Tác giả: Nara Ngư
Ngày cập nhật: 03:48 22/12/2015
Lượt xem: 1341642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1642 lượt.
g, Tiếu Đồng vươn tay đem đầu cô ôm vào trong ngực thêm lần nữa, khóe miệng cong lên, làm gì còn có bộ dáng cầu xin khoan dung vừa rồi nữa.
Cứ như vậy rất tốt, thỉnh thoảng dã man một chút, thỉnh thoảng kiêu căng một chút mới là nhóc của anh. Vừa rồi lúc cô ôm anh, khóc lóc cầu xin anh không được rời khỏi cô, mặc dù anh cảm thấy mình đang được coi trọng nhưng lại càng khiến anh đau lòng hơn.
“Anh chỉ nói, giấc mơ thích hợp để cải thiện chất lượng giấc ngủ và cân bằng các chức năng cần thiết cho cơ thể, nhưng một khi giấc mơ quá dài sẽ làm cho tế bào thần kinh đại não bị quá tải. Mặt khác, thời gian ngủ kéo dài sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến các chức năng thần kinh. Em thứ nói xem, hôm qua em ngủ đủ tám tiếng đồng hồ, hôm nay lại ngủ lâu như vậy, sao có thể không mệt mỏi cho được?”
Văn Mân ở trong lòng thầm tính toán một chút, đúng vậy nha, tối qau tới giờ cô ngủ cũng hơn mười hai tiếng rồi, chả trách lại mệt như vậy.
“Nhưng mà, bây giờ em cảm thấy thật mệt mỏi, lại muốn ngủ nữa.” Bởi vì buồn ngủ mà giọng nói cũng mềm mại dịu dàng, khiến trong lòng Tiếu Đồng cảm thấy ngọt lịm như đường.
Bởi vì muốn cho người trong ngực mình duy trì được tỉnh táo, anh quyết định đưa tay giữ yên khuôn mặt của cô rồi nhéo nhéo lên hai bắp thịt bên má.
“Giữ cho mình được tính táo một chút đi, con heo lười, càng ngủ lại càng muốn đấy. Nếu em không muốn tiếp tục gặp ác động thì bây giờ phải tỉnh táo lên, tối nay có thể ngủ lại, chỉ cần ngủ trước mười một giờ một chú là được.”
Văn Mân trừng mắt, đem hai cái tay đang cố tình nhéo nhéo má mình đẩy ra, tuy rằng nhéo không mạnh nhưng lúc anh vừa buông tay ra, cô vẫn cảm thấy mặt mình nóng ran.
Cô giơ tay xoa xoa hai má mình, cố gắng làm dịu đi cảm giác nóng nóng ở trên mặt nhưng vẫn không quên nhấc chân đá mạnh vào người nam nhân bên cạnh.
Thư Mời Của Nàh Xuất Bản
Sau bữa cơm tối, Văn Mân thừa dịp lúc Tiếu Đồng đi tắm rửa, mở máy tính kiểm tra blog của của mình.
Vừa mở trang web, cô nhìn thấy rất nhiều tin nhắn mọi người để lại, chủ yếu là lời khen ngợi, đương nhiên cũng có phản hồi nói đã làm theo các bước đó nhưng hiệu quả không được tốt, nhờ chỉ dẫn thêm.
Lại nhìn xuống tin nhắn phía dưới, tiếp tục trả lời các câu hỏi cho đến khi làm xong toàn bộ, đang chuẩn bị đóng lại trang web lại bỗng nhiên nhảy ra một cái tin nhắn báo rằng có thư gửi đến.
Văn Mân nhìn thời gian, giờ này sao lại có người gửi thư đến, sau đó nghĩ đến, có lẽ là độc giả náo đó đã làm theo các bước hướng dẫn nhưng hương vị thức ăn lại không được như ý nên gửi thư nhờ chỉ bảo thêm.
Ngay lúc Văn Mân đang cúi đầu suy nghĩ nên phản hồi bức thư này như thế nào, cả người đã bị Tiếu Đồng ôm trọn từ phía sau.
Cô chỉ là bất giác quay lại ngẩng đầu lên lại đúng lúc Tiếu Đồng đang cúi xuống hôn mình, sau khi tiếp nhận nụ hôn mới quay lại chỉ vào nội dung bức thư còn hiện lên trên màn hình máy tính cho anh xem.
“Anh xem xem, đây là thư mời của nhà xuất bản gửi tới, muốn xuất bản nội dung trên blog của em, em đang suy nghĩ nên trả lời bọn họ như thế nào mới tốt.”
“Cái này có gì phải rối rắm, nhóc của anh nấu ăn ngon như vậy, em cho bọn họ nếm thử vài món trước là được, sau đó mới dễ dàng bàn tới điều kiện tiếp theo.”
“Dụ?” Văn Mân không ngờ tới Tiếu Đồng lại đưa ra đề nghị như vậy. Cô chẳng qua là mới nghĩ tới làm sao để nhanh chóng bàn xong chuyện hợp tác, căn bản không nghĩ tới mời người ta ăn uống. Dù sao bay giờ cô cũng không phải là nhân vật lớn trong ngành ẩm thực như trước kia, trên tay cũng không nắm giữ nhiều vốn liếng như vậy.
“Đúng vậy, em phải biết là, đây thực sự là một chặng đường rất dài, cũng không phải xuất bản một quyển sách là xong, điểm xuất phát cao một chút, sau này mới dễ dàng tiến xa hơn.”
Văn Man thật không ngờ tới, lúc Tiếu Đồng nói đến chuyện buôn bán lại rõ ràng mạch lạc như vậy, trong ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc.
“Sao lại nhìn anh như vậy, kiến thức về thị trường kinh tế gì đó, với chỉ số thông minh (IQ) của anh đều có thể hiểu rõ.”
“Em thấy anh bình thường đều không thích giao tiếp với người khác, em còn tưởng là chỉ số cảm xúc (EQ) của anh rất thấp cơ.”
“Hứ, là anh lười phải nói chuyện, chứ không phải không biết nói, không muốn làm và không biết làm là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.”
Nói xong Tiếu Đồng liền cúi đầu cắn cắn môi Văn Mân, nụ hôn sâu dần, cho đến khi hô hấp của hai người đều trở nên khó khăn mới tự động tách ra.
“Phạt em dám khinh thường anh, nói mau, lần sau còn dám nữa không?”
Văn Mân rất sợ Tiếu Đồng lại tiếp tục làm vậy, lập tức vùi đầu vào ngực anh, một lát sau mới lắc lắc đầu, cho đến khi nghe được tiếng cười trầm thấp vô cùng vui sướng của người đàn ông trên đỉnh đầu truyền xuống.
Buồn Nôn
Văn Mân làm theo đề nghị của Tiếu Đồng, khéo léo từ chối lời mời của nhà xuất bản với lý do là blog của cô hiện giờ còn chưa được hoàn thiện nên cô muốn có thời gian hoàn thiện thêm chút nữa, tạm thời chưa suy tính đến vi