Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 134784
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/784 lượt.
dỗ cái gì mà dỗ! Mặc kệ nó đi, hiện giờ “bia đỡ đạn” của nó đang ở tít tận đâu rồi, để xem nó dám làm loạn đến mức nào! Á... còn dám khóc?”.
Nghe vậy, Nhân Nhân quả nhiên im bặt. Cô bé quay đầu đi, không thèm nhìn Tiết Giai Nhu, chỉ phụng phịu nói: “Bố tốt hơn mẹ!”.
“Đúng thế, vậy giờ cho con bay qua đó với bố, đừng có về nữa nhé!”
Nhân Nhân không trả lời. Cô bé biết mẹ nói được là làm được. Lần trước cô bé cũng nói câu này, sau đó liền bị mẹ đưa đến nhà bà nội, mấy ngày trời không thèm ngó ngàng gì tới. Thật đáng thương!
Trình Vũ Phi cũng hết cách với hai mẹ con họ. Cô day trán: “Dì đói rồi, chúng ta đi ăn cơm nhé!”.
...
Từ lúc về tới nhà, Minh Gia cứ nghĩ mãi về cảnh tượng kia, đến nỗi không ngủ được. Cậu bé rất muốn có một người mẹ! Cậu hy vọng bố mẹ mình cũng giống như những cặp vợ chồng trên phim ảnh, vì hiểu lầm mà xa nhau, sau đó lại trở về bên nhau. Chỉ có điều, cậu bé lo lắng nghĩ rằng, có lẽ mẹ đã quên mất từng sinh ra mình.
Buồn bã ủ dột cả một ngày, hôm sau, Minh Gia liền quyết định làm một việc cực kỳ quan trọng.
Đầu tiên, cậu bé gọi điện cho Nguyễn Ngộ Minh, hỏi rõ địa chỉ nơi ở của Trình Vũ Phi, rồi nhờ tài xế đưa mình tới đó. Cậu bé cảm thấy chú Bảy nói rất đúng, không cần biết cô Trình này có sinh ra mình hay không, nhưng biết đâu nay mai sẽ trở thành mẹ mình?
Từ hôm qua trông thấy Trình Vũ Phi ở trước cửa nhà trẻ, Minh Gia càng nôn nóng muốn gặp lại cô.
Tới nơi, cậu bé xuống xe, không quên cúi đầu cảm ơn tài xế rồi mới chạy vào khu chung cư.
Minh Gia vừa đi khỏi, tài xế lập tức gọi điện thông báo với An Diệc Thành.
Lần đầu tiên tới nơi này nên Minh Gia tìm hồi lâu vẫn không thấy tòa nhà số ba ở đâu. Cuối cùng, cậu bé phải hỏi người đi đường mới tìm thấy. Đứng trong thang máy, cậu rất hồi hộp, không biết cô Trình có nhà không, không biết lát nữa mình phải nói gì…
Ra khỏi thang máy, Minh Gia dễ dàng tìm được căn hộ mà Nguyễn Ngộ Minh nói. Cậu bé đứng bên ngoài, chần chừ mãi mới dám gõ cửa. Một lần, hai lần...
Trình Vũ Phi đang ở trong phòng, nghe thấy tiếng gõ cửa yếu ớt truyền vào, cô cứ ngỡ là nhà bên cạnh. Hơn nữa, cô cũng không nghĩ có người đến tìm mình vào giờ này.
Thế nhưng, tiếng gõ cửa vẫn đều đặn vang lên.
Đứng ngồi không yên, Trình Vũ Phi đành phải đi ra. Mở cửa, cô không khỏi kinh ngạc khi trông thấy một đứa trẻ đang mở to mắt nhìn mình. Chắc thằng bé giật mình vì hành động đột ngột của cô.
Trình Vũ Phi cảm thấy áy náy, biết vậy đã sớm ra mở cửa. Cô ngồi xổm xuống trước mặt thằng bé, tươi cười hỏi: “Cháu tìm ai?”.
