Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341586

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1586 lượt.

ưa ngắm khung cảnh hai bên đường lúc tàu qua và trước khi tàu chui lại vào trong lòng đất. Tôi ngắm khung cảnh hai bên thì Ronie cũng ngắm tôi cả buổi. Anh chàng lại kể lể về những ngày xa xưa Tôi thