
Thượng Tướng Tà Ác, Hôn Nhẹ Nhàng Thôi
Tác giả: ady
Ngày cập nhật: 03:34 22/12/2015
Lượt xem: 134560
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/560 lượt.
o nên kế hoạch sinh thêm một đứa nữa có thể chấp nhận được, lại nói anh quả thật là rất thích uống cái này.” Nói xong, anh run run cầm lấy ly nước cam bắt đầu uống.
Diệp Tỉnh An uống ừng ực vài hớp, chợt ho khan một cái.
Điền Bảo Bối giật mình, sau mới biết là bởi vì Cửu thúc hung hăng đấm vào lưng anh một cái, hình ảnh mang tính chất tương đối bạo lực, cô nhịn không được che mặt, chừa ra khe hở lén lút nhìn, bên tai là tiếng Diệp Tỉnh An gào lên thảm thiết.
“Cho ta mặt mũi à?”
“A a a a!!!”
“Lười phải cùng ta so đo?”
“A a a a!!!”
“Con mẹ nó, ông đây năm nay mới bảy mươi chín tuổi thôi.”
“A a a a!!!”
Mấy giờ sau, Cửu thúc cuối cùng cũng rời đi.
Mặt mũi Diệp Tỉnh An sưng vù, im lặng ngồi ở trong phòng, híp mắt để cho Điền Bảo Bối bôi thuốc.
Thấy anh như vậy, Điền Bảo Bối không nhịn được cười lên một tiếng, bôi thuốc cho anh xong liền an ủi mấy câu, nhưng anh không để ý đến cô, Điền Bảo Bối cũng không tự tìm mất mặt nữa, rửa mặt xong liền bò lên giường nằm ngủ.
Mà lúc này, Diệp Tỉnh An ở trong phòng bếp âm thầm gục xuống, anh lôi hết Coca trong tủ lạnh ra, một lon lại một lon, cứ như vậy mà uống, đến lon thứ năm, cuối cùng anh cũng dừng lại, đạp mạnh cái lon, phát ra âm thanh kinh thiên động địa.
Sau khi Diệp Tỉnh An bắt đầu lựa chọn thủ đoạn chống cự, lúc nào cũng lén lén lút lút uống Coca, mỗi ngày sau khi Điền Bảo Bối đi ngủ anh đều uống mấy lon, sau đó đạp vỡ cái lon mới sảng khoái trở về phòng, leo lên giường của Điền Bảo Bối.
Ngày hôm sau, trước khi Điền Bảo Bối thức dậy, anh lại cho người đem Coca mang đến để vào trong tủ lạnh, nhưng làm vậy liên tục trong vài ngày, hành vi lén lút của anh bị Điền Bảo Bối phát hiện.
Đó là một buổi tối anh vừa uống xong một lon Coca, lúc đang chui vào trong chăn. . . . Điền Bảo Bối giơ tay lên bịt miệng anh: “Học trưởng.”
Miệng bị cô che lại, anh nhíu mày ú ớ hỏi: “Sao vậy?”
Điền Bảo Bối híp mắt một cái, thả tay xuống, nhích đến gần anh, ngửi ngửi cái miệng của anh: “Anh uống gì vậy?”
Diệp Tỉnh An thuận miệng nói: “Đương nhiên là uống nước cam.” Vừa nói xong liền đè lại bàn tay nhỏ bé của cô, tiến lên phía trước, sau đó tùy tiện hôn cô, trong miệng mang theo vị ngọt ngọt.
Diệp Tỉnh An đưa lưỡi cuốn lấy đầu lưỡi của Điền Bảo Bối, nuốt vào tất cả những kháng nghị và nghi ngờ của cô, hai tay ở trên người cô bắt đầu sờ soạng, mặc dù thân thể này anh đã vuốt ve vô số lần, nhưng mỗi lần ở trên giường, anh luôn có cái loại cảm giác như lúc ban đầu.
