Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341582
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1582 lượt.
ất quan tâm ngấm ngầm đến chuyện của tôi.
Tôi quyết định sẽ nói chuyện với Garbriel để chấm dứt tình trạng này, nhưng tôi không có số. Tôi gọi cho Hugo nhưng anh ta cũng không có số, còn xin số của Ryan thì thật là khó, vì chắc chắn Ryan sẽ không cho.
Ryan nói với tôi rằng tôi quên hẳn Garbriel đi, cô ta giờ sẽ không còn là trở ngại giữa tôi và anh nữa. Thực ra vì tôi cũng chưa nói cho anh biết vụ Garbriel đã tới tiệm nail gây tai nạn cho tôi, không hẳn vì tôi có lòng "vị tha" gì, mà bởi vì tôi không muốn Ryan phải thêm lo lắng.
Lúc này anh đi học, đi làm rất vất vả, và một tuần phải dành hầu hết các buổi tối để lên đảo gặp tôi, anh còn ban nhạc của mình nữa. Việc chuyển chỗ làm có lẽ khiến anh mất rất nhiều thời gian và sức lực. Tôi cảm thấy áy náy. Thật lạ khi kết thúc cú điện của tôi với Hugo, anh ta hỏi, giọng trầm trầm:
"Ryan có tỏ ra là anh ta yêu cô không? Cô có yêu anh ta không?"
"Có chứ? Tất nhiên rồi, rất rất yêu, tại sao anh lại hỏi thế".
"Oh, tốt rồi, tôi thấy vui".
Tôi phì cười vì từ "vui", tại sao anh ta phải "vui" vì chúng tôi yêu nhau?
Quả thật, Garbriel lại gọi điện tới tiệm nail. Tôi dặn Billy cho cô ta số của tôi nhưng chẳng hiểu sao Billy không chịu, mà điện thoại thì tôi không được nghe để nói.
Cuối cùng, tôi nghĩ, tôi sẽ tới phòng nha khoa của Garbriel, dù sao, giả sử như Ryan và họ đã từng yêu nhau, thì bây giờ cô ta đang hẳn vô cùng đau khổ. Tôi muốn biết rõ ngọn ngành, tôi muốn biết có thực sự vì tôi mà Ryan "đá" cô ta hay không? Nếu vậy thì phải xem xét lại!
Xin chủ tiệm nail về sớm, tôi đi ngược lại tới phòng nha khoa trên cái đại lộ 3 ấy. Vừa lúc Garbriel mở cửa đi về, tôi đi đằng sau một đoạn, dự định sẽ gọi cô ta.
Lúc đó, trên đường có một ông già ăn xin đang lê lết từng bước một, rồi bất ngờ ông ta ngã rầm xuống đất vì trời có lẽ quá trơn, trông vô cùng đáng thương, nhưng điều tôi không ngờ tới, đó là cách cư xử của Garbriel. Cô ta lao tới đỡ người đàn ông dậy rất nhiệt tình không ngại bẩn thỉu, bốc mùi, rồi lôi ông ta vào bên trong vỉa hè, hỏi han xem ông ta có làm sao không, và rút một ít tiền ra cho ông già.
Lúc quay đầu lại, Garbriel đã nhìn thấy tôi, cô ta thoáng bối rối. Nhưng thật sự hành động ấy của Garbriel khiến rất nhiều định kiến và suy nghĩ của tôi về cô ấy ở trong đầu đã giảm đi gần hết. Tôi đã nhìn Garbriel với con mắt khác, không hẳn là một cô gái xấu xa như tôi đã từng nghĩ.
Tôi cũng tới bên cạnh Garbriel và tặng ông tờ 5$ ít ỏi tiền tips vẽ nail của tôi ngày hôm đó, ông già luôn miệng: "Ôi Chúa ơi, Chúa phù hộ cho các cô, Chúa phù hộ cho các cô". Ôi người ăn mày lòng thương, ngay cả khi họ bị xuống tận cùng của của xã hội như vậy, họ vẫn tin rằng có Chúa phù hộ.
Tôi chợt nhớ vì sao một người ghê gớm như Garbriel vẫn được ban nhạc và Ryan quan tâm và chơi với. "Cô ấy nhiều lúc rất tốt", tôi nhớ ai đó trong ban nhạc đã nói như vậy.
"Oh, hôm nay mày đến đây với tao để cầu xin sự tha thứ hay thế nào?" Lại cái giọng đáng ghét khiến tôi lại thoáng gợn bực mình.
"Không, chúng ta nói chuyện được không?".
"Oh, thế ra hôm nay mày muốn nói chuyện hả? Chỉ một vấn đề thôi, Ryan LÀ BẠN TRAI CỦA TAO, thế thôi. Anh ấy đang quay lại nơi làm việc này, mà này, có thể mày vừa nhìn thấy những gì tao làm với lão già kia nhưng mà để tao nói rõ nhé, tao không phải cái loại người tốt tính như thế đâu, OK?"
Tôi thấy thái độ của Garbriel thật khó hiểu. Vừa phút trước tôi thấy cô ta thật tử tế nhưng khi mở mồm nói với tôi cô ta có giọng nói và ánh mắt của quỷ dữ vậy.
Garbriel bỏ đi ngay sau đó, tôi chưa kịp nói gì hết. Nói chung, trong lòng cũng thấy rối bời!
Sáng chủ nhật, đang ở tiệm nail, Ronie gọi điện cho tôi:
"Hôm nay giỗ mẹ anh, anh chẳng có ai thân thuộc cả em có thể giúp anh làm cái gì đó không?"
"Ủa, anh nói với gia đình Helen đi, họ sẽ giúp anh làm mâm giỗ mẹ mà?".
"Không có đâu, họ bận lắm, anh không muốn họ cúng mẹ anh. Em giúp anh nhé".
"Trời, sao lại là em, hay là em hướng dẫn anh mua vài thứ ở chợ rồi anh cúng nhé".
"Không có, anh không muốn cô đơn một mình cúng mẹ, nhưng anh cũng không muốn những người anh không thích tới cúng mẹ. Em là người tốt, anh chỉ tin tưởng mỗi em, em cùng cúng mẹ với anh nhé?"
Tôi nói rằng để xem, tôi sẽ suy nghĩ. Tôi thấy ngại, vì nếu cúng, tôi lại phải xin nghỉ sớm, và đến nhà riêng của Ronie ở tận bên Brooklyn, như thế thì thật là… nguy hiểm. Nhưng anh ta cũng thật là đáng thương quá đi. Gần chiều, Ronie lại gọi điện khẩn thiết, và khi anh ta nấc lên khóc trên điện thoại thì tôi thực sự mủi lòng. Có thể dịp khác từ chối, nhưng từ chối khi một người khẩn khoản muốn cúng mẹ mình thì có lẽ hơi nhẫn tâm.
Tôi đồng ý, nhưng tôi ra "điều kiện": Tôi sẽ không vào phòng riêng của anh ta đâu, tôi sẽ giúp mua ít xôi và con gà ở chợ Tàu, tới thắp hương rồi về thôi. Ronie bảo đừng lo, vì anh ta ở trọ cùng một gia đình người Hoa, chứ không phải ở một mình. Ronie nói sẽ ra chờ tôi ở tiệm nail.
Lâu tôi mới để ý, đi tàu sang Brooklyn, sẽ có một đoạn qua cầu, rất đẹp. Tôi say s