Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 134768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/768 lượt.
h Gia Đống chỉ muốn trêu chọc chị gái một chút.
“Chị, chị sao thế?”
Trình Vũ Phi ngây người nãy giờ, nghe em trai gọi mới định thần lại: “Gia Đống, em về rồi đấy à?”.
“Vâng, hôm nay em tranh thủ mang ít đồ về. Đi làm nốt ba ngày nữa là em được nghỉ rồi.”
“Ừ thế thì tốt quá.”
Trình Vũ Phi định đỡ lấy túi đồ nhưng Gia Đống không đưa: “Người vừa nãy là ai thế?”.
“Làm gì có ai.”
Thấy cô không muốn nói nhiều, Trình Gia Đống không miễn cưỡng nữa, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy người đàn ông vừa rồi rất quen mắt.
Một sự kết thúc ư?
Đúng là một câu chuyện hài hước!
An Minh Gia gần đây không thèm để ý tới An Diệc Thành. Lúc ăn cơm, cậu bé ngồi cách xa bố, một mực cắm đầu ăn, thậm chí không nhìn anh lấy một cái.
Đây là lần đầu tiên An Diệc Thành thấy con trai làm mình làm mẩy. Anh biết nguyên nhân khiến thằng bé giận dỗi, nhưng lại không rõ nên giải quyết vấn đề ấy ra sao, bởi đó là chuyện mà anh không muốn nhắc đến nhất. Trong lòng anh mơ hồ có cảm giác khó chịu, anh và con trai nương tựa vào nhau mấy năm trời, nay bỗng dưng vì một “người khác” mà trở thành như vậy…
Anh không thể quên được những ngày Minh Gia còn nhỏ. Cuối tuần, anh đều từ trường học về nhà, trông thấy con trai ngoan ngoãn nằm trên giường…
“…”
Cuối cùng, bạn nhỏ Minh Gia nghiêm túc làm bài, còn An Diệc Thành ngồi bên cạnh. Hễ thấy con trai có biểu hiện khi gặp khó khăn, anh liền chủ động hướng dẫn. Minh Gia mặc dù không vui, nhưng vẫn chăm chú nghe bố giảng bài.
Trong lúc cuộc chiến thầm lặng giữa hai bố con vẫn chưa hạ nhiệt thì Hạ Tư Tư xuất hiện. Cô ta vừa đi quay phim về, lại mua rất nhiều đồ chơi đến cho Minh Gia.
Thằng bé chơi vui vẻ với cô Hạ, hoàn toàn quên mất ông bố đã phải gạt công việc sang một bên để ở nhà với mình.
An Diệc Thành nhìn con trai, tâm trạng vô cùng phức tạp. Anh biết mình không thể oán giận mắng mỏ thằng bé, nhưng trong lòng thực sự rất khó chịu. Anh đi ra ngoài, ngồi ở khuôn viên nhỏ trước cửa nhà.
Hạ Tư Tư từ lúc bước vào cửa đã tinh ý nhận ra hai bố con họ có vấn đề. Sau khi An Diệc Thành đi rồi, cô ta bèn lân la dò hỏi Minh Gia: “Cháu và bố giận nhau phải không?”.
Cậu bé trợn tròn mắt ngạc nhiên, sau đó gật đầu một cái.
Hạ Tư Tư càng thêm tò mò. Tình cảm giữa An Diệc Thành và con trai trước giờ luôn tốt, sao tự dưng lại giận dỗi nhau?
“Minh Gia có thể nói cho cô Hạ biết vì sao không?”
“Bố cháu nói dối mà không chịu nhận.”
“Sao cơ?”
“Cháu hỏi bố, cô Trình có phải mẹ cháu không nhưng bố không chịu trả lời. Đã vậy, bố còn nói dối cô Trình rằng cháu mới sáu tuổi. Cháu nghĩ nhất định cô Trình là mẹ cháu, nhưng cứ nhắc đến chuyện này là bố lại nổi giận…”
“Cô Trình? Là ai?”
Hai mắt Minh Gia đột nhiên sáng rực. Cô Hạ là bạn học cũ của bố mình, như vậy hẳn là cô Hạ biết được gì chăng? Cậu bé đứng phắt dậy, chạy lên gác, nhanh đến nỗi Hạ Tư Tư không kịp phản ứng.
Lát sau, Minh Gia cầm tấm ảnh xuống, chìa ra trước mặt Hạ Tư Tư: “Đây chính là cô Trình. Chú Bảy nói cô ấy học cùng lớp cấp ba với bố cháu, hơn nữa rất có thể là “bạn gái” của bố cháu, vì thế cháu đoán cô ấy chính là mẹ cháu…”.
Hạ Tư Tư nhận lấy tấm ảnh, nhìn hồi lâu, cô ta vẫn không nhớ ra người phụ nữ này là ai. Hơn nữa, cô ta cực kỳ bài xích cụm từ “bạn gái” từ miệng nhóc Minh Gia. Thời phổ thông, An Diệc Thành làm gì có bạn gái chứ!
“Minh Gia, hồi đó bố cháu không hề có bạn gái! Với cả, cô không biết cô Trình này là ai, tuyệt đối không phải…”
Nói đến đây, Hạ Tư Tư đột nhiên dừng lại. Cô ta nhìn vào bức ảnh lần nữa, mơ hồ có cảm giác đã từng bắt gặp người này ở đâu đó. Chắc chắn không phải từ khi học cấp ba, bởi vì trong tất cả nữ sinh cùng lớp với An Diệc Thành, cô ta chỉ ấn tượng với duy nhất “hoa khôi” Tiết Giai Nhu. Nhưng chính vì nghĩ tới Tiết Giai Nhu mà Hạ Tư Tư nhớ lại ngày về nước sau khi vừa nhận giải Nữ hoàng màn bạc. Hôm đó, cô ta cùng An Diệc Thành ra ngoài ăn cơm, vô tình trông thấy Tiết Giai Nhu ngồi ăn với một người phụ nữ. An Diệc Thành không nhớ nổi Tiết Giai Nhu, nhưng lại nhận ra cô gái kia.
Hạ Tư Tư nhắm mắt, cố gắng nhớ lại… Sắc mặt cô ta càng lúc càng khó coi. An Diệc Thành vì sao có thể gọi chính xác tên người phụ nữ đó? Ngay cả Tiết Giai Nhu xinh đẹp nổi tiếng cả trường mà anh còn không nhớ, chẳng lẽ anh thật sự có mối quan hệ nào đó với cô gái họ Trình kia?
“Cô Hạ, cô sao thế?” Minh Gia lo lắng hỏi.
Hạ Tư Tư lắc đầu, gượng cười: “Không… cô không sao cả”.
Minh Gia lấy lại bức ảnh. Biểu hiện của cô Hạ rất lạ, chẳng lẽ nhớ ra được điều gì?
…
Hạ Tư Tư trước giờ vẫn tin rằng Minh Gia không phải con ruột của An Diệc Thành. Nhưng hiện tại, cô ta bắt đầu cảm thấy bất an. Chẳng lẽ anh thật sự có con ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông? Cô ta cố gắng trấn tĩnh bản thân, sau đó ra khỏi nhà đi tìm An Diệc Thành.
Lúc này, anh vẫn đang ngồi trong khuôn viên.
“Thật chẳng ra làm sao, anh người lớn mà còn giận dỗi với trẻ con!” Hạ Tư Tư vờ bình thản nói.
“Anh phải làm gì bây giờ?”