lặng trong đám người, liếc mắt liền thấy cô. Sơ mi trắng, quần jean xanh, rõ ràng là cô chỉ mặc một bộ trang phục rất đơn giản, trông lại nổi bật và rực rỡ như vậy. Dường như tất cả nhũng sắc màu xung quanh đều nhạt đi, mà hình ảnh của cô, chính là màu sắc duy nhất đọng lại trong đáy mắt anh. Làm anh không thể không chú ý…
....Đồng Thiên Ái, gặp em ngày mai…
Đạp mạnh chân ga, thu về tầm mắt.
Chiếc xe lao nhanh về phía trước, chỉ lưu lại làn gió lạnh tùy ý thối qua...
Sáng sớm đep trời. Cũng như hôm qua, lúc xe bus chuẩn bị đóng cửa, cách đó không xa có môt người vôi vã chạy tới:
- Chờ môt chút, chờ môt chút…
Thảm quá!
Ngày hôm qua, anh Bạch Minh tăng cô một đôi giày mới, chúc mừng buổi phỏng vấn thành công. Mặc dù gót chỉ hơi cao một chút, bây giờ đi vào chân mới phát hiện như là đi trên mũi kim vậy. Sao lại khó đi như thế chứ? Sao chân lại đau nhức thế này? Các ngôi sao trên truyền hình làm thế nào mà đi được nhỉ? Thật là thần kỳ! thật là khủng khiếp!
Cửa xe bus cũng giống như hôm qua, vừa đóng lại liền mở ra. Đồng Thiên Ái nhăn nhó bước lên, lấy ra mấy đồng tiền xu, bốn đồng để lên mặt bàn chỗ lái xe ngồi, mặt khác lại thả vào cái máy bán vé tự động chưa bao giờ có người dùng đến, bốn đồng.
- Bác à, cảm ơn bác ngày hôm qua giúp cháu. Từ giờ về sau, mỗi ngàv hai lần lên xuống, cháu sẽ chỉ đi mỗi tuyến xe này thôi!
Đồng Thiên Ái vui vẻ cười nói. Tài xế xe bus gật đầu, cười sang sảng nói:
- Đuợc, được! Thế thì từ giờ bác cũng từ từ mở cửa! Sẽ không làm cho cháu không lên xe được!!!
Waa! Cảm ơn bác ạ!
Thiên Ái nhắm mắt lại, tựa đầu vào tay vịn của chiếc xe.
Thiên Ái. Mẹ nói con nghe này!
- Vâng?
- Trên thế giới này, có hai việc con không thể bỏ lỡ…
- Hai việc gi hả mẹ?
- Một cái là chuyến xe cuối cùng để về nhà, cái còn lại là người yêu con sâu sắc. Con gái cưng, nhớ kv chưa? ...
Me, con vẫn nhớ.
Này có tính là chuyến xe cuối cùng để về nhà không? May mắn thay, ít nhất là có một cái trong số đó cô không bỏ lỡ mất.
Vừa mới bước vào tòa nhà nơi công ty cô đặt trụ sở, thấy một đám người đang nhỏ giọng thảo luận điều gì đó.
- Cô có nghe nói gì không?
- Một cô gái nói thầm. Lại một cô khác vội lên tiếng:
- Nghe nói cái gì cơ? chuyện gì cơ?
- Nghe nói công ty Âu Tiệp đã bị thu mua lại nha! Hơn nữa công ty mua vào, lại là tập đoàn lớn mà toàn bộ nhân viên của Đài loan đều mơ ước được vào làm đấy!
Cô này làm nguyên một tràng. Đồng Thiên Ái không khỏi bước chậm lại. Âu Tiệp công ty? Hà? không phải công ty mà cô đang làm sao?
Một "bà tám”khác kêu lên một tiếng:
- Có chuyện như thế sao? Bị công ty nào thu mua lại vậy?
- Nói cho cô biết nha, đừng kích động...
Người nói đúng là cố ý làm cho người ta tò mò.
- Nói mau nói mau!!!!
- Tập đoàn Tần thị!
Cô này bình tĩnh nói ra tùng chữ một. Đám người đang nhỏ giọng bàn tán bỗng nhiên nổ tung. Chủ đề này thật kích thích nha, tập đoàn tài chính Tần thị hùng mạnh nhất Đài Loan, tự nhiên lại thu mua một công ty nhỏ như vậy?
- Waaaaaaaaaaaaaa!
Không biết ai đó hét lên môt tiếng, mắt sáng lên:
- Vậy không phải là có thể nhìn thấy Tần tổng giám đốc rồi?
Đồng Thiên Ái khựng lại, không thể bình tĩnh thêm được nữa. Cái gì? Tần thị thu mua Âu Tiệp rồi? Sao có thể như thế chứ? Chắc là không đâu! không thể nào!
Bỗng nhiên, mấy cô gái bên cạnh đều run rẩy đứng tại chỗ, bộ dạng thất hồn lạc phách. Mà các anh chàng lại buồn thỉu, rất ăn ý đứng dạt ra hai bên.
Đồng Thiên Ái ngẳng đầu nhìn về phía người đang đến, bụm miệng không dám tin. Tần Tấn Dương, cái tên biến thái đã biến mất tăm mất tích suốt thời gian qua…tự nhiên lại xuất hiện…
Hai vệ sĩ mặc đồ đen đi trước tiến vào đại sảnh, tiếp đó liền đứng lại tại chỗ, cung kính cúi đầu. Sau đó, Tần Tấn Dương xuất hiện, khiến cho tất cả mọi người trong đại sảnh đều nín thở. Từ lúc sinh ra đã được định trước số vương giả, quanh mình tỏa ra khí thế kiêu ngạo làm cho người ta tự cảm thấy bị uy hiếp không thôi. Ẩn dưới mái tóc ngắn tùy ý ngang tàng, là một cặp mắt lạnh như băng, vô ý và ngang nhiên để lộ ra một tia hứng thú. Đảo qua mọi người, lại cố tình không nhìn cô gái đang thừ người ra phía xa xa.
Quan Nghị theo sát bên cạnh Tần Tấn Dương, từ đầu chí cuối chỉ mỉm cười. Ánh mắt đảo qua đoàn người, cuối cùng dừng lại trên người Thiên Ái – trong trang phục quần jean áo sơ mi.
Ê...Cô gái nhỏ choáng rồi? Sao lại ngẩn ra thế này…
Đột nhiên ghé tai anh, nói nhỏ:
- Đồng Thiên Ái thấy cậu rồi!
Thoải mái đáp:
- Vậy sao?
Tần Tấn Dương cũng không dời mắt, đi tìm bóng dáng cô, cũng không để lộ một chút cảm xúc nào, khóe miệng laị hơi giương lên.
Thú vị!
Đồng Thiên Ái, nhìn thấy anh…Có phải rất phấn khởi không? Phấn khởi đến mức làm cô đứng hình tại chỗ, cũng không có biểu tình gì?
Phản ứng của cô, làm anh cảm thấy vô cùng thỏa mãn! Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho cô đơn giản như vậy!