Tác giả: Lục Xu
Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015
Lượt xem: 134749
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/749 lượt.
>“Đừng để thằng bé buồn nữa!”
An Diệc Thành bất đắc dĩ nhếch môi cười.
“Là vì Minh Gia muốn biết mẹ nó là ai phải không?”, Hạ Tư Tư thăm dò, “Không chỉ thằng bé, đến cả em cũng tò mò chết đi được, chẳng lẽ là cô Trình kia…”
“Không phải chuyện của em!”, An Diệc Thành cắt ngang lời cô ta.
Hạ Tư Tư ngây người, đến khi cô ta định thần lại, An Diệc Thành đã đứng dậy bỏ đi. Phản ứng dữ dội này của anh rõ ràng đã chứng minh suy đoán kia là chính xác.
Trình Vũ Phi vừa từ siêu thị về đã lại thấy Minh Gia ngồi chờ trước cửa nhà mình. Thằng bé đứng phắt dậy, cười híp mắt chạy tới định đón lấy túi đồ giúp cô nhưng cô từ chối.
Vừa mở cửa, Trình Vũ Phi vừa hỏi: “Cháu đến đây, bố có biết không?”.
Minh Gia cúi đầu không đáp. Cậu lặng lẽ trốn đi nên đương nhiên bố không hề biết. Lần trước được tài xế đưa tới đây, cậu đã ghi nhớ đường, cũng biết phải lên xe bus nào.
Trình Vũ Phi đang mở cửa thì khựng lại giây lát. Thằng bé này thật ngoan, không muốn nói dối nên giữ im lặng. Vậy coi như ngầm thừa nhận rồi.
“Cháu không nói với bố, ngộ nhỡ tìm không thấy cháu, bố sẽ rất lo lắng!”
Minh Gia ngẩng đầu: “Bố cháu đến công ty rồi, không biết cháu ra khỏi nhà đâu”, cậu bé kéo tay áo Trình Vũ Phi, “Cô Trình đừng nói với bố cháu nhé”.
Trình Vũ Phi do dự. Cô nhớ lại thái độ và giọng điệu cảnh cáo của An Diệc Thành lần trước, không khỏi thấy lạnh sống lưng. Nhưng đôi mắt long lanh của Minh Gia khiến cô mềm lòng, vì thế, cô gật đầu với thằng bé.
Cũng may mà Trình Gia Đống đã về nhà nghỉ Tết, nên hôm nay đi siêu thị, cô mới mua nhiều thức ăn như vậy.
Lúc Trình Vũ Phi bận rộn trong bếp, nhóc Minh Gia cứ đứng thập thò ngoài cửa, muốn vào phụ giúp nhưng không biết mình làm được gì. Trình Vũ Phi thật sự không chịu nổi ánh mắt đầy vẻ “áy náy” của thằng bé, đành lấy mấy củ tỏi cho cu cậu bóc.
Minh Gia bây giờ mới hí hửng chạy vào, cười rõ tươi nhìn cô như thể đang nói: cháu nhất định sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Trình Gia Đống đi chơi bóng rổ trở về, liền vào phòng tắm rửa, hoàn toàn không phát hiện ra trong nhà xuất hiện thêm một người.
Hai cô cháu lúc này đã làm cơm xong, bày biện bàn ăn đâu vào đấy. Trình Gia Đống ra ngoài phòng khách, kinh ngạc khi trông thấy nhóc Minh Gia.
“Chị, con ai đây? Sao lại ở nhà mình?”
Trình Vũ Phi cũng không biết phải giải thích thế nào, đành trả lời qua loa: “Con của một người bạn, đến nhà mình ăn một bữa cơm”.
Minh Gia híp mắt cười và lấy đũa đưa cho Trình Gia Đống. Thấy thằng bé vừa lễ phép vừa đáng yêu, Trình Gia Đống vui vẻ ngồi xuống bàn ăn, cũng không hỏi cụ thể bố mẹ nó là ai nữa.
Suốt bữa cơm, Trình Vũ Phi liên tục gặp thức ăn cho Minh Gia, còn nói về sau muốn ăn gì chỉ cần gọi điện bảo cô làm rồi tới ăn.
Trình Gia Đống bị “thất sủng”, vô cùng ảo não. Chợt, cậu ta nhìn chị gái, rồi lại nhìn thằng bé. Hai người họ đều đang cười, hơn nữa, nụ cười rất giống nhau…
“Em nhìn gì thế, mau ăn đi!”, Trình Vũ Phi thấy em trai nhìn chằm chằm mình, lấy làm lạ.
Trình Gia Đống gật đầu: “Vâng. Em chỉ cảm thấy chị và thằng bé này hao hao giống nhau, đặc biệt là mũi và…”. Nói đến đây, cậu ta đột nhiên im bặt. Sắc mặt tái nhợt.
Đứa trẻ này…
Câu nói của Trình Gia Đống vẫn chưa kịp tạo nên “sóng gió” bởi vì lúc này điện thoại của Trình Vũ Phi đổ chuông.
Minh Gia đang vui vẻ ăn cơm, liền phóng ánh mắt lo lắng về phía cô. Cậu bé linh cảm rằng, cuộc điện thoại này là của bố mình.
Nhìn thấy cái tên trên màn hình di động, tâm trạng Trình Vũ Phi cũng trở nên phức tạp. Cô chưa từng quên những lời lăng mạ của anh lần trước, không biết hôm nay anh sẽ nói cay nghiệt đến mức nào? Cô vào phòng ngủ mới nghe máy, không muốn để Trình Gia Đống và nhóc Minh Gia nghe thấy cuộc đối thoại giữa mình và An Diệc Thành.
“Minh Gia đang ở nhà em phải không?”
Giọng điệu của anh tuy rằng bình thản, nhưng cô vẫn nhận ra sự lo lắng trong đó.
“Ừm…” Do dự hồi lâu, Trình Vũ Phi quyết định nói thật.
Kết quả không tệ như cô nghĩ, An Diệc Thành không hề nổi giận.
Nghe nói Minh Gia vẫn nhốt trong phòng, An Diệc Thành đã định sẽ chủ động làm lành với con trai. Nào ngờ, về tới nơi lại phát hiện thằng bé không có ở nhà, anh cuống quýt đi tìm. Đến khi biết Minh Gia đang ở chỗ Trình Vũ Phi, anh mới thở phào nhẹ nhõm. Chỉ có điều, trong lòng vẫn có chút gì đó day dứt, khó chịu.
Minh Gia thích Trình Vũ Phi như vậy sao? Thậm chí còn trốn nhà đi tìm cô? Người phụ nữ đó rốt cuộc đã cho thằng bé cái gì?
Sắc mặt An Diệc Thành tối sầm lại. Anh đột nhiên nhận ra bản thân mình cũng chẳng khác nào nhóc Minh Gia. Người phụ nữ kia đã cho anh cái gì mà bao nhiêu năm nay anh vẫn mong đợi sự xuất hiện của cô? Vì cô, anh đã hình thành thói quen thích ngắm dòng người vội vã trên đường, biết đâu đấy, giữa những khuôn mặt xa lạ, anh lại có thể tìm thấy cô…
An Diệc Thành nhắm mắt, không cho phép bản thân tiếp tục suy nghĩ.
Thấy đầu dây bên kia im lặng, Trình Vũ Phi càng thêm thấp thỏm.
“Minh Gia đang ăn cơm, đợi thằng bé ăn xong, em đưa nó về… không, anh đến đón nó, được không?”