Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chưa Từng Hẹn Ước

Chưa Từng Hẹn Ước

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 134779

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/779 lượt.

hế, cô bị nhấn chìm trong mớ suy nghĩ mơ hồ, mông lung, không tìm được lời giải đáp, không tìm được lối ra.

Minh Gia về tới nhà liền chịu sự tra khảo của bố. Việc này không nằm ngoài dự liệu, cậu biết thế nào cũng bị bố trách mắng. Nhưng cậu không sợ, bởi vì lúc này trong lòng cậu đang nhen nhóm một niềm vui.
An Diệc Thành nghiêm nghị nhìn con trai: “Nói, vì sao con đến đó?”.
Minh Gia chu miệng: “Con chỉ muốn xem cô Trình trông như thế nào...”.
“Làm gì?”
“Chú Bảy nói với con là bố và cô Trình ở cùng nhau, mỗi khi bố vắng nhà nhiều ngày tức là đến nhà cô ấy. Con chỉ nghĩ, nếu bố đã thích cô Trình như vậy...”
“Ai bảo bố thích cô ấy?” An Diệc Thành ngắt lời con trai.
“Không thích sao bố lại ở cùng cô ấy?”, Minh Gia tỏ ra vô tội, “Con cảm thấy bố thích cô Trình, vì thế cô ấy có thể sẽ trở thành mẹ con, nên con mới đến xem...”.
Cậu bé cúi đầu, tự nhận thấy mình không phải đứa trẻ ngoan vì nói dối bố.
An Diệc Thành không tiếp lời, lặng lẽ nhìn con trai hồi lâu, sau đó cho phép thằng bé về phòng.
Tuy biết bố đang tức giận nhưng Minh Gia vẫn không kìm nén được sự phấn khích. Cậu chạy một mạch lên phòng, lập tức gọi điện cho vị “đồng minh” của mình để thông báo tin này.
“Minh Gia?”
“Chú Bảy, con nói cho chú biết một chuyện. Hôm nay con đến nhà cô Trình rồi. Con nghĩ cô ấy rất có thể là mẹ của con. Nếu không phải tại bố con xuất hiện đúng lúc đó thì con đã hỏi rõ ràng được rồi.”
Nguyễn Ngộ Minh chưa kịp sung sướng khi nghe đến câu “rất có thể là mẹ con”, thì đã toát mồ hôi lạnh vì câu “bố con xuất hiện”.
“Minh Gia, bố con biết con tới tìm cô Trình sao?”
“Chú Bảy, chuyện đó không quan trọng.”
“Không! Rất rất rất quan trọng!”, Nguyễn Ngộ Minh ai oán rên rỉ, “Minh Gia, chú sẽ bị bố con quẳng ra sa mạc đấy có biết không?”.
“Con không hề kể với bố chuyện chú dẫn con đi tìm mẹ. Con chỉ nói: chú Bảy nói bố ở cùng cô Trình nên con muốn đến gặp người mà bố thích...”
“Vậy cũng có thể khiến chú bị lôi ra gần sa mạc...”
“Nhưng cô Trình rất có khả năng là mẹ ruột của con. Lúc cô ấy hỏi con mấy tuổi, con đang định trả lời thì bố con đến, còn nói với cô ấy, con sáu tuổi. Vì sao bố phải nói dối cô Trình? Nhất định có vấn đề.”
“Minh Gia thông minh lắm!” Nguyễn Ngộ Minh khen xong, lại giội thêm gáo nước lạnh: “Ngộ nhỡ bố con sợ cô Trình biết bố con làm chuyện đó từ thời cấp ba, sẽ nghĩ xấu về bố con, nên bố con mới nói dối như thế?”.
Minh Gia bĩu môi: “Dù sao con vẫn tin cô ấy là mẹ con. Chú Bảy, hôm nào chú lại đưa con tới nhà cô ấy nhé”.
...
Đáng tiếc, cái “hôm nào” của nhóc Minh Gia chưa kịp đến thì Nguyễn Ngộ Minh đã nhận lệnh phải đi công tác ở một vùng khỉ ho cò gáy. Anh ta sầu não muốn chết.
Kỷ Bách Hiên biết chuyện, tỏ ra hết sức cảm thông: “Anh làm chuyện gì chọc giận Tứ ca mà đến nông nỗi này?”.
“Tôi chẳng qua chỉ muốn tốt cho nhóc Minh Gia thôi, giúp thằng bé tìm mẹ.”
Kỷ Bách Hiên vỗ vai Nguyễn Ngộ Minh: “Nén đau thương! Em sẽ ở nhà thắp... nến cho anh!”.
“Vô dụng! Cậu cứ đốt hẳn vàng mã luôn đi!”
“Được, em sẽ đốt thật nhiều cho anh, để anh trở thành tỷ phú!”
Nguyễn Ngộ Minh nắm lấy tay Kỷ Bách Hiên, cảm động suýt rơi nước mắt: “Chúng ta quả nhiên là anh em tốt”.
“...”
“À này, trước khi đốt vàng mã, đừng quên sang tên câu lạc bộ bowling cho anh đấy!”
“...”
Thực ra, anh ta cũng không thấy câu lạc bộ bowling kia có gì hay ho, chỉ có điều, nó lớn nhất thành phố. Và anh ta hứng thú với chữ “nhất” đó. Càng nghe càng êm tai, càng nghe càng cảm thấy hoành tráng.
Lần hẹn gặp này, không phải do An Diệc Thành yêu cầu, mà là Trình Vũ Phi chủ động.
Lúc nghe điện thoại của cô, anh chỉ châm chọc nói hai từ “Hiếm thấy!”. Tâm trạng anh vẫn rất tốt, hoàn toàn đối lập với cô đã mấy đêm mất ngủ. Cô chợt cảm thấy những ngày vừa qua mình thật nực cười. Dù đã biết chuyện anh có con trai, nhưng khi gặp trực diện lại có cảm giác khổ sở như vậy.
Hai người vẫn gặp nhau ở căn biệt thự đó. Chỉ là lần này, Trình Vũ Phi căng thẳng đến không nói ra lời. Đợi An Diệc Thành ra khỏi phòng tắm, cô hít sâu một hơi: “Đứa bé đó là con anh?”.
An Diệc Thành đứng tựa cửa, nhìn cô từ khoảng cách xa.
“Đúng.”
Cô gượng cười: “Rất đáng yêu. Con ruột của anh à?”.
“Đúng.” Anh trả lời nhanh gọn, mắt cũng không chớp lấy một cái.
“Thằng bé sáu tuổi... Vậy mẹ nó đâu?”
Nhận thấy rõ sự hồi hộp của cô, An Diệc Thành cố tình im lặng một lát mới đáp: “Em nghĩ với gia cảnh nhà anh ngày đó, có người phụ nữ nào sẵn sàng đi theo anh?”.
Giọng điệu nhẹ tênh của anh khiến Trình Vũ Phi liên tưởng đến chuyện khác.
“Vì người đó bỏ đi, mẹ anh bệnh nặng, anh một mình nuôi con nhỏ, nên mới phải thôi học ư?”
An Diệc Thành cười giễu: “Có gì mà phải ngạc nhiên như vậy? Khi đó anh hai bàn tay trắng, người phụ nữ đó bỏ con lại cho anh. Mẹ anh không có công việc ổn định, thường xuyên phải cõng cả Minh Gia ra ngoài nhặt phế thải. Thằng bé thậm chí còn không có cả sữa để uống. Sau đó mẹ anh bệnh nặng, không có tiền chữa chạy. Em nói xem, anh không bỏ học thì sao?