Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341388

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.

i đã! – Triệu Noãn Noãn gọi lại – Em uống rượu hả?
- Em… – Xán Xán bị anh nhìn sợ quá, nhất thời nói không nên lời.
- Em nói là làm thêm giờ cơ mà?
- Ban đầu là làm thêm giờ… Không phải! Hôm nay em không làm thêm giờ, cũng không phải! Thực ra là… – Cô càng nói càng
Bí, mà ánh mắt Triệu Noãn Noãn càng lúc càng nặng trĩu.
- Em vào đi! – Anh cắt lời.
- Còn anh? – Cao Vũ cười mỉm, không hề có ý đi.
Triệu Noãn Noãn không đáp, chỉ lẳng lặng nhìn:
- Vào đi.
Vừa vào cửa, Triệu Noãn Noãn mặt lạnh lùng đưa cho cô đống quần áo:
- Đi thay đồ đi đã.
- Nhưng mà…
Anh kiên quyết cắt lời:
- Anh không muốn ngửi thấy mùi rượu từ em.
Giọng nói không chút nhân nhượng làm Xán Xán sợ, cô ngẩng đầu lên, chạm ngay ánh mắt anh, đứng đờ ra. Cô chưa bao giờ thấy anh nhìn như thế, không phải trách móc, không phải giận dữ, ánh mắt mắt lạnh lẽo mà lại… chán ghét?
Xán Xán buốt ruột, trong lòng chợt trào lên một cảm giác khó tả, khổ sở, nặng nề. Cảm giác cứ như bị ai siết chặt khiến cô thở không nổi. Cô không nói gì nữa, im lặng cúi đầu cầm quần áo đi vào phòng tắm. Cô trở nên như một người máy. Cứng nhắc, cô cởi tuột bộ quần áo đầy hơi rượu, đờ đẫn nhìn nước chảy vào bồn, rồi cứ thế bước vào bồn tắm…
- Á! – Khi người ta mất cảm giác, sẽ xảy ra sai lầm. Xán Xán chẳng may trượt chân, ngã dúi vào bồn tắm.
- Xán Xán!
- Sao thế?
Cửa phòng tắm bị mở toang, Triệu Noãn Noãn và Cao Vũ cùng xông vào.
Hơi nóng bốc mù mịt, ba người chìm nghỉm trong làn hơi mù mịt ấy. Xán Xán tồng ngồng nằm còng queo trong bồn tắm, khăn tắm rớt bên ngoài. Trong đầu cô lướt qua vô số giải pháp cho tình thế này. Cô quyết định: mê man đi! Vậy là cô ngất đi.






Mới được mấy phút thôi à? Bản thân từ chỗ là người bị hại, biến thành kẻ biến thái xấu xa
Không vấn đề gì! Không cần căng thẳng! Bọn họ là GAY, đương nhiên bị phụ nữ nhìn thấy cũng được, không xảy ra gì đâu, không có gì xảy ra… Tự thôi miên mình 9981 lần, Xán Xán rón rén đẩy cả phòng. Lúc này, Triệu Noãn Noãn đang bày bữa sáng bên ngoài, ngẩng lên thấy Xán Xán:
- Dậy rồi hả?
Trong giây lát nhìn nhau, Xán Xán nhớ lại tối hôm qua, anh bế cô từ bồn tắm lên, cánh tay ấm nóng quấn chặt thân thể cô… Mặt lại đỏ bừng.
Triệu Noãn Noãn căng thẳng tiến lại:
- Sao thế? Mặt anh có gì à? – Rồi lại cười nhẹ.
Cứ như thê’ Xán Xán đành chịu thua.
- Em ăn no rồi.
Triệu Noãn Noãn nghi hoặc nhìn cô:
- Sao ăn ít vậy? – Lẽ nào ốm rồi? Vừa nghĩ thế, đã thấy hô’t hoảng – Không phải tối qua…
- Không phải! – Xán Xán tức thời cất lời anh, không cần nhắc đến tối qua! Cô điên lên mất! – Là vì… phải đi làm, không kịp mất!
- Cái gì? – Triệu Noãn Noãn cuống lên – Em còn định đi làm sao? – Cô ngốc này điên rồi chắc? Sao còn có thể đi làm nhân viên của cái loại người đó. Anh hạ giọng, thái độ kiên quyết. – Anh không cho phép em đi làm ở đó nữa.
Không đi làm? Trong đầu Xán Xán lập tức hằn lên dãy số 30 ngàn. Cô bật ra:
- Không! Em phải đi làm!
Đôi mày Triệu Noãn Noãn dựng lên:
- Em phải nghỉ ngơi!
Xán Xán cuống quýt:
- Anh Noãn Noãn, em nhất định phải đi làm! Bởi vì… vì… -
Rồi cô bô la ba la một tràng, kể lại Triệu Noãn Noãn từ đầu đến cuối câu chuyện 30 ngàn tệ, sau đó đau lòng cau mặt kết luận.
- Vì thế em tuyệt đối không thể nghỉ việc.
- Là vì nguyên nhân này? – Triệu Noãn Noãn dịu lại nét mặt – Chẳng vấn đề gì, anh sẽ giúp em.
- Sao thê’được?
Triệu Noãn Noãn mặt thản nhiên:
- Có gì không được!
- Nhưng người vi phạm hợp đồng là em, nếu phải bồi thường -là em phải trả chứ? – Sao có thể kêu anh Noãn Noãn trả tiền được?
- Em trả tiền hay là anh trả tiền chẳng phải cũng như nhau à? Triệu Noãn Noãn nói câu này rất tự nhiên.
- Không được! Tiền này phải do một mình em chịu! Xán Xán cương quyết.
- Anh trả!
- Em trả!
- Anh trả!
- Em trả!
- …được rồi – Trệu Noãn Noãn gật đầu – Chúng mình trả!
Xán Xán:
- Nói là chúng mình trả, đương nhiên không phải là tiền Xán Xán bỏ ra, rốt cuộc vẫn là Triệu Noãn Noãn viết ngân phiếu.
- Đừng có giận, coi như em nợ anh là được rồi. – Triệu Noãn Noãn cười tít mắt nhìn cô, tâm tình bỗng dưng cực kỳ thanh thản.
- Vâng ạ… – Xán Xán cuối cùng chịu thỏa hiệp, ngẩng đầu lên râ’t dễ thương nhìn Triệu Noãn Noãn – Nói trước cho rõ, có thể em phải rất lâu mới trả được nợ, thêm nữa em cũng không trả lãi đâu.
- Được! – Triệu Noãn Noãn phóng khoáng gật đầu.
Tốt nhất là không cần trả, tốt nhất là cứ nợ anh suốt đời.
Khi Triệu Noãn Noãn đưa Xán Xán bước vào phòng làm việc của Tổng Giám đốc, nét mặc Lạc Thiếu Tuân lạnh đến phát sợ.
- Tôi không đồng ý.
- Xin Tổng Giám đốc Lạc chớ hiểu nhầm, chúng tôi tới đây không phải để trông chờ anh đồng ý. – Triệu Noãn Noãn nói rồi vứt tờ ngân phiếu 30 ngàn tệ ra trước mặt anh ta, tỏ ý rõ ràng, anh tuyệt đối không để cô cho đối phương.
Lạc Thiếu Tuân im lìm nhìn tờ ngân phiêu, trầm ngâm rất lâu, bỗng nhiên cười to, vẻ cười không còn tự nhiên như thủa


pacman, rainbows, and roller s