Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341382

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1382 lượt.

trước:
- Thực ra không cần nghiêm trọng đến thế, chỉ cần làm ba tháng…
- Không cần thiết! – Triệu Noãn Noãn thẳng thừng cắt lời, tỏ ý không chút thỏa hiệp.
Thấy anh như vậy, Lạc Thiếu Tuân cũng không khách khí, hắng giọng lạnh lùng:
- Việc nghỉ việc này, tôi nghĩ cần phải hỏi ý kiến đương sự chứ?
Nói rồi, ánh mắt rọi thẳng vào Xán Xán đứng sau lưng Triệu Noãn Noãn. Bị anh ta nhìn uy hiếp, Xán Xán có phần căng thẳng: -Tôi…
- Thực ra em không muốn nghỉ việc, đúng không? – Anh cười hiền lành, dịu dàng.
Tình cảnh khiến Xán Xán nhớ lại cái tối hôm trước, cô sợ đến đổ mồ hôi đầm đìa:
- Không! Tôi muốn nghỉ việc! – Đau dai dẳng chẳng bằng đau một chốc một nhát, chết thì chết, sợ gì!
Ánh mắt Lạc Thiếu Tuân thoắt cái tối sầm.
Nhìn thái độ kiên quyết của Xán Xán, Triệu Noãn Noãn không nén được nụ cười, ôm vai cô, khiêu khích nhìn Lạc Thiếu Tuấn:
- Vậy anh đã hài lòng chưa? – Nói xong, liền dắt Xán Xán đi ra.
- Em thân yêu, tối qua em không nói như vậy.
Hai người đang định đi liền dừng bước.
Em thân yêu? Miệng Xán Xán tròn vo.
- Quên nhanh thế sao? – Anh ta nhếch mép, ánh mắt khôn xiết trìu mến. – Tối qua khi chúng mình hẹn hò, em cứ luôn mồm nói em thích chúng mình với nhau mà.
- Hẹn hò? – Xán Xán càng ngẩn người, bọn họ hẹn hò lúc nào?
- Em không quên chứ? Tối qua em sợ người nhà lo lắng nên cố tình gọi điện thoại báo là làm thêm giờ – Nói rồi, anh ta nhìn qua Triệu Noãn N
oãn đầy ý vị, tiếp tục: – Thực ra em không cần kiếm cớ, chúng mình hẹn hò nhau là việc bình thường mà! Thêm nữa, chẳng phải chúng mình chưa hẹn hò bao giờ…
Trông sắc mặt Triệu Noãn Noãn càng lúc càng khó coi, Xán Xán cuống lên:
- Anh nói cái gì? Hẹn hò cái gì? Tôi…
- Em dám nói tối qua không đi ăn cùng anh không?
Xán Xán im bặt, tối qua đúng là họ đi ăn với nhau, nhưng… Rõ ràng là làm thêm giờ mà! Lại còn thiệt thòi vì không được nhận tiền làm thêm giờ nữa!
Thấy Xán Xán không trả lời, Lạc Thiếu Tuấn càng lấn tới:
- Em còn nhớ không, tối hôm qua em uống say cứ ngả vào lòng anh, nói em… thích anh.
Cuối cùng Xán Xán nổi nóng, mẹ kiếp! Trên đời này lại có loại người không có thể diện đên thế!
- Lẽ nào những gì em nói tối hôm đó là rượu nói thôi? – Lạc Thiếu Tuấn bỗng trở nên bi thảm – xán Xán, em uống say cũng không thể nói nhảm được! Tối hôm đó em… anh sẽ rất đau lòng…
Đau lòng cái đầu anh ấy! Xán Xán đã lên đến cực điểm phẫn nộ. Chưa từng thấy mặt ai biến đổi nhanh thế, mới có mấy phút đồng hồ! Mình đang là kẻ bị hại bỗng chốc trở thành kẻ biến thái! Lại còn say rượu ép duyên người ta nữa… Không ngờ anh ta đã không chịu thừa nhận tội lỗi! Thật khốn nạn! Phẫn nộ dâng tràn, Xán Xán như biến đổi hẳn.
- Tổng Giám đốc Lạc, tôi hoàn toàn không nói những lời đó, nếu anh cứ cố chấp cho rằng tôi khiến anh đau khổ, thì tôi hết sức xin lỗi, từ nay về sau sẽ không xảy ra việc như thế nữa! – Sau đó cô ngẩng cao đầu cầm tay Triệu Noãn Noãn – Anh Noãn Noãn, chúng ta đi! – Cô đạp cửa, bước đi không ngoái lại.
Đến khi bóng dáng hai người bặt tăm, Lạc Thiếu Tuấn mới định thần, ánh mắt trước nay vốn tự tin tự mãn tối sầm lại. Tô Xán Xán em chỉ để lại bóng em cho anh thôi sao? Một nụ cười gượng gạo nhếch môi. Ngăn kéo bàn làm việc được mở ra, một tấm thiếp kết nơ bướm màu phấn hồng, trên mặt đã ố vàng- Nó im lìm nằm trong đó, tất cả dường như chẳng liên quan gì tới nó.
Có thật là đã kết thúc rồi?






Mỗi phụ nữ đều nên có một đôi giày thuộc về mình, cũng như mỗi chị em đều nên có một người đàn ông che chở mình…
Xán Xán bị Lạc Thiêu Tuấn chọc tức, tột đỉnh phẫn nộ, nộ khí xung thiên, kéo tay Triệu Noãn Noãn đi băng băng suốt cả một quãng đường dài, đến khi bình tĩnh lại, hai người đã đang ở trên phố. Xán Xán buông tay, nhất thời ỉu xìu. Kéo người ta khỏi mớ bòng bong, trong tiểu thuyết thường là đàn ông làm việc đó chứ? Cớ sao một người con gái như cô phải làm cái việc mạnh mẽ này? Nhớ đến vẻ mặt u ám của Triệu Noãn Noãn khi bước vào cái phòng làm việc đó, cô hết cả dũng khí lúc đạp cửa đi ra, chỉ cúi gằm, chẳng khác gì gà trống đấu thua.
- Đang nghĩ gì vậy? – Cô vừa buông tay ra, trong lòng Triệu Noãn Noãn cảm thấy có gì đó thất vọng.
- Anh Noãn Noãn… – Xán Xán nhăn nhó ngẩng lên – Lúc nãy anh ta nói điêu đấy, anh… anh đừng giận… – Thực ra cô không cần giải thích cho anh, nhưng cứ nghĩ đến việc anh hiểu nhầm thì lại không yên tâm.
Triệu Noãn Noãn cố kìm nụ cười, nghiêm mặt nói:
Bánh bao tươi chiên đương nhiên chỉ là cái cớ, mục đích chính của Triệu Noãn Noãn là muốn cùng cô thoải mái một lúc. Vì thê’ vừa ăn xong bánh bao tươi chiên, anh lại đề nghị:
- Xán Xán, một lúc nữa anh đưa em đi mua giày.
Mua giày? Xán Xán kinh ngạc, nước canh rớt khỏi miệng, cái áo khoác màu trắng của cô in mấy giọt dầu mỡ.
- Á! – Cùng với tiếng la thảm thiết, Xán Xán suy sụp cùng cực, cái áo khoác này mới mặc hôm nay, cô chuẩn bị mặc cho cả một tuần mà.
- Khăn giấy! Mau lên nào…
- Đừng lau, lát nữa mua chiếc m