Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chưa Từng Hẹn Ước

Chưa Từng Hẹn Ước

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 134781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/781 lượt.

t, chắc chắn sẽ học được nhiều thứ có ích cho công việc sau này”.
Trình Vũ Phi thực lòng vẫn không nỡ. Em trai vừa học vừa làm thêm đã rất mệt, hiện giờ còn muốn tranh thủ kỳ nghỉ để thực tập, như vậy quá vất vả.
“Em nghĩ kỹ chưa?”
Trình Gia Đống gật đầu: “Em thấy đó cũng là cơ hội tốt. Em thông qua phỏng vấn rồi, tuy mức hỗ trợ thực tập sinh của họ không cao lắm nhưng em cần chủ yếu là kinh nghiệm”.
Thấy em trai đã quyết, Trình Vũ Phi không phản đối nữa. Nửa năm trở lại đây, Trình Gia Đống dường như đã trưởng thành hơn nhiều, cô vì thế cũng yên tâm phần nào.
Có điều, trước khi đi ngủ, Trình Vũ Phi cứ nghĩ mãi, cảm thấy chuyện này có gì đó bất thường. Cô từng nghe nói đến công ty M kia, đây là một công ty lớn, làm sao lại nhận thực tập sinh dễ dàng như vậy?
Trằn trọc mãi vấn đề này nên không ngủ được, cô bèn gọi điện cho An Diệc Thành, nào ngờ anh bắt máy rất nhanh.
“Có chuyện gì?”
“Công việc của em trai em là do anh sắp xếp?” Đây mới chỉ là suy đoán nên cô khá cẩn trọng khi hỏi anh.
Bên kia truyền tới tiếng cười khẽ của An Diệc Thành.
“Đúng.”
Câu trả lời dứt khoát và ngắn gọn khiến Trình Vũ Phi không biết phải đối đáp ra sao. Ngừng mấy giây, cô mới lên tiếng: “Cám ơn anh”.
An Diệc Thành chợt cười: “Em tưởng anh làm thế là vì em?”.
“...”
Trình Vũ Phi im bặt. Chưa kịp suy nghĩ đến nguyên do, cô lại nghe thấy anh nói tiếp: “Anh chỉ không muốn em suốt ngày lôi em trai ra để kiếm cớ lẩn tránh mà thôi”.
Cô không hiểu. Thật sự không hiểu! Vì sao mỗi lần cô cho rằng quan hệ giữa hai người đã tốt đẹp hơn thì anh lại hung hăng đâm cô một nhát, khiến cô đau đớn không ngừng?
Cũng có thể, hiện giờ tâm trạng anh không tốt...
Cô tự nhủ thế.






Ngỡ rằng có thể quên đi, nhưng hóa ra vẫn còn đó.
Bạn nhỏ Minh Gia nằm sóng soài trên giường, nghiên cứu tỉ mỉ tấm ảnh của Trình Vũ Phi.
Tuy cho rằng khả năng người này là mẹ ruột của mình rất thấp, nhưng khi thấy Nguyễn Ngộ Minh định ném bức ảnh vào thùng rác, Minh Gia lại vội vàng giữ lại.
Nghe tiếng động cơ xe tới gần, cậu bé liền giấu tấm ảnh dưới gối rồi chạy xuống nhà.
Hôm nay, Minh Gia tỏ ra cực kỳ ngoan ngoãn, không những khoe với bố rằng mình đã chuẩn bị kỹ cho kỳ thi ngày mai, mà lúc ăn cơm, cậu bé còn ăn cả những món thường ngày không ăn.
An Diệc Thành nhíu mày: “Tàm tạm”.
“Tính tình mẹ tốt không?”
“Bình thường.”
...
Cuối cùng, nhóc Minh Gia phát hiện, An Diệc Thành trả lời cũng như không. Cậu bé vốn muốn dựa vào miêu tả của bố để so sánh với ngoại hình của cô Trình kia, thế nhưng căn cứ vào những câu trả lời của bố, e rằng ai cũng có khả năng là mẹ cậu.
Thấy trên mặt con trai hiện rõ sự thất vọng, An Diệc Thành bèn hỏi: “Chú Bảy lại đến chơi với con phải không?”.
Minh Gia lập tức lắc đầu: “Không. Chú Bảy nói dạo này rất bận nên không có thời gian đến chơi với con”.
“Bố thấy chú Bảy của con vẫn thiếu việc để làm lắm!”
“...”
Hôm sau, Minh Gia tự mình đến trường thi. Cậu bé tuyệt nhiên không có lấy một chút lo lắng, phần vì đã học bài kỹ, phần vì bố không đặt ra bất cứ yêu cầu gì. Cảm giác duy nhất của cậu chính là hôm nay rất lạnh, mặc dù trước khi ra khỏi nhà, cậu bé đã được dì giúp việc lấy thêm áo khoác cho mặc.
An Diệc Thành vốn định đưa Minh Gia tới trường, nhưng gần đến giờ lại có việc gấp phải giải quyết. Thời gian này, Cố Trường Dạ thường xuyên ở nhà chăm sóc vợ nên hầu như mọi việc lớn nhỏ đều đến tay anh.
Nhóc Minh Gia nghe Nguyễn Ngộ Minh nói, phụ nữ khi mang thai luôn cần có chồng ở bên cạnh, cậu bé tự hỏi, lúc mẹ mang thai mình, bố có ở bên chăm sóc mẹ hay không?...
Đề thi lần này không khó, Minh Gia làm rất tốt. Cuối giờ, thầy giáo dặn dò vài câu rồi cho cả lớp nghỉ. Bên cạnh trường tiểu học có một nhà trẻ, Minh Gia vừa ra khỏi cổng trường liền trông thấy người quen. Cậu bé dừng lại, cách đó không xa chính là cô Trình trong bức ảnh mà Nguyễn Ngộ Minh đưa cho cậu. Cô mặc chiếc áo khoác màu xanh ngọc bích, dắt tay một đứa bé từ trong nhà trẻ đi ra, gương mặt rạng rỡ nụ cười.
Đứa trẻ kia hình như không vui, Trình Vũ Phi đang dỗ dành cô bé.
Chẳng hiểu sao, Minh Gia lại có cảm giác mình bị bỏ rơi. Rõ ràng cả chú Bảy và chính cậu đều đã nhận định người phụ nữ kia không có khả năng là mẹ ruột của mình, nhưng chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng vẫn cảm thấy khó chịu.
“Dì ơi, mẹ con không tốt. Con không thèm chơi với mẹ nữa...”
Giọng nói hờn giận của cô bé kia lọt vào tai Minh Gia.
Dì?
Vậy nghĩa là họ không phải mẹ con?
Cậu bé thở phào nhẹ nhõm, sau đó yên tâm trở về nhà.
Trình Vũ Phi vẫn không ngừng dỗ dành Nhân Nhân. Gia đình này đúng là kỳ quặc, hết người lớn giận dỗi lại đến trẻ con làm mình làm mẩy, không ai chịu thua ai.
Từ Triệu Luân đi công tác, Nhân Nhân lại không chịu chơi với mẹ, vì thế, Tiết Giai Nhu bèn gọi Trình Vũ Phi đến. Lúc này, cô nàng đang đứng ở cách đó không xa, nhìn con gái mình làm nũng với Trình Vũ Phi, không nhịn được phải lên tiếng: “Thôi thôi,