Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chưa Từng Hẹn Ước

Chưa Từng Hẹn Ước

Tác giả: Lục Xu

Ngày cập nhật: 02:53 22/12/2015

Lượt xem: 134771

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/771 lượt.

a Đống cũng đi theo. Cậu ta chăm chú quan sát người đàn ông ngồi trong xe. An Diệc Thành từ đầu tới cuối chỉ nhìn con trai, đến khi chuẩn bị lái xe đi, anh mới đảo mắt qua Trình Vũ Phi và Trình Gia Đống.
Sau khi hai bố con họ rời khỏi khu chung cư, Trình Vũ Phi quay đầu lại, phát hiện sắc mặt của em trai có gì đó không bình thường.
“Em làm sao thế”
“Chị!”
“Ừ?” Vì Trình Gia Đống vô cùng nghiêm túc, cô cũng bắt đầu cảm thấy căng thẳng.
“Là người đó đúng không?”
“Ai?”
“Người đàn ông vừa nãy chính là người mà chị thích từ hồi cấp ba? Là bố của đứa trẻ…”
“Gia Đống!” Trình Vũ Phi gần như hét lên.
Vấn đề này cơ hồ đã trở thành điều cấm kỵ của gia đình cô, người trong nhà không bao giờ nhắc tới.
“Chị còn yêu anh ta?”, Trình Gia Đống vẫn chưa chịu dừng lại.
“Gia Đống, hôm nay em làm sao thế hả?”
Trình Gia Đống lắc đầu, thầm nghĩ, nhất định phải làm rõ mọi chuyện trước khi nói với Trình Vũ Phi. Cậu ta biết chị gái mình yêu người đàn ông kia sâu đậm, thậm chí vì anh ta mà nảy sinh mâu thuẫn gay gắt với bố mẹ, vì anh ta mà sống độc thân suốt mấy năm qua.
Sau khi lên xe, nhóc Minh Gia vẫn cố ngoái đầu lại vẫy tay với Trình Vũ Phi. Mãi đến khi không nhìn thấy cô nữa, cậu bé ngoan ngoãn ngồi im, cúi đầu chờ bố trách mắng. Thế nhưng, đợi một lúc lâu vẫn không thấy An Diệc Thành nói gì, bấy giờ cậu bé mới ngẩng đầu lên: “Con xin lỗi!”.
An Diệc Thành liếc con trai một cái rồi lại nhìn về phía trước, chuyên tâm lái xe.
Minh Gia mếu máo: “Lần sau con sẽ không đi lung tung nữa”.
Dừng xe đợi đèn xanh, An Diệc Thành mới quay sang hỏi con trai: “Trưa nay ăn gì?”.
Nhóc Minh Gia khá kinh ngạc trước câu hỏi đột ngột của bố. Ngẩn người giây lát, cậu bé liền giơ bàn tay nhỏ xíu lên bắt đầu đếm: “Có thịt xào ớt xanh, trứng muối, nấm hương xào thịt…”.
“Vui không?”, An Diệc Thành vừa khởi động xe vừa hỏi.
“Vui!”, cậu bé gật đầu thỏa mãn, “Cô Trình rất tốt”.
An Diệc Thành khẽ cười: “Sao con biết?”.
“Con có thể cảm nhận được!”, Minh Gia trả lời chắc nịch.
Cảm nhận? An Diệc Thành nắm chặt bánh lái, đến nỗi gân trên mu bàn tay hằn rõ.
Cảnh tượng ê chề kia lại hiện lên trong đầu anh.
Ngày hôm đó, An Diệc Thành vừa đi học về tới nhà, còn chưa kịp mở cửa, anh đã nghe thấy tiếng mắng nhiếc ầm ĩ từ trong truyền ra.
“Đây là chuyện tốt mà con trai bà đã làm đấy! Muốn hủy hoại cuộc đời con gái của tôi sao? Nghèo hèn cũng phải sống cho tử tế chứ. Tôi nói cho bà biết, đừng hòng nghĩ là lừa được con gái tôi thì có thể bám víu vào được gia đình tôi…”

