Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342795

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2795 lượt.

u nắm.
Giọng nam tiếp tục vang lên, “ Cô đã gửi cho công ty chúng tôi một bản sơ yếu lí lịch, bộ phận nhân sự đã kiểm tra qua, cho nên cô ngày mai có thể tới phỏng vấn rồi!”
Nghe thấy thể, tảng đá trong lòng rơi xuống.
Tiếu trục nói, vừa cúi người vừa gật đầu mà tỏ vẻ cảm tạ, "Cám ơn anh! . . . . . . Dạ
được! . . . . . . Tôi nhất định sẽ đến đúng giờ! . . . . . . Sáng sớm ngày mai chín
giờ?......Thật cám ơn anh......"
Cúp điện thoại, hít thở sâu một hơi, cười to ba tiếng
Đồng Thiện Ái, ~ai nha nha~ rốt cuộc cũng có việc làm.
Một phần công việc ổn định! Cứ như vậy, mỗi ngày mà có thể ngủ thêm một lát nhỉ!
Về sau cũng không cần lo lắng vấn đề tiền học phí !Thật hạnh phúc nha!
"Ai nha!"
Thở nhẹ một tiếng, vỗ vỗ đầu của mình, "Ngày mai đi phỏng Văn, nên mặc cái gì
cho tốt nhỉ!"
Vừa bước nhỏ chạy hướng phòng ngủ, bắt đầu mở tủ, tìm đồ thích hợp, đem tất cả ra ngoài mới phát hiện mình quá ít quần áo.
"Hừ. . . . . . Cái này. . . . . . học sinh quá rồi. . . . . ."
"Cái đó. . . . . . Dường như lại quá ngây thơ. . . . . . Không giống người đi làm
a…………….."
"…………….."
\'Trời ơi! Làm sao bây giờ ! Bắt kể thế nào, vẫn là như cũ! Mặt mộc không trang điểm, áo sơ mi trắng thêm quần jean!
Quyết định như vậy, trong lòng đắc ý. Vừa ngâm nga bài hát, vừa sửa sang lại đống quần áo, treo vào trong tủ.
Chợt, nghiêng đầu liếc thấy nằm ở trong ngăn kẻo có đề một cuộn giấy.
Động tác trên tay cũng ngừng lại, không nhịn đuợc để quần áo xuống. Ðem cuộn giấy, cẩn thận từng li từng tí mở ra.
Kéo đây buộc ra, bức họa chợt nhảy thẳng ra ngoài, sau đó lại quăn xoắn lại.
Đưa tay đem bức họa mở ra, dấu son môi đỏ tươi cứ như vậy đập vào mi măt. Đánh thẳng vào thị giác, ngay tiếp theo rung chuyển lòng của cô.
Không thể tránh khỏi, lần nữa nhớ tới tên biến thái đó. . . . . .
Nửa năm trước, vào cái thời điểm kiên quyết rời đi, cái gì cũng không lấy chỉ mang đi bức tranh này. Không thể nói nguyên nhân, có lẽ chỉ là vì thương tiếc mình, bỏ lỡ "Đổng trinh" .
Khuôn mặt anh tuấn , đột nhiên thoáng hiện ngay trước mắt, như vậy cười như
không cười, mang theo chút tà ác. Trên mặt có điểm nong nóng , thực sự là gặp quỷ!
Làm sao lại nghĩ đến anh! Đáng chết!
Tiện tay đem bức tranh ném xuống đất, hướng trên giường ngồi xuống, cả người ngả về phía sau, lười biếng nằm.
"Ghê tởm!" Thế nào nhắm mắt lại rồi, mặt của anh lại còn ngay truớc mắt!
Cầm cái gối, che kín mặt của minh, thân thể cũng co lại, nhỏ giọng nguyên rủa, "Tần Tấn Dương cái tên biến thái! Anh đi chết đi! "
Ném cái gối xuống, từ trên giuờng nhảy bắn lên, làm cái tư thế phấn đấu, "Ngày mai đi đến công ty phỏng vấn, Đồng Thiên Ái ngươi nhất định phải thành công!"






Tại trạm xe buýt.
Xe buýt từ từ dừng hẳn, mọi người bắt đầu lên xe. Hành khách cuối cùng lên xe, cửa xe đóng lại.
Xe buýt từ từ dừng hẳn, mọi người bắt đầu lên xe. Hành khách cuối cùng lên xe, cửa xe đóng lại.
“Đợi chút...Chờ một chút á...”
Cách đó không xa, cô gái áo sơ mi trắng quần jean lo lắng chạy tới.
"Không sao á!" Tài xế cười cười, không có để ở trong lòng.
"Không! Nhất định phải trả đấy!" cố chấp nói
Đồng Thiên Ái đúng ở xe buýt trong, xuyên qua cửa sô xe liếc thấy đám ngưòi cùng bảng hướng dẫn chỉ đường.
Trời cao cư nhiên đối với cô vẫn còn yêu thương, buôi sáng ra ngoài còn gặp phải người tốt như đại thúc! Xem ra hôm nay trước mắt buổi phỏng vấn nhất định sẽ thành công ! Thật sự là quá tốt!
Ok! Fight-ting
Tại văn phòng ở một cao ốc Đài Bắc.
Đồng Thiên Ái thật sâu hít thở một cái tức, rốt cuộc mở ra bước chân, đi vào đại.
Thật ra thì công ty này chỉ là dưới hình thức một tâp đoàn nhỏ, thậm chí ngay cả địa điêm làm việc, cũng chỉ là mấy tầng lầu.
Nhưng mà đối với vói Đồng Thiên Ái mà nói, nó là rất quan trọng,
Thứ nhất chính là hình thức làm việc, sẽ có ảnh hưởng tới công việc sau này. Thậm chí công ty còn đến trường biên nhận. Nếu được đánh giá tốt, thì cơ hội tìm việc khác sẽ thuận lợi hơn.
Mím mím môi, cuối cùng quyết định đi cầu thang bộ.
Từ lầu một đi thẳng đến lầu mười tám, trên đường nghi ngơi nột chút. Ớ noi giao nhau giữa tầng nười một và tầng mười hai, không nhịn đươc nhìn ra xa ngoài cửa số. Bầu trời xanh thẳm, không thấy một chòm mây nào.
Đôi tay nắm thành quả đấm, "mẹ! mẹ phải phù hộ con gái mẹ nha!”
Tai phòng phỏng vấn, không khí trầm muộn có chút dọa người.
Đồng Thiên Ái nơm nớp lo sợ ngồi ngay ngắn ở trên ghế, nhìn ba vị Giá khảo trước mắt.
Tại sao hiện tại cô lại có thể khẩn trương như vậy? Đáng chết! Trước kia trong trường học, các kỳ thi diễn ra cũng không có khẩn trương như vậy a! Đồng Thiên Ái! Phải trấn tĩnh! Ngàn vạn lần phải trấn tĩnh!
“ Đồng Thiên Ái, nếu như cô được vào làm trong công ty, cô đối với sự phát triến của công ty có ý kiến gì không?” Vị giám khảo đầu tiên đặt câu hỏi.
Phát triển? Cái nhìn?
Đồng Thiên Ái trong nháy mắt liền buồn bực, thât sư mình không có nghĩ qua