The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chưa Từng Hẹn Ước

Chưa Từng Hẹn Ước

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 134759

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/759 lượt.

lâu rồi. Giờ đang là kỳ nghỉ đông, bố đi công tác, chú Bảy có lẽ đã thật sự bị đẩy ra sa mạc, cậu bé ở nhà một mình buồn chán, bèn xin tài xế đưa mình đến đây. Đương nhiên, tài xế không dễ dàng chấp nhận yêu cầu của Minh Gia, thế nên, cu cậu khóc nức nở: “Cháu muốn đi tìm mẹ! Cháu không muốn làm đứa trẻ không có mẹ...”. Cuối cùng, tài xế phải đầu hàng trước sự nài nỉ của Minh Gia, với điều kiện cậu không được chạy lung tung và chỉ ở một lát rồi về.
Minh Gia tươi cười lắc đầu.
Trình Vũ Phi lấy vài món đồ chơi cũ của Trình Gia Đống ra cho thằng bé chơi. Nhưng khi nhìn chúng, một cảm giác tự ti mãnh liệt bủa vây lấy cô. Thằng bé liệu có thích những thứ này? An Diệc Thành chắc chắn đã mua rất nhiều đồ chơi tốt hơn, đẹp hơn cho con trai. Cô mang những món đồ này ra, chẳng khác nào khoác bộ quần áo cũ kỹ đến tham dự một tiệc rượu sang trọng, bất an, mặc cảm. Cô quên mất rằng, hiện tại mình chỉ đang đối diện với một đứa trẻ sáu tuổi.
“Cô Trình...” Minh Gia ở ngoài phòng khách bỗng cất tiếng gọi.
Trình Vũ Phi cầm vội mấy món đồ đi ra, đặt xuống trước mặt thằng bé: “Cháu ngồi đây chơi nhé, cô đi nấu cơm, một lát là xong thôi”.
“Cảm ơn cô Trình.” Minh Gia gật đầu, sau đó ngồi xuống nghịch những món đồ chơi kia. Cậu bé không quá thích mấy thứ này, bất kể là ô tô hay súng. Nhưng ai cho, cậu cũng sẽ vui vẻ nhận lấy, thi thoảng buồn chán có thể đem ra chơi.
Minh Gia ngoan ngoãn ngồi chơi một lát rồi đi khắp nhà nhìn ngó. Mặc dù căn hộ không quá tiện nghi nhưng rất gọn gàng, sạch sẽ. Cuối cùng, cậu chạy vào bếp: “Cô Trình...”.
“Đói lắm phải không? Cô sắp xong rồi.”
Minh Gia lắc đầu: “Bố cháu có bao giờ ăn cơm ở đây không ạ?”.
Trình Vũ Phi kinh ngạc quay lại nhìn thằng bé. Sau đó cô nghĩ, mình đã quá nhạy cảm rồi. Hẳn là do thói quen? Mỗi khi An Diệc Thành mở miệng nói gì, cô đều cố gắng phân tích, ngẫm nghĩ xem rốt cuộc trong lời nói của anh còn hàm chứa ý gì khác hay không.
Minh Gia chỉ là một đứa trẻ mà thôi, câu hỏi của nó có thể ẩn giấu thâm ý gì cơ chứ?
“Có một lần.” Cô đáp.
Minh Gia gật đầu: “Cô Trình nấu cơm chắc chắn rất ngon”.
Trình Vũ Phi mỉm cười: “Chắc cũng không đến nỗi khó ăn!”.
Thấy cô đã làm xong, Minh Gia nhanh nhẹn chạy ra phòng khách, ngoan ngoãn ngồi vào bàn. Hai chân cậu bé không ngừng đung đưa.
Trình Vũ Phi bưng thức ăn đến, Minh Gia liền chủ động kê tấm lót cách nhiệt xuống bàn. Cô tươi cười, cảm thấy hài lòng với hành động của thằng bé.