Khi anh vuốt ve xuống dưới, Điền Bảo Bối đã hoàn toàn quên mất nghi ngờ của mình, thân thể của cô từ từ cong lại, bởi vì anh trêu chọc mà hơi run rẩy.
Sau khi Điền Bảo Bối hoàn toàn trở nên ướt át, Diệp Tỉnh An đỡ kiên đĩnh nóng rực của mình chậm rãi tiến vào, kiên đĩnh cứng rắn đi sâu vào trong cơ thể cô, Điền Bảo Bối rên lên một tiếng, mà cơ bắp của Diệp Tỉnh An cũng căng thẳng, hô hấp rối loạn, há miệng, chuẩn bị rên lên một tiếng mất hồn, kết quả thoát ra khỏi miệng là một tiếng ợ thật to.
Cả hai đồng thời ngây ngẩn.
Điền Bảo Bối nhăn nhăn lỗ mũi, sau đó lớn tiếng chỉ trích: “Còn nói là không uống trộm, rõ ràng là mùi Coca.”
Diệp Tỉnh An đè bả vai của cô lại, tiếp tục đẩy về phía trước: “Như thế thì sao nào?”
Điền Bảo Bối cau mày, cắn môi để không phát ra tiếng rên rỉ: “Nhưng Co. . . Coca sẽ giết chết tinh trùng.”
Diệp Tỉnh An xấu xa cười một tiếng: “Rồi em sẽ biết tinh trùng của anh có bị giết hay không?” Vừa nói xong, anh lại bắt đầu mạnh mẽ thúc vào rồi lại rút ra, Điền Bảo Bối không còn cơ hội kháng nghị.
Sau đó, khuyên mãi nhưng Diệp Tỉnh An vẫn không thay đổi, mỗi đêm anh sẽ uống một lon Coca rồi mới bò lên giường, biện pháp cứng mềm gì Điền Bảo Bối đều đã thử, cuối cùng không thể làm gì khác hơn là bỏ qua.
Cứ như vậy hai tuần lễ trôi qua, Điền Bảo Bối xách theo túi plastic ủ rũ đi về nhà, sau đó chậm rãi đi vào toilet, để Diệp Tỉnh An đứng ngoài cửa.
Theo thường lệ, cô lấy ra que thử thai, mở ra, để vào phía dưới, đợi ba mươi phút sau, cô thờ ơ nhìn lướt qua, bỗng nhiên ánh mắt run lên.
Cô có thai. . . . . . cô thế nhưng lại có thai!
Điền Bảo Bối mở cửa xông ra ngoài, hai tay vỗ lên mặt Diệp Tỉnh An một cái, đau đến nỗi trong lòng anh hung hăng chửi tục.
Điền Bảo Bối vẫn hưng phấn dị thường: “Em có thai, em thế nhưng lại có thai rồi, làm sao em có thể mang thai?”
Diệp Tỉnh An cũng ngẩn người, sau đó sắc mặt trì độn, có chút vui sướng từ trong lòng dâng lên, khóe môi không tự chủ toét ra, mặc dù cho tới giờ anh cũng không muốn sinh đứa thứ hai, nhưng lại nghe Điền Bảo Bối mang thai lần nữa làm lòng anh cảm thấy mừng như điên, giờ phút này anh mới hiểu rõ, chỉ cần là con của anh và cô, cô muốn sinh bao nhiêu anh đều nguyện ý.
Vì vậy, Diệp Tỉnh An giơ tay ôm lấy bả vai của Điền Bảo Bối, nhìn cô nói từng câu từng chữ: “Như thế nào? Tinh trùng của anh có vấn đề sao?”
Mặt của Điền Bảo Bối đỏ lên.
“Coi như là anh ngâm mình trong Coca đi nữa thì cũng có thể làm cho em mang thai.”
Anh cao hứng cười để lộ ra hàm răng trắng,