Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1650 lượt.
không biết trong mộng cô mơ thấy điều gì mà lại có dáng vẻ sợ hãi như vậy, nhưng bây giờ việc gọi cô tỉnh lại, giúp cô thoát khỏi cơn ác mộng này mới chính là chuyện quan trọng nhất.
“Tiếu Đồng, anh đừng bỏ em, đừng ly hôn với em, đừng đi.”
Văn Mân gắt gao ôm chặt Tiếu Đồng, bàn tay ôm chặt vòng eo cũng ngày càng siết chặt, khuôn mặt thấm đầy nước mắt vùi sâu trong ngực anh, ngửi mùi hương bạc hà chỉ có ở anh, nghe nhịp tim của anh đang đập một cách đều đặn, trong giọng nói vẫn tràn đầy vẻ hoảng hốt.
“Hư ~~ nhóc, anh sẽ không rời xa em, sẽ không ly hôn với em, đừng sợ nữa, đừng sợ, có anh ở đây, anh sẽ mãi mãi bên cạnh em, đây chỉ là một cơn ác mộng mà thôi, không có thật.”
“Thật không? Sẽ không rời xa em chứ?”
Nghe được lời hứa hẹn của Tiếu Đồng, Văn Mân mới dám ngẩng đầu lên, hai mắt đẫm lệ mông lung nhìn người trước mặt, ánh mắt đáng thương khiến tim anh nổi lên một trận tê dại.
“Ừ, anh nói thật, đừng sợ nữa, nằm mơ chẳng qua là do lúc ngủ, tế bào thần kinh đại não đang bị rơi vào tình trạng bị ức chế nên mới xuất hiện những hình ảnh quái lạ, tất cả chỉ là hư cấu, không phải sự thật.”
Theo thói quen Tiếu Đồng lại giải thích nguyên nhân tạo nên các hình ảnh trong giấc mơ với Văn Mân, mặc dù không phải lời ngon tiếng ngọt gì nhưng lại khiến cho nỗi bất an của Văn Mân dần dần lắng xuống.
Cô tiếp tục vùi đầu trong ngực anh, bướng bỉnh nói: “Anh sao lại nói mấy chuyện này, nói một câu dễ nghe không được sao?”
Nhưng khóe miệng cô lại không nhịn được thoáng hiện ý cười.
May mắn, may mắn vừa rồi tất cả chỉ là một cơn ác mộng mà không phải là sự thật. Cô không biết, nếu tất cả những điều trong đó đều trở thành sự thật thì cô phải làm thế nào?
Thật ra, những điều xảy ra trong giấc mơ ấy cũng có một phần chân thật, đặc biệt là đứa bé kia, khóc lóc kể lể oán trách cô giết thằng bé. Mặc dù không phát sinh ở kiếp này nhưng rõ ràng ở kiếp trước đó là sự thật đã từng xảy ra.
“Nhóc, có phải em cảm thấy không thoải mái chỗ nào? Sao lại ngủ vào giờ này?”
Tiếu Đồng tiếp tục kiên nhẫn vỗ về sau lưng Văn Mân, khó hiểu hỏi.
“Không phải không thoải mãi, chỉ là buồn ngủ chút thôi, thấy cũng không có chuyện gì cần làm nên nằm nghỉ một lát.”
Nói nửa chừng, Văn Mân mới chợt phản ứng lại, sao Tiếu Đồng lại về nhà lúc này?
“Sao anh lại trở về sớm như vậy, hôm nay không phải ngày đầu tiên đi làm lại sao? Về sớm thật không tốt chút nào?”
Tiếu Đồng đưa tay nhéo nhéo mũi Văn Mân một cái.
“Em nha ~~ ngủ đến hồ đồ rồi, em có biết bây giờ là mấy gờ rồi không? Đã sáu giờ chiều rồi đấy, giờ này mà được coi là về sớm sao, rõ ràng là đúng giờ tan tầm.”
“Đã trễ như vậy rồi, sao em cảm thấy mình mới chỉ ngủ một lát thôi nhỉ?”
Văn Mân nghi hoặc nghiêng đầu nhìn chiếc đồng hồ báo thức nơi đầu giường, quả nhiên kim đồng hộ đã chỉ đến số sáu. Trời ạ! Cô bắt đầu nằm ngủ từ lúc giữa trưa, như vậy là đã ngủ đến năm sáu tiếng đồng hồ rồi.
Lời Giải Thích Hợp Lý Cho Giấc Ngủ
Buổi tối gọi cơm ở bên ngoài, thật ra Tiếu Đồng rất muốn cống hiến bản thân, vì Văn Mân mà tự tay chuẩn bị bữa cơm tình yêu. Nhưng Văn Mân hôm nay ngủ dậy đặc biệt mệt mỏi, tới bây giờ huyệt thái dương vẫn còn giật giật, rất sợ Tiếu Đồng đem phòng bếp làm cho loạn lên nên sống chết không đồng ý.
Lúc thức ăn được đưa đến, Văn Mân đang ngồi dựa vào trong ngực Tiếu Đồng, để anh tùy ý xoa xoa nắn nắn huyệt thái dương giúp mình.
Khỏi phải nói, người am hiểu về cấu tạo cơ thể và việc phân bố các dây thần kinh làm cho có khác, chỉ một lát sau, con đau đớn lúc nãy cũng dịu xuống rất nhiều.
“Tiếu Đồng, anh nói xem có phải rất kỳ quái không, rõ ràng em đã ngủ lâu như vậy, theo lẽ thường hẳn là toàn thân phải cảm thấy rất thoải mái mới đúng, sao lại càng ngủ càng mệt như vậy?”
“Khi toàn thân đều thả lỏng, trong quá trình ngủ nhiệt độ cơ thể giảm xuống, tế bào thần kinh của đại não không nén lại hoàn toàn, những suy nghĩ quanh quẩn trong đầu em bị phát tán ra tạo thành những hình ảnh xuất hiện trong giấc mơ. Thông thường, trong khi ngủ xuất hiện giấc mơ mới là khỏe mạnh, ngược lại nếu không có không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng giấc ngủ mà còn làm mất cân bằng các chức năng nên thực sự không tốt đối với cơ thể con người.”
Như vậy nằm mơ mới là khỏe mạnh, còn không mơ ngược lại lại không tốt? Văn Mân ngẩng đầu nhìn Tiếu Đồng tỏ vẻ khó hiểu.
“Vậy tại sao em lại cảm thấy mệt mỏi như vậy? Theo như anh nói thì cảm giác phải được thoải mái mới đúng chứ?”
Tiếu Đồng nghe vậy cúi đầu liếc Văn Mân một cái, mặc dù đã cố ý che dấu nhưng vẫn bị Văn Mân tóm được một tia mỉm cười lóe lên trong ánh mắt.
“Anh làm gì thế! Kỳ thị em có chỉ số thông minh thấp sao? Cũng không biết là do người nào giải thích không rõ ràng?” Vừa nói chuyện, bàn tay còn đặt bên hông Tiếu Đồng cũng dùng sức đồng thời nhéo mạnh một cái.
“Được, được, được, là anh sai rồi có được không? Bà cô à, mau dừng tay, nhíu thêm chút nữa lại bầm tím lên bây giờ.”
“Hừ!”
Nhìn người trong ngực bỗng nhiên lại trương lên cái bộ dáng giống con mèo hoan