Minh Gia rụt rè đáp: “Cháu tìm bố...”.
“Bố cháu không ở đây, có phải cháu nhầm nhà không?”
Cậu bé ra sức lắc đầu. Đôi mắt tròn xoe nhìn Trình Vũ Phi, vô cùng đáng yêu.
“Đáng yêu quá! Cháu mấy tuổi rồi?” Cô thuận miệng hỏi.
“Sáu tuổi.”
Câu trả lời không đến từ cậu bé này, mà là từ miệng người đàn ông vừa ra khỏi thang máy.
Minh Gia quay đầu lại, ngơ ngác nhìn An Diệc Thành: “Bố!”.
Một tiếng “bố” của thằng bé khiến Trình Vũ Phi sững người, toàn thân cứng đờ đứng chết chân.
Nhưng An Diệc Thành không liếc nhìn cô lấy một cái, mà lập tức bế con trai rời đi.
Vào thang máy, Minh Gia sợ hãi nhìn sắc mặt giận dữ của bố. Bố không vui, chắc chắn là thế.
Mãi đến khi xuống tầng trệt, cậu bé mới dám thắc mắc: “Bố, vì sao nói dối? Con bảy tuổi cơ mà...”.
Hai bố con An Diệc Thành đã bỏ đi từ lâu, Trình Vũ Phi vẫn ở trong trạng thái ngây dại. Cô hoàn toàn không ý thức được chuyện gì vừa xảy ra.
Một đứa trẻ thình lình xuất hiện trước cửa nhà cô, nói với cô rằng nó đang tìm bố. Mà bố của nó, không ai khác lại là An Diệc Thành…
Tiếng “bố” của thằng bé chẳng khác nào chất xúc tác làm nổ tung quả bom trong ngực Trình Vũ Phi. Những mảnh vụn tỏa nhiệt văng ra khiến toàn thân cô như bị thiêu đốt. Cô có thể cảm nhận được cơ thể mình nóng hừng hực, ngoại trừ duy nhất trái tim vẫn đang đóng băng. Nóng lạnh giao nhau, cơ hồ cô có thể ngất đi ngay tức khắc.
Nếu ai đó trông thấy Trình Vũ Phi lúc này, chắc chắn sẽ sợ chết khiếp. Sắc mặt cô tái nhợt, cả người không ngừng run rẩy. Rốt cuộc, cô cũng không thể chịu đựng thêm được nữa, ngồi sụp xuống mặt đất.
Rất lâu, rất lâu sau, Trình Vũ Phi mới dần dần bình phục, cố gắng tận dụng chút sức lực ít ỏi còn lại để đứng dậy.
Con trai, sáu tuổi. Con trai của An Diệc Thành...
Nếu như... con của cô vẫn còn, hiện giờ nó đã lớn thế nào rồi? Liệu có giống thằng bé kia, cũng gọi An Diệc Thành là bố, gọi cô là mẹ?
Bởi vì nỗi đau quá lớn, nên không muốn hồi tưởng.
Ngỡ rằng có thể quên đi, nhưng hóa ra vẫn còn đó.
Đau đớn, đã vượt ra khỏi phạm vi chịu đựng.
Mẹ. Một danh từ đẹp đẽ đến nhường nào... Trình Vũ Phi lặng lẽ khóc.
Cô đắm mình trong bi thương rất lâu, bất giác nghĩ đến lý do đứa trẻ kia tìm tới mình. Có phải thằng bé căm hận cô lắm không? Tâm hồn thơ dại của nó nghĩ về cô như thế nào?
An Diệc Thành nói anh chưa từng kết hôn. Cô tin điều đó. Vậy thì mẹ đứa trẻ là ai? Từ thái độ của An Diệc Thành, cô dám chắc không phải Hạ Tư Tư.
Cứ như t