Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 134767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/767 lượt.
ho anh thứ quý giá nhất của đời người con gái, cô nhất định không hối tiếc.
Ý nghĩ tội lỗi ấy lóe lên trong đầu rồi không chịu tan biến. Trời xui đất khiến, cô cúi xuống hôn lên môi anh. Những giọt nước mắt nóng hổi vẫn tí tách rơi.
Cô không biết sau này mình có hối hận hay không, nhưng giờ phút ấy, cô tuyệt đối không do dự.
...
Kéo theo thân thể đau đớn rã rời bỏ chạy khỏi nhà nghỉ, Trình Vũ Phi không ngừng khóc. Khóc, vì sự sa đọa của bản thân. Khóc, vì ghê tởm chính mình.
Sau ngày hôm ấy, cô không hề gặp lại anh.
...
Tối hôm ấy, bầu không khí giữa hai người rơi vào tình trạng đóng băng. Trình Vũ Phi không biết mình mơ màng chìm vào giấc ngủ từ lúc nào. Khi cô tỉnh dậy, sắc trời vẫn còn tối nhưng nửa giường bên cạnh đã trống trơn. Cô khẽ chạm tay vào, ngay cả một chút hơi ấm cũng không cảm nhận được. Hẳn là anh đã rời giường rất lâu, anh về rồi ư?
Trình Vũ Phi trở dậy, xỏ dép định đi ra ngoài. Nhưng vừa mở cửa phòng ngủ, cô liền bắt gặp An Diệc Thành. Mùi thuốc lá nồng nặc xông vào mũi cô. Anh đi ra ngoài hút thuốc ư?
Quả nhiên, vấn đề kia rất nan giải. Cô không thể đoán ra được chân tướng.
“Muốn đi đâu sao?” An Diệc Thành khẽ hỏi.
Cô lắc đầu: “Không”. Chỉ là muốn xem có phải anh đã đi rồi hay không thôi...
An Diệc Thành chỉ “ừm” một tiếng rồi vào phòng, tựa hồ muốn ngủ tiếp. Cũng phải, anh cả ngày bận rộn nhiều việc như vậy, dù không thể hiện ra bên ngoài nhưng chắc chắn thời gian đối với anh mà nói rất quý giá, phải tranh thủ nghỉ ngơi mọi lúc có thể.
“An Diệc Thành!” Cô bỗng gọi.
“Sao?”
“Anh có thích trẻ con không?”
Đợi hồi lâu vẫn không thấy anh lên tiếng, Trình Vũ Phi cắn chặt môi, vấn đề này khó trả lời đến vậy ư? Anh có thích trẻ con không? Thích con trai hay con gái...
“Anh chỉ thích con của mình!”
Rốt cuộc cũng có đáp án. Thế nhưng, cô hoàn toàn không hiểu anh nói vậy là có ý gì?
An Diệc Thành ngồi xuống giường, nhìn về phía cô: “Không buồn ngủ sao?”. Nói lảm nhảm nhiều như vậy...
Thấy anh có vẻ bất mãn, Trình Vũ Phi bấy giờ mới chậm chạp đi vào. Khi vừa đến mép giường, cô bất ngờ bị anh tóm lấy, ôm vào lòng. Hành động quá đột ngột của An Diệc Thành khiến cô vừa kinh ngạc, vừa sợ hãi. Cô không biết lúc này anh đang vui, hay còn tức giận?
An Diệc Thành cúi xuống, thở mạnh vào gáy cô, sau đó khẽ cắn vành tai cô.
“Hình như hôm nay, em liên tục hỏi anh chuyện về trẻ con?”
Vừa nói, anh vừa đặt tay lên bụng cô.
Trình Vũ Phi biết anh đang nghĩ gì, vội vàng giải thích: “Không có...”.
Cô không hề mang thai.
Lại một màn ân ái... Kỳ lạ là sau đó, cả hai người đều không cảm thấy buồn ngủ, nhưng lại có hứng thú tán gẫu. Mối quan tâm gần đây của Trình Vũ Phi cơ hồ luôn xoay quanh nhóc Minh Gia.
“Anh để con ở nhà một mình suốt như vậy có được không?” Cô khẽ hỏi.
Tuy mới chỉ gặp một lần nhưng cô có ấn tượng rất sâu sắc về thằng bé, một đứa trẻ thông minh, láu lỉnh, khiến người ta vừa nhìn đã yêu.
“Vì thế anh mới cần về nhà sớm.”
Hóa ra đây là lý do mỗi sáng anh đều rời đi sớm như vậy? Không phải vội đến công ty, mà là muốn kịp về nhà ăn sáng với con trai.
“Con là do anh một tay nuôi nấng?”
“Ừ.”
Rất nhiều người đàn ông ngay cả việc mặc quần áo cho con cũng không làm nổi, còn anh lại một mình cáng đáng mọi thứ. Thật khó để mường tượng hết những nỗi cực nhọc anh đã phải trải qua. Trình Vũ Phi nghĩ, một người luôn cao ngạo như anh lại sẵn sàng tự tay chăm sóc con trai, có lẽ là vì anh không tin tưởng bất cứ ai để giao trọng trách ấy.
An Diệc Thành trong quá khứ là một học sinh xuất sắc, còn An Diệc Thành của ngày hôm nay là gương mặt đại diện cho Hoàng Thành. Người ta nói anh là kẻ tàn nhẫn, độc ác, nhưng không một ai quan tâm đến việc trước đây anh là người thế nào.
“Chăm sóc trẻ con... có cảm giác thế nào?”
“Em chăm sóc em trai có cảm giác thế nào?” An Diệc Thành hỏi ngược lại cô.
Trước đây, anh từng sai người nghe ngóng tin tức về cô. Khi biết sự cố của gia đình cô, biết chuyện bố mẹ cô qua đời, anh ngồi trong phòng làm việc thất thần rất lâu. Anh hoàn toàn không ngờ cô lại rơi vào cảnh ngộ như vậy. Rõ ràng rất hận cô, nhưng anh lại không hề có cảm giác sảng khoái như trả được thù. Nếu có thể, anh hy vọng cô vẫn là cô gái sống trong gia đình giàu sang, được bố mẹ cưng chiều, không phải nếm trải mùi vị đau khổ của cuộc đời.
Lúc đó, anh đã tự nhủ với chính mình, nhất định không được chủ động đi tìm cô. Giả dụ có một ngày, hai người ngẫu nhiên gặp lại nhau thì đó chính là sự an bài của số phận, là ông trời không muốn anh buông tha cô.
Rốt cuộc ngày đó cũng đến.
Khi được Cố Trường Dạ sai đi điều tra tung tích của Giản Ngưng, anh đã gặp lại Trình Vũ Phi. Anh không biết chính xác cảm giác lúc đó của mình là gì, liệu có giống với cảm giác của Cố Trường Dạ khi nghe tin Giản Ngưng xuất hiện, ngoài mặt cố làm ra vẻ dửng dưng nhưng thực chất đang phải cố gắng đè nén nỗi kích động trong lòng?
Bấy giờ anh nghĩ, cần phải nhắc nhở cô về sự tồn tại của mình, vì thế anh đứng dưới đại sảnh bệnh viện chờ cô. Cô