“Đứa trẻ này, giao trả cho nhà bà! Nuôi được hay không thì tùy, tôi đưa nó đến đây đã đủ nhân từ rồi. Về sau tốt nhất đừng nghĩ đến chuyện dùng đứa trẻ này để uy hiếp con gái tôi! Còn nữa, bảo với con trai bà, nếu dám xuất hiện trước mặt con gái tôi, tôi sẽ kiện nó tội cưỡng gian!”

“Sao? Ra vẻ không chịu khuất phục ư? Bà tưởng làm vậy thì chúng tôi sẽ ném tiền cho bà chắc? Đừng hòng!”

Từng câu từng chữ kích thích dây thần kinh của An Diệc Thành. Anh đờ đẫn mở cửa vào nhà, hoàn toàn không ý thức được chuyện gì đang diễn ra. Anh trông thấy mẹ mình ngồi trên băng ghế sắp gãy, lặng lẽ khóc, gương mặt già nua đẫm nước mắt. Anh phóng cái nhìn nảy lửa về phía người phụ nữ vừa buông những lời lăng mạ kia. Đương nhiên anh nhận ra bà ta, mẹ của Trình Vũ Phi.
“Về đúng lúc lắm! Hôm nay tôi mang đứa bé trả cậu vì không muốn nó mất đi mạng sống, đừng tưởng có nó rồi thì cậu có thể uy hiếp được chúng tôi…”
“Cô Trình, nhà cháu chật hẹp không tiếp đãi được cô!”
Sắc mặt bà Trình sa sầm lại.
Lúc này, bà An đột nhiên đứng lên, run rẩy bám vào tay con trai mình.
“Diệc Thành, mau nói với mẹ, đứa trẻ này và con không liên quan tới nhau. Con của mẹ tuyệt đối không thể làm ra chuyện như vậy…”, dứt lời, bà quay sang trừng mắt nhìn bà Trình: “Con gái bà không biết giữ mình còn dám đổ lỗi lên đầu người khác…”.
Đứa trẻ… đứa trẻ…
An Diệc Thành có cảm giác thứ gì đó trong đầu mình vừa nổ tung.
Đứa trẻ? Con của anh ư?
Anh lùi lại hai bước, trông thấy ngay bên cạnh mình là một chiếc nôi rất xinh xắn, tạo nên sự đối lập rõ rệt với căn phòng. Bước chân của anh lảo đảo không vững. Trong nôi, một đứa bé sơ sinh đang nhắm nghiền mắt ngủ ngon lành.
Đêm hôm ấy, anh rất tỉnh táo. Đó cũng là lần đầu tiên anh gạt bỏ mọi thực tế và hành động một cách nông nổi. Thậm chí, trong đầu anh còn xuất hiện ý nghĩ, muốn đem lại tương lai cho người con gái ấy. Thế nhưng sáng hôm sau khi anh tỉnh dậy, cô đã bỏ đi. Anh đoán được lòng cô đang rất hoảng loạn, vì thế anh lập tức chạy đến nhà họ Trình tìm cô. Đứng trước ngôi biệt thự sang trọng, anh mới phát hiện, hóa ra hiểu biết của mình về cô còn quá ít. Nhưng không sao, anh tự nhủ, thời gian tới anh sẽ cố gắng để cả hai hiểu nhau nhiều hơn. Xưa nay, trước khi làm bất cứ chuyện gì, anh cũng luôn cân nhắc thật cẩn thận, nhưng sau khi sự việc đó xảy ra, anh không hề có ý định trốn tránh. Anh muốn chịu trách nhiệm với cô, muốn dùng cả đời này để bảo vệ cô, cho cô một cuộc sống hạnh phúc.