XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Chúng Mình Lấy Nhau Đi

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 04:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341484

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1484 lượt.

ợc không?
- … mẹ ơi! Đồ biến thái!
Vương Tiểu Mao quay mình chạy biến, vừa chạy vừa làm rơi bao nhiêu là sô-cô-la.
Thiếu Tuần òa khóc, lần này cậu không chỉ không bình thường mà còn biến thái nữa! Không được! Cậu nhất định phải trở lại làm người bình thường! Thế là đối tượng thứ hai được chọn, kẻ bị ghét nhất trong lớp: Chu Đại Cường. Cậu này không có bạn, chắc sẽ dễ dàng nhận lời của Thiếu Tuấn? Thiếu Tuấn lấy hết can đảm đến bên chỗ ngồi của Chu Đại Cường:
- Xin… xin hỏi… tớ có thể làm bạn với bạn không?
Chu Đại Cường đang chơi với nước mũi nước dãi của mình, cứ xì ra lại hít vào, xì ra hít vào… Nghe thấy người gọi mình, ngẩng phắt lên.
Bụp… Một vật gì đó bắn ra, trúng áo của Thiếu Tuấn, thoắt cái trên áo hiện lên một đốm vàng. 3 giây sau.
- Á! – Thiêu Tuấn bỏ chạy thục mạng. Muốn làm người bình thường thật chẳng dễ dàng! Nhưng kiên trì chắc sẽ thành công, càng lúc càng can đảm. Đô’i tượng thứ ba của cậu bé Thiếu Tuấn là Lý Mỹ Nhân ngồi bàn thứ năm. Nói chính xác, đó là một cậu con trai.
- Xin hỏi… tớ có thể kết bạn với cậu không?
- Được chứ! Nhưng cậu phải để tớ hôn một cái đã!
Không ngờ lần này thuận lợi quá, cậu bé Thiêu Tuấn mừng rỡ:
- Được ngay!
Lý Mỹ Nhân sáng mắt, nước dãi chảy nhầy nhụa…
- Hả? Các em đang làm gì vậy?
Cô giáo chủ nhiệm đứng bên cửa sổ, kinh hãi nhìn mọi việc xảy ra. Trong trường tiểu học trong trắng này, làm sao có thể xảy ra việc như thế! Không thể tha thứ được!
- Lý Mỹ Nhân!
- Thưa cô… Là bạn ấy bỗng nhiên chạy tới chỗ em… hu hu hu… không tin cô hỏi bạn ấy… – Mỹ Nhân khóc tơi tả, thảm thiết.
Cô giáo chủ nhiệm đưa mắt nhìn sang cậu học trò ngày thường nổi tiếng ngoan nhất lớp, chỉ thấy cậu bé gật đầu xác nhận:
- Thưa cô, em muốn kết bạn với Lý Mỹ Nhân.
- Không được như thế. Lý Mỹ Nhân là con trai. – Cô giáo nén giận, nhẹ nhàng khuyên nhủ.
- Em biết ạ! Em chỉ muốn kết bạn với con trai! – Cậu bé Thiếu Tuấn hãnh diện đáp.
Cô giáo chủ nhiệm kinh hãi:
- Kết bạn thì được, nhưng em không thể hôn bạn ấy…
- Thưa cô! Con trai thì phải hôn con trai mới là bình thường! – Hay chưa, đây là câu nói của bạn mới vào lớp dạy cậu.
- Trời ơi! – Một tiếng kêu ghê sợ, cô giáo chủ nhiệm chạy vội tới phòng giáo viên, nhấc điện thoại. – A lô? Phụ huynh của em Lạc Thiếu Tuấn phải không ạ? Không hay rồi… hừ… hừ… hừ…
Tối hôm ấy, cậu bé Thiếu Tuấn ăn một trận no đòn.
Một tháng sau, cậu bé bị gửi sang nước Anh học. Trên máy bay, cậu bé mở những gói quà mà các bạn cùng lớp tặng. Một tấm thiệp kết nơ bướm màu phấn hồng, trên đó có mấy chữ viết tay Bạn Lạc Thiếu Tuấn, nhớ là ra nước ngoài rồi phải làm người bình thường nhé! Ký tên Tô Xán Xán. Trên trời cao vang lên một tiếng kêu non nớt Tô Xán Xán, cậu là kẻ lừa dối.
Đúng lúc ấy, Xán Xán đang làm bài tập thì hắt xì hơi:
- Anh Noãn Noãn, hình như em bị cảm!
- Đồ ngốc mà cũng biết bị cảm!
- Hứ…






Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
- Cẩn thận nào! – Cao Vũ nhanh tay nhanh mắt nâng cô.
Woa… Con phố tĩnh mịch vang lên tiêng kêu ai oán:
- Tô Xán Xán, em đúng là đứa ngốc!
* * *
Khi Xán Xán tỉnh táo lại, nhận ra mình ngồi bên vệ vườn hoa bên đường, Cao Vũ ngồi bên cạnh, tay cầm giấy ăn đang lau mặt cho cô, dưới ánh sáng đèn đường, cô có thể nhìn rõ ngón tay anh trắng trẻo, thon dài, đốt ngón rõ ràng.
- Em… em thấy khỏe rồi! – Cô giật giấy ăn trong tay anh, lau loạn xạ lên mặt mình.
Trông cô như thế, Cao Vũ bất giác thở dài Đúng là ngốc chết . Rồi anh giằng lại giấy ăn từ tay cô nhẹ nhàng lau cho cô mép, gò má… Khi ngón tay anh chạm vào đuôi mắt cô, bỗng nhiên anh dừng lại. Ngấn lệ! Cô ngốc này vừa mới khóc! Không biết vì sao, tim anh chợt nhói đau, ánh mắt cũng chùng lại.
- Sao thế?? – Xán Xán mơ hồ nhìn anh, sao lại không lau nữa? Cao Vũ lặng im, vẫn giữ nguyên tay, ánh mắt dừng lại rất lâu trên mặt cô. Lâu lắm không gặp, cô ngốc này có vẻ gầy đi, mặt thon lại, mắt cũng to ra, mũi thẳng lên, nhưng vẫn dễ thương thế.Đến đôi môi cũng bớt dầy đi, đầu óc thì vẫn ngốc như cũ. Thực ra những dáng vẻ vừa đáng thương vừa ngờ nghệch của cô, người ta có khi chẳng nén được ham muốn vỗ về ân cần, đụng chạm.
Đột nhiên, âm thanh khe khẽ cắt ngang dòng tưởng tượng anh:
- Anh Cao Vũ, anh mặc mỗi áo sơ-mi mà không lạnh à? Em nhớ là anh có mặc áo khoác… – Chính xác, chắc là mới rồi cô đã nôn vào áo khoác ngoài của anh.
Cao Vũ sa sẩm mặt:
- Em nhớ nhầm rồi.
- Thế ạ? Em nhớ rõ là mới rồi anh mặc áo khoác màu trắng đục. – Cô vừa nói vừa xòe tay đếm.
- Tưởng tượng rồi.
- Dạ?