Minh Gia tuy rằng đói bụng nhưng vẫn ăn một cách từ tốn. Trình Vũ Phi nghĩ, An Diệc Thành thật sự biết cách dạy con, đứa trẻ này đúng là rất ngoan.
“Cô Trình, sao cô không ăn?” Minh Gia chợt hỏi.
Trình Vũ Phi cười cười, bấy giờ mới cầm đũa lên ăn.
“Cô làm thức ăn rất ngon!”, cậu bé thích thú nói. “Cô ở đây một mình ạ?”
“Không, còn có em trai cô nữa.”
“Em trai?”, Minh Gia mở to hai mắt, “Là em ruột ạ?”.
“Đúng rồi!”
“Chính là cùng một bố một mẹ sinh ra phải không ạ?”
Trình Vũ Phi bật cười vì cách giải thích của thằng bé: “Đúng vậy, chính là cùng bố mẹ sinh ra”.
Minh Gia bỗng nhớ lại lần đầu tiên được Nguyễn Ngộ Minh đưa đến đây, trông thấy một người đàn ông đi cạnh Trình Vũ Phi, biểu hiện vô cùng thân mật. Người đó chính là em trai của cô sao? Hôm đó, chú Bảy tức giận thật là không đáng!
“Cô là bạn học của bố cháu, chắc chắn quan hệ giữa cô và bố cháu rất tốt phải không?” Minh Gia lại hỏi.
“Ừm...”, Trình Vũ Phi nhíu mày. Tốt sao? Mặc dù học cùng lớp nhưng hai người chẳng nói chuyện với nhau được mấy câu. “Cũng bình thường.”
“Thế cô có biết bố cháu từng thích ai không?”
Trình Vũ Phi kinh ngạc nhìn cậu bé.
Minh Gia cũng nhận thấy câu hỏi của mình có chút kỳ lạ, bèn giải thích: “Cô Trình, cháu muốn biết mẹ cháu là ai. Chú Bảy từng giúp cháu tìm nhưng không có kết quả. Cô là bạn học của bố cháu, chắc sẽ biết...”.
Minh Gia vừa nói, trong lòng vừa mong Trình Vũ Phi sẽ đứng bật dậy mà nói: “Mẹ chính là mẹ con”.
Đáng tiếc, chuyện đó không xảy ra, Trình Vũ Phi chỉ lắc đầu: “Cô không biết”.
Minh Gia thất vọng thấy rõ, nước mắt thoáng cái trào ra, giọng nói tủi hờn: “Cháu muốn tìm mẹ, muốn hỏi mẹ vì sao không cần cháu? Bao nhiêu năm qua cũng không đến thăm cháu… Có phải vì cháu không ngoan nên mẹ mới bỏ rơi cháu hay không?”.
Nhìn thằng bé khóc, Trình Vũ Phi cảm thấy ngực mình đau nhói. Cô vội vàng lau nước mắt cho thằng bé: “Không phải! Minh Gia rất ngoan, rất nghe lời, chắc chắn mẹ cháu có nỗi khổ tâm nên mới không thể đến gặp cháu…”.
“Sao cô biết?” Minh Gia nén khóc, “Nếu là cô, cô có bỏ mặc con mình không?”.
Câu hỏi của thằng bé khiến sắc mặt Trình Vũ Phi trắng bệch. Nếu có con, cô sẽ bỏ mặc con mình ư? Không. Cô nhất định sẽ nuôi dưỡng nó lớn khôn, cho dù phải chịu bao nhiêu vất vả, khổ cực. Không chỉ bởi cô yêu con mình, mà còn vì đó là con của cô và người ấy.
Thấy Trình Vũ Phi toàn thân run rẩy, sắc mặt tái nhợt, Minh Gia lo lắng hỏi: “Cô ơi, cô làm sao vậy?”.
Trình Vũ Phi lắc đầu, cố gắng nặn ra một nụ cười: “Cô không sao”.
Minh Gia cảm thấy biểu hiện của