Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341303
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1303 lượt.
với Cao Vũ, ngoáy mông vội vàng theo hai người bọn họ lên xe.
Có điều là…
“Cảm…”. Còn chưa nói hết lời cảm ơn, đã có người nhanh chân hơn một bước mở cửa xe chui vào, Xán Xán dừng sững lại.
Cao Vũ chết tiệt! Lại còn cướp cả chỗ ngồi cạnh tài xế của cô! Không thể bỏ qua được!!!
- Mau lên xe đi! – Triệu Noãn Noãn hối thúc.
Xán Xán đang dừng sững, hận đến nỗi răng nghiến ken két cũng đành vội vàng mờ cửa xe, ngồi ở hàng sau, đóng sập cánh ma bụp một cái.
Đối xử với xe cưng như thế, Triệu Noãn Noãn tím mặt:
- Xán Xán, em đóng cửa mạnh quá đấy.
- Hứ! – Xán Xán chẳng nề hà lườm anh một cái, ánh mắt giận dữ xoáy vào cái đứa ngồi ở chỗ của cô.
Triệu Noãn Noãn thở dài, nhẫn nại quav đầu, khởi động xe.
- Đây là cái gì? – Cao Vũ bỗng dưng hòi.
- Nói lắm thếl – Xán Xán đang lẩm bẩm, cau có lườm kẻ đang nói, thì nhìn thấy vật gì đó đang nằm trong tay Cao Vũ có vẻ quen thuộc, hình như là… cô ngây ra một lát, đây rõ rằng là cái sợi dây thép cô đã tháo từ áo lót ra, sao… sao… sao lạỉ ở trong tay anh ta?
Triệu Noãn Noãn liếc mắt:
- Hôm đó không biết Xán Xán lấy được từ đâu mấy sợi dây thép.
Vừa nghe xong, ánh mắt Cao Vũ lập tức rọi vào nguời Xán
Xán, nhếch mép thoáng nụ cười:
- Cái này cùa cô hả?
Xán Xán vội vàng lắc đầu.
- Xán Xán, cái này không phải là dây thép em đưa cho anh à? – Triệu Noãn Noãn bóc mẽ ngay.
Cô đành chớp mắt quay đi tránh cái nhìn của C
ao Vũ.
Ngờ đâu Cao Vũ chuyên sang Triệu Noãn Noãn:
- Em muốn biết đây là cái gì không?
- Cái gì?
- Đây là…
Xán Xán thấy tình thế không hay, nêu để Triệu Noãn Noãn phong kiến biết là hai sợi dây thép kia được rút từ áo lót thì ra sao chứ? Trong lúc cấp bách, cô đang định từ hàng ghế sau xông lên tóm lấy cổ áo Cao Vũ không cho anh ta nói.
Đúng lúc, hai người cùng nhìn cô, tình cánh nhất thời rất lúng túng.
- Ui dà! Em đói chết được rồi! Mau mau đi ăn thôi! – Xán Xán ra bộ rũ xuống.
- Anh ngược đãi em hả? – sắc mặt Triệu Noãn Noãn không hứa hẹn điều gì tốt lành.
- Không đâu!
- Anh không cho ăn à?
Xán Xán lắc đầu, đâu phải cô không ăn, mà luôn ăn hết cả phẩn của hai người.
Thế tại sao em cứ như dân ăn mày ba ngày chưa được miếng nào vào mồm thế?
Xán Xán:
- Vì cô ấy tích trữ nhiều nên tiêu hóa nhanh. – Cao Vũ đưa ra đáp án.
- Đúng đấy, đúng đây! Vì em tích trử nhiều.ằ. – Đợi đã! Câu này nghe ra có gì rất châm chọc? Nghe sao cứ như đang mắng
cô vậy?
- Anh! – Lòi nói ra đến miệng rồi còn bị nghẹn lại, bởi cô liếc Ihây Cao Vũ đang cầm hai sợi dây thép không biết vô tình hay cố đong đưa, vẻ mặt lộ rõ sự ngạc nhiên cực điểm.
- Tôi làm sao? – Anh ta nhướn mày, truy hỏi đầy vẻ thú vị.
- Quý anh phân tích quả là chính xác quá… – Tô Xán Xán muốn khóc mà mắt khô khốc.
Vẻ mặt Cao Vũ: Tôi cũng định nói như thế đấy, nhưng mà hai sợi dây thép trong tay anh ta thì không chịu hạ xuống, ánh mắt vẫn không chịu rời khỏi người Xán Xán.
- Còn… còn có việc gì nữa?
Cao Vũ liếc mắt xuống dưới, Xán Xán lúc này mới ý thức là mong vuốt mình còn đang bấu lấy cổ áo anh ta, lập tức buông ra Ithư bị điện giật, cảnh giác nhìn đăm đăm Cao Vũ, việc này không anh ta vui đây chứ?
Hai người trân trối nhìn nhau một lúc, Cao Vũ đột nhiên nhếch mép cười, đem cất hai sợi dây thép đáng ghét đi.
Tô Xán Xán bấy giờ mới thở phào.
Địa điểm dùng cơm là Nhà hàng Hoàng gia nổi tiếng nhất thành phố tuy có tên gọi Hoàng gia, kỳ thực ngon nhất ở đây là thực đơn cơm nhà, nhất là món cánh gà chiên trứng, Tô Xán Xán ăn một lần mà mãi không quên, mỗi lần đi ăn tiệm đều giục Triệu Noãn Noãn tới đây.
Nhưng hôm nay, cảm hứng hoàn hào dường như bị một kẻ phá vỡ…
- Em họ, phiền em đi lấy giúp một cái thìa được không? – Đằng sau nụ cười rạng rỡ của Cao Vũ ẩn chứa mũi dao, như muôn băm vằm lột da Xán Xán đáng thương của chúng ta.
- Vừa mới lấy cho anh rồi đó thôi?
Rất hiển nhiên, phán kháng chỉ mất công:
- Em nhìn xem, cái thìa em vừa lấy có vết xước…
- Ở đâu? – Tôn Xán Xán mở to mắt ngắm nghía cái thìa rất lâu.
- Cái vết này hình như là hoa văn đây chứ?
- Hoa văn? – Cao Vũ hồ nghi nhìn cái thìa. – Hoa văn này dài thượt, phiền em họ giúp anh đổi cái khác dễ nhìn hơn. – Nói rồi, còn nhìn cô nở một nụ cười hấp dẫn chết người không phải đền mạng.
Tô Xán Xán ngây ra.
Đến khi thìa được mang đến, ngồi chưa ấm chỗ, cái giọng ma mị lại vang lên:
- Em họ, em xem hoa văn của cái đĩa này có phải cũng không đẹp mắt không…
Cứ như vậy, suốt bữa ăn, Xán Xán chẳng khác gì đứa bé giúp việc đi tới đi lui, hầu như mọi dụng cụ trên bàn ăn đều đã đổi cả, rốt cuộc cũng đến lúc đẹp lòng thỏa dạ mà ngồi xuống ăn cơm.
- Món cánh gà chiến trứng của em đâu? – Một linh cảm không lành lướt qua trong tim.
Cao Vũ nhìn vào đám xương còn sót lại của món cánh gà chiên trứng:
- Anh nghĩ là em họ không thích ăn gà, cho nên.. Không được lãng phí mà… – vẻ mặt Cao Vũ vẫn như người gỗ vô tội.
Trái tim Tô Xán Xán vỡ vụn, món cánh gà chiên trứng yêu thích nhấtcủa cô đã tiêu rồi!
Nếu nhũng áp bức