Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341347
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1347 lượt.
m giác lạ lùng, miệng lí nha lí nhí:
- Anh Noãn Noãn… Anh đừng giận, từ sau em không dám nữa…
Trông anh như thế thật đáng sợ quá. Nhìn Xán Xán co ro cóm róm như gà mắc mưa, Triệu Noãn Noãn thấy tim như bị bóp nghẹt, anh đưa tay xoa đầu cô đang cúi gằm, giọng nói dịu lại:
- Sau này đừng làm việc gì ngốc như thế nữa, biết không?
Xán Xán ấp úng trong cổ họng:
- Biết rồi ạ…
- Bờ sông gió mạnh, sẽ cảm lạnh đây.
- Dạ…
- Được rồi, ngủ đi.
- Vâng. – Cô ngoan ngoãn đáp, rồi nem nép bò lên giường như đứa trẻ phạm lỗi đã biết hối hận, chì sợ người lớn mắng nữa.
Triệu Noãn Noãn lẳng lặng nhìn cô, cũng trèo lên giường.
- Xán Xán.
- Dạ? – Cô quay lại, vẻ sợ sệt nhìn anh, ánh mắt như nói đừng mắng em nữa.
- Thực ra Cao Vũ không ác ý gì đâu, em đừng để tâm.
- Vâng.
- Nếu thực sự em giận anh ấy, anh có thể bảo anh ấy chuyển đi.
- Không cần đâu! – Xán Xán vội lắc đầu, tuy việc này có ảnh hưởng một chút đến cô, nhưng hiện giờ việc đã qua rồi, cô sao có thể vì thế mà phá hoại mối nhân duyên của anh Noãn Noãn? Tuyệt đối không được.
Cô từ chối một cách cương quyết như thế, Triệu Noãn Noãn thấy tim đau nhói, mặt tối sầm lại:
- Em… không phải em thích anh đấy chứ?
- Ớ… – Xán Xán lắc đầu quầy quậy, cô đã bị lừa đến phát sợ, đánh chết cũng không dám dây vào cái loại yêu tinh ấy.
Triệu Noãn Noãn thấy thanh thản hẳn, mỉm cười:
- Biết rồi, em ngủ đi.
Xán Xán thấy thật kỳ lạ, hôm nay anh ấy ghen hay sao ấy? Một chốc thì dữ như quỷ, một chốc lại cười dịu dàng, thật quá bất bình thường!
- Anh Noãn Noãn, hôm nay anh thật kỳ lạ.
- Vậy hả? – Lòng dạ thư thái, giọng nói cũng nhẹ nhàng hơn.
- Có phải anh khó chịu ở đâu không?
- Không có. – Ánh đèn bỗng trở nên rất ngọt ngào.
- Nhưng mới rồi lúc thì anh cáu giận, lúc thì cười… cứ như là…- Xán Xán ngắc ngứ.
- Như là gì? – Màu giấy dán tường thật bắt mắt!
- Cứ như là đang kỳ kinh ấy…
- …Tô Xán Xán, em để cho anh ngủ. Cô nghĩ: đàn ông mỗi tháng cũng có vài ngày trở nên vui buồn thất thường.
Đêm đã khuya, Xán Xán đã ngủ say.
Ánh trăng luồn qua kẽ rèm soi vào trong, hắt ánh sang lên chiếc giường đơn màu trắng. Triệu Noãn Noãn trở mình, ánh mắt dịu dàng dừng lại trên gương mặt đã ngủ say. Xán Xán nhắm nghiền mắt, đôi má phinh phính cứ như có vầng hào quang, hàng mi rợp phủ bong râm trên quầng mắt, đôi môi khe khẽ mấp máy, cả lúc ngủ vẫn có vẻ ngờ nghệch rất đáng yêu.
Căn phòng tĩnh mịch, chợt vang lên tiếng thở nhè nhẹ.
Tô Xán Xán, khi em nói dối, mắt em luôn chớp chớp, nhìn là biết ngay.
Tô Xán Xán, hôm đó khi anh ôm em, mùi rượu nồng nặc khắp người là anh hiểu ngay.
Tô Xán Xán, em không nên nói dối anh.
Tô Xán Xán, hình như anh hơi hơi thích em rồi…
Em đừng vào lúc anh đang tắm, có được không?
- Cái gì? – Tô Xán Xán như kinh ngạc kêu lên, đến cả Triệu Noãn Noãn bên cạnh cũng có phần khó chịu.
- Mẹ, mẹ đừng nóng ruột, bọn con rất tốt mà.
Vẻ mặt bà mẹ họ Triệu nhất thời sa sầm, trừng mắt lườm con trai:
- Thế nào là bảo tôi đừng nóng ruột? Lễ cưới có thể là nóng ruột sao? Đều là muốn tốt cho hai đứa, cô gái nào không muôn một lần mặc áo cô dâu chứ? Lẽ nào con muốn Xán Xán cứ không danh không phận về sống với con? Mẹ kiên quyết không đồng ý!
- Nhưng mà hôn lễ phiền toái lắm, phải chọn váy cưới, chụp ảnh, tìm khách sạn, lựa thực đơn, mời khách… Anh Noãn Noãn bận như thế thời gian đâu mà làm được? Theo ý con cứ để sau rồi tính…
- Sao có thể vì chút phiền toái nhỏ mọn mà thôi được? – Bà mẹ phẩy tay. – Khách sạn thì tìm nơi tốt nhất, thực đơn thì chọn mức sang nhất, quan khách thì hai đứa chỉ phụ trách khách mời của hai đứa, không phải lo khách mời của bố mẹ. Còn các việc khác giao hết cho dịch vụ cưới hỏi, các con không phải bận tâm. Mẹ mà đã chi tiền, mọi sự đều ok! No problem! – Tiếng Anh tuôn ra ngọt xót.
Xán Xán hoàn toàn không coi là đùa được.
Anh Noãn Noãn, cuối cùng em cũng đã hiếu vì sao anh sợ mẹ anh đến thế, Xán Xán gẩn như sắp khóc!
Thấy Xán Xán không nói, bà mẹ đương nhiên cho rằng cô đã chịu, nên càng hưng phấn:
- Váy cưới cũng do bọn con tự đi chọn, nhưng con yên tâm, mẹ quen một người thiết kế váy cưới đẹp lắm, vài ngày nữa mẹ đưa con tới gặp bà ấy để con lựa chọn chiếc nào đẹp nhất! À không, một chiếc sao đủ được? Phải lựa ba chiếc, đê có thế thay đổi…
Xán Xán bỗng nhiên cảm thây trong mắt bà mẹ lóe lên ánh sáng lấp lánh như sao, vẻ hưng phấn của bà cứ như chính bà đang chuẩn bị lấy chồng.
- Phải rồi, sau hôn lễ còn có tuần trăng mật nữa đấy! Việc này không thể thiếu, khi xưa mẹ lấy bố con chẳng có tiền, chi có thể đi đảo Hải Nam, chán chết được. Các con phải đi Pháp! Ôi chao, lãng mạn lắm đây…
Mẹ ơi, mẹ nghĩ quá xa rồi đấy.
Bà mẹ cứ nhất mực kiên trì, Xán Xán hoàn toàn hết hy vọng khuyên bà hồi tâm chuyển ý, kế sách khả thi chỉ có thể là bàn bạc với Triệu Noãn Noãn mà thôi.
Thế là đợi bà mẹ đi khỏi, Xán Xán túm ngay lấy Noãn Noãn.
- Anh Noãn Noãn, mau đi k