Tác giả: Thác Bạt Thụy Thụy
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 1342867
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.
Tần Tấn Dương luôn luôn đối với phụ nữ rất thành thạo tự nhiên thất hồn lạc phách? Thậm chí, nhìn người trước mắt trở thành cô? Buông người con gái trong ngực ra, hôn lên trán của cô, nhàn nhạt nói "Vu Nhuế. . . . . . Tìm người đàn ông tốt. . . . . . Gả đi. . . . . ."
Nghe được hắn gọi tên của mình, khóe mắt trong lúc nhất thời dơm dớm 1 chút nước mắt. Đây là lần đầu tiên, Tần Tấn Dương kêu tên của cô. . . . . .Nhưng trong tiếng nói này làm cho mình càng thêm hiểu một chuyện. Cô yêu người đàn ông mà trong lòng đã có người khác. Mà người kia, không phải cô.
Chủ nhật, ánh nắng rất đẹp. Trên đường Đài Bắc từng cặp tình nhân nắm tay nhau hay những gia đình ba người cùng đi dạo phố, hay nhứng người đi lại vội vàng . Khí trời thật tốt làm cho tâm tình người ta cũng vui vẻ hơn, trên mặt của mỗi người đều xuất hiện nụ cười.
"Anh Bạch Minh! Anh nhanh lên một chút nhanh lên một chút! Bên kia nhiều quán ăn vặt quá!" Đồng Thiên Ái luồn lách trong đám người, quay đầu lại sau lưng gọi. Tiêu Bạch Minh không biết từ lúc nào, đã đi cách chỗ cô rất xa rồi.
"Thiên Ái! Em chậm một chút! Nhiều người quá! Cẩn thận người khác dẫm chân em đó!" Tiêu Bạch Minh đẩy cái kính mắt trên mũi, dặn dò nói.
Sóng người dày đặt, đẩy Đồng Thiên Ái hướng phía trước đi tới. Thân ảnh nhỏ gày ở trong bể người này, giống như là con cá nhỏ trong biển rộng xanh thẳm. Mặc cho nước biển trôi đi, cũng không biết mình sẽ đi về phía nào.
"Thiên Ái!" Tiêu Bạch Minh rốt cuộc không nhịn được chạy về phía trước, thân hình cao lớn chen qua đám người trước mặt. Nhìn thấy bàn tay cô vội vàng cầm chặt lấy không buông ra nữa.
Đồng Thiên Ái. . . . . . Làm sao ngươi có thể phụ lòng một người đối với ngươi tốt như vậy. . . . . .Trừ phi, ngươi là một người vô tình vô nghĩa.
"Không phải! chỉ là đột nhiên gió thổi hạt cát vào trong mắt em nên mắt có chút khó chịu !" Nói xong, đưa tay làm bộ dụi dụi con mắt.
Nhận lấy bạch tuộc viênTiêu Bạch Minh một tay chủ động nắm lấy tay của anh.
Tay của cô đang nắm bàn tay to của anh cảm giác lòng bàn tay của anh còn có chút mồ hôi. Chẳng lẽ là bởi vì khẩn trương sao? Trong lòng đột nhiên có một chút cảm giác khác thường, cố gắng kìm chế rung động ký lạ xuất hiện. Người yêu vốn là nên như thế. Đồng Thiên Ái, ngươi bây giờ là bạn gái của anh Bạch Minh! Về sau, gả cho anh ấy sẽ là vợ của anh ấy!
"Anh Bạch Minh , em còn muốn đi chổ ăn cát băng!" Đồng Thiên Ái lôi kéo tay của hắn, tầm mắt nhìn về quán cát băng cách đó không xa.
Tiêu Bạch Minh có chút khó xử, ân cần nói "Thiên Ái! Bây giờ thời tiết cũng lạnh rồi! Ăn cát băng sẽ ăn đau bụng đấy!"
"Ai nha!anh Bạch Minh thật mất hứng! Hôm nay trời nóng như vậy! không có cảm giác lạnh a!" Đồng Thiên Ái bĩu môi, dắt hắn hướng mục tiêu đi tới.
". . . . . ." Tiêu Bạch Minh không nói gì thêm, nhưng mà trên mặt lại là nụ cười nhàn nhạt.
Đi ở phía trước Đồng Thiên Ái thỉnh thoảng lại nỉ non "Muốn ăn cái gì đây ? Chocolate? Thảo môi? Còn là cái gì đây? . . . . . . anh Bạch Minh thích vị mật anh đào . . . . . ."
Ngay lúc này, tựa hồ có thể nghe được âm thanh vẫy cánh của Thiên Sứ . Thì ra hạnh phúc cũng có thể gần như thế. . . . . . trên đường đông đúc tai một ngã rẽ, có một người rốt cuộc không chịu nổi "Oa oa ——" kêu to.
"Dạ dày em thật căng! Không thể chịu nổi! em đi không nổi nữa!" Đồng Thiên Ái đứng tại chỗ kêu la, khuôn mặt nhỏ nhắn ảo não.
Tiêu Bạch Minh dừng lại đột ngột mắt nhìn cô "Thiên Ái! Có phải rất là khó chịu hay không?"
Tầm mắt quét qua bốn phía, dừng tại trên cái ghế dài cách đó không xa "Đi đâu ngồi nghĩ một lát đi? Nghỉ ngơi một chút! em vừa rồi mới ăn nhiều đồ như vậy, không khó chịu mới là lạ!"
"vâng!" Đồng Thiên Ái liền vội vàng gật đầu, không có phản ứng. Ngồi ở đầu đường, nhìn người và xe đi qua đi lại không ngừng. Không khí náo nhiệt giông như trong phim ảnh mà mình lại chỉ là 1 khán giả đứng xem. Buổi chiều, ánh mặt trời ấm áp phủ lên người thấy thoải mái mơ màng muốn ngủ. Đồng Thiên Ái ngồi ở trên ghế, từ từ nhắm hai mắt lại.
"Thiên. . . . . ." Tiêu Bạch Minh nghiêng đầu nhìn về phía cô, phát hiện cô dựa vào thành ghế, cả người đắm chìm trong không khí ấm áp ở nơi này. Đưa tay, đỡ lấy đầu cô nhẹ nhàng để cho cô dựa vào vai mình.
Không biết qua bao lâu, những người đi trên đường có chút động.
"Oa ——" một tiếng kêu kinh ngạc của người con gái ở trong đám đông đi dừng lại trầm trồ khen "A! Người đàn ông này rất đẹp trai a! Thế nào đẹp trai như vậy a! Là minh tinh mới nổi sao?"
"Cái gì ? Minh tinh?người thật trì độn! Hắn So với minh tinh còn đẹp trai hơn!" các chị em bên cạnh vội vàng nói tiếp.
Đứa con gái sửng sốt một chút"Hắn là ai à? Không phải minh tinh cũng đẹp trai như vậy à? Hắn có xuất hiện trên TV mà!"
"Hắn là tổng tài của Tần Tấn Dương của tập đoàn Tần thị á! Ngươi cũng không xem tạp chí sao? Ngay cả điều này cũng không biết! Ngươi thật lạc hậu á!" Xung Quang vang lên tiếng cảm thán. Tiếng nghị luận rối rít nổi lên bốn phía,