Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng
Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341695
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1695 lượt.
g rồi, bọn họ còn chưa kịp xóa sạch chứng cớ, vừa vặn đã bị bắt gặp.
"Văn Mân, con ra đây cho mẹ."
Nghe đến ngoài cửa truyền vào một tiếng quát vô cùng nghiêm nghị, cơ thể Văn Mân lại run lên, cô đem đầu vùi vào trong chăn, dùng sức đập đầu hai cái, thật vất vả mới bình phục được quyết tâm, lúc này mới dùng một loại dũng khí thấy chết không sờn vén chăn lên, xuống giường tìm quần áo mặc vào.
Chuẩn Bị Kết Hôn
Văn Mân thật vất vả dùng tốc độ nhanh nhất mặc quần áo, thời điểm lê được thân thể đau nhức không chịu nổi đến phòng khách, đã thấy đám quần áo tán loạn của cô và Tiếu Đồng tối hôm qua đều bị thu dọn vào một góc ghế so pha, vừa vặn che được ấn ký màu đỏ.
Thấy cảnh này, nét mặt Văn Mân càng đỏ hơn, đầu cũng rũ xuống ngày càng thấp.
“Văn Mân, con tới ngồi xuống đây cho mẹ.”
Văn mẹ nhìn thấy vẻ mặt chột dạ của con gái trước mặt, vừa tức giận lại vừa buồn cười, tức giận vì đứa con gái ngốc này nhanh như vậy dã đem mình dâng tới cửa cho người ta ăn, buồn cười chính là, bà đối với Tiếu Đồng cũng là có hiểu biết, chuyện của hai đứa trẻ coi như ván đã đóng thuyền rồi.
Nghe được Tiếu Đồng nói thẳng ra chuyện sẽ kết hôn, còn nói anh và con gái đang chìm đắm trong tình yêu, trong lòng Văn mẹ lúc đầu còn có một chút nén giận cũng đã biến mất hầu như không còn rồi, cho nên đối với lời trách móc của Văn Mân cũng không cảm thấy tức giận.
“Chúng ta còn gấp gáp trở về, hóa ra lại đổi thành sai lầm rồi, con nha đầu này, còn chưa có lập gia đình, đã không cần ba mẹ rồi?” Thấy con gái ngẩng đầu muốn giải thích, Văn mẹ cười giơ tay lên ngăn cản Văn Mân mở miệng nói chuyện, “Được rồi, hai đứa cũng đã nói sẽ nhanh chóng kết hôn, mẹ và ba con cũng không truy cứu chuyện các con lên xe trước mua vé bổ sung. Tiếu Đồng, cha mẹ con khi nào thì có thể về đây, hai nhà chúng ta đem hôn sự này chuẩn bị sớm một chút, dì cũng không muốn nhóc con nhà chúng ta lớn bụng rồi mới mặc áo cưới.”
Bị mẹ trêu chọc như vậy, gương mặt Văn Mân vốn đã đỏ lại càng đỏ hơn, cô ngẩng đầu thẹn thùng trợn mắt nhìn nét mặt cười hơi cong cong mày của Văn mẹ.
"Mẹ, mẹ nói linh tinh gì vậy?"
“Nói linh tinh sao? Ông nó à, ông nói, là tôi nói linh tinh sao?” Văn mẹ nghiêng đầu liếc mắt nhìn Văn phụ đang mỉm cười, cố ý hỏi lại một câu, Văn Mân vốn bị trêu ghẹo đến xấu hổ lại trừng mắt, quệt quệt miệng.
Tiếu Đồng nhìn thấy bộ dáng Văn Mân giống như một cô gái nhỏ hạnh phúc, bàn tay vòng ở eo cô càng siết chặt, đuôi lông mày nơi khóe mắt cũng bao phủ ý cười ấm áp.
Đăng Ký Kết Hôn
Sau khi nhận được cú điện thoại từ Tiếu Đồng, ba mẹ anh rất nhanh đã từ Mỹ trở về, tuy rằng phần lớn thời gian đều sinh sống nước ngoài, nhưng cả nhà họ Tiếu đều không thay đổi quốc tịch, cho nên thủ tục đăng ký kết hôn cũng hết sức đơn giản.
Cha mẹ hai bên ngồi lại bàn bạc kế hoạch, chuẩn bị chu đáo cho hôn lễ, việc đăng ký kết hôn này thật ra cũng không có gì quá vội vàng, cho nên Văn Mân và Tiếu Đồng chọn lấy một ngày đẹp trời đi đến cục dân chính để lĩnh chứng, bọn họ cũng không chọn cái gì ngày hoàng đạo, bởi vì cả hai đều không phải người mê tín, họ chỉ hy vọng nhanh chóng hoàn tất việc đăng ký để có thể danh chính ngôn thuận sống chung mà thôi.
Thời điểm cầm trên tay tờ đăng ký kết hôn màu đỏ thẫm đi ra khỏi cục dân chính, Văn Mân chỉ có thể dùng từ trăm ngàn cảm xúc lẫn lộn để hình dung cảm giác của cô lúc này, đời này, cô mới chính thức cảm nhận được sức nặng của của tờ giấy nhỏ màu đỏ này, tờ giấy nhỏ nhỏ nhưng chứa đựng sự cam kết giữa cô và Tiếu Đồng, cam kết sẽ bên nhau trọn đời, cam kết yêu nhau cả đời.
Khi cảm giác được bàn tay đang nắm tay mình chặt hơn vài phần, Văn Mân mới chợt ngẩng đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, thời điểm bốn mắt nhìn nhau, bọn họ đều cảm nhận được sự cảm động và hạnh phúc từ ánh mắt đối phương.
“Nhóc, có thể gả cho anh, chứng tỏ em là người phụ nữ rất may mắn.”
Bùm bùm, Văn Mân rõ ràng nghe được tiếng lãng mạn vỡ tan tành.
Cô nhéo mạnh một cái vào lòng bàn tay của Tiếu Đồng, trừng mắt hạnh, “Là ai rất may mắn đây? Anh so với em càng may mắn đi? Lại có thể lấy được em đây một người vợ có thể lên được phòng khách, xuống được phòng bếp nha.”
“Thời nay, lên được phòng khách có thư ký trợ lý có thể làm thay, xuống phòng bếp hoàn toàn có thể mướn người giúp việc theo giờ lo liệu.” Tiếu Đồng một tay giữ lấy Văn Mân lúc này gần như đang tức tối vì câu nói vừa rồi ôm vào trong ngực, kề sát lỗ tai cô, nhẹ nhàng nói một câu: “Chức năng duy nhất của người vợ không thể thay thế chính là ở trên giường.” (aizzz…em nói có thể đó anh, không bít em chỉ cho
Thấy được ánh mắt lo lắng của Tiếu Đồng, Văn Mân lúc này mới phát hiện, bàn tay phải đang bị Tiếu Đồng nắm trong tay thế nhưng run rẩy đến lợi hại.
Cô muốn mở miệng nói không có việc gì, nhưng đôi môi thật vất vả động được vài cái lại thật sự không có cách nào thốt ra một chữ.
-----***-----
Mọi người chắc cũng đoán ra nhân vật mới xuất hiện này là ai rồi phải k