Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Chọc Tới Chủ Tịch Tổng Tài

Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy

Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015

Lượt xem: 1342841

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2841 lượt.

nhìn thấy hắn mờ ám, có hơi chút kinh ngạc. Bàn tay cô ở nơi nào đó đột nhiên không có động tác kế tiếp. Mà mặt của cô cũng vì động tác của cô mà có chút ửng hồng.
Quan hệ giữa tình nhân vốn rất nhạy cảm, không được phép nửa viên cát ( cái này em chịu luôn )
"Bảo bối, đừng làm loạn, ngoan ngoãn ngồi xuống!"
Tần Tấn Dương đúng lúc đổi tay lái, vốn là đang tay nắm tay liền cầm tay cô trả về chỗ cũ.
"Tấn Dương, em sẽ thật biết điều nghe lời." Quan Mị Nhi nhẹ nhàng nói.
Trực giác của phụ nữ rất nhạy cảm. Cô gần như có có thể cảm nhận, một người đàn ông dưới tình huống nào mới có thể làm ra hành động như vừa vậy.
Đây là chán ghét một người phụ nữ, mới có thể theo phản xạ làm ra mờ ám.
Tần Tấn Dương nghiêng đầu, hướng về phía cô cười dịu dàng. Nhưng là trong mắt hắn lại che lên một tầng băng mỏng. Dường như vạch nó ra sẽ nghênh đón Băng Thiên đất đông.
Xe con dừng trước chỗ đậu xe một nhà hàng, tắt máy.
Tiêu Bạch Minh vội vàng xuống xe, đi tới bên kia mở cửa xe. Cực kì giống thái độ đối đãi với bạn gái.
Nhưng tất cả đều được Đồng Thiên Ái xem ở đáy mắt, lại vẫn phải làm bộ không động lòng chút nào. Thừa nhận mình không cách nào không động tâm, nhưng hiểu hơn là mình không thể động lòng. Tiếp tục lạnh lùng, cho đến khi anh hiểu được mà lùi bước.
Cố ý cười nhạt, đi xuống xe, lễ phép cười nói: "Anh Bạch Minh, cám ơn anh!"
Cô nở nụ cười khách sáo, giọi vào đáy mắt Tiêu Bạch Minh. Chợt cảm thấy một tia bi thương, giống như bị kim châm, không thấy được vết thương nhưng cũng đã xâm nhập da.
Hành động thật nhỏ nhưng lại khắc cốt.
Rốt cuộc cũng không nhịn được, cúi đầu nói ra: " Thiên Ái! Thật ra thì em........Không cần như vậy......thực sự không cần như vậy......"
"Đồng Thiên Ái quay đầu đi chỗ khác, không nhìn anh.
Thanh âm của anh tiếp tục vang lên: "Thích có rất nhiều loại, chúng ta quen biết lâu như vậy, anh....Đối với em....Giống như là đúng....em gái....."
Thanh âm Tiêu Bạch Minh cực kỳ nhẹ nhàng, nhẹ đến nỗi không nghe được hai chữ "em gái\' kia.
Khó chịu.... ....
Như vậy cũng tốt, em gái sao? Em gái cũng rất tốt. Như vậy thích anh cũng sẽ thành "Anh em" thôi.
Đồng Thiên ái ngẩng đầu lên, nhìn lại mặt anh, nâng lên khuôn mặt tươi cười: "Anh Bạch Minh! em đói bụng! Đi vào ăn cơm nhanh đi! Em cảm thây mình có thể nuốt được một cái đầu heo sữa!"
Nói xong chủ động kéo tay của anh, không đắn đo vào nhà hàng.
Xe Benz dừng sát ở cách đó không xa, không có tắt máy,
Tần Tấn Dương thấy bọn họ đứng ở cửa, miệng nhỏ giọng nói những thứ gì. Thái độ giữa hai người bọn họ dường như có thể đoán được nội dung nói chuyện.
Thấy Đồng Thiên Ái nâng lên khuôn mặt tươi cười, hơn nữa còn chủ động dắt tay anh ta đi vào nhà hàng, trong lòng chợt căng thẳng.
Đó là loại cảm giác chưa bao giờ có. Ghét cô dắt tay người đàn ông khác, ghét cô hướng về người đàn ông khác cười, hơn nữa còn cười ngọt ngào như vậy. Chẳng lẽ cô không biết nụ cười của mình động lòng người cỡ nào sao?
Ngồi ở trước, Quan Mị Nhi cũng nhìn thấy một màn vừa rồi.
"Cô bé kia cung Tấn Dương là quan hệ như thế nào? Chẳng nhẽ Tấn Dương tới nơi này là vì theo dõi cô bé kia sao?"
Bắt đầu từ khi nào? Tình nhân của cô, thủ lĩnh tổng tai Đài Loan, Tần Tấn Dương, lại có người trong lòng để ý?
Tần Tấn Dương nghiêng đầu nhìn về phía Quan Mị Nhi, nụ cười dịu dàng trên môi khiến người khác cảm thấy về mùa đông :
-Bao bối, dường như cho tới hôm nay anh chưa từng đi ăn lẩu lần nào
Lời của hắn, Quan Mị Nhi vừa nghe đã hiểu, vội vàng đón ý hùa theo, nhẹ nhàng đề nghị:
-Tấn Dương, vừa đúng có hỏa oa điếm, không bằng hôm nay chúng ta đi thể nghiệm loại thức ăn bình dân này đi.
Thức ăn bình dân? Bình dân?
"Tần tổng cao quý, kiểu người cao cao tai thượng như anh, từ nhỏ đến lớn chắc chưa khi nào đi xe buýt đúng không?"
"Bất luận là vật gì mà anh từng tiếp xúc qua, có lẽ người bình thường như tôi đây cả đời cũng không được chạm qua dù chỉ một lần"
"Tôi chán ghét loại người như anh lúc nào cũng tự cho mình là đúng, tôi chán ghét loại người lắm tiền nhiều của như anh, chán ghét loại người khi cười nhìn giống chó vô cùng. Anh! Tất cả mọi thứ của anh đều khiến tôi chán ghét"
"Còn nữa, bò bít tết ăn thì ngon đấy, nhưng mà tôi chưa khi nào bước chân vào nhà hàng Tây, cho nên xin lỗi tôi không biết dùng dao, nĩa"
Lòi nói của cô giống như lời nguyền của ma quỷ, vang mãi bên tai hắn không biết bao nhiêu lần. Đồng Thiên Ái em trải qua bao nhiêu vất vả, chịu qua bao nhiêu khổ Sở đều là anh không thể nghĩ đến. Em sẽ tịch mịch sao? Người phụ nữ ngu ngốc lúc nào cũng giả bộ kiên cường đó. Tần Tấn Dương hai mắt chột nhằm lai, đôi lông mày cũng theo đó mà nhíu lên.
-Tần Dương? Quan Mị Nhi thấy anh không trả lời, nhỏ giọng kêu lên một tiếng.
Tần Tấn Dương lúc này mở mắt ra, bộ dáng trầm tư vừa rồi cũng theo đó mà biến mất, nhíu mày nói:
-Vậy chúng ta đến đó thử xem thế nào. Nói đúng hơn là hắn muốn nhìn thấy cô gái nhỏ của mình.
Trong nhà hàng, vi trí gần cửa sổ, Tiêu Bạch Minh ngồi đối di


pacman, rainbows, and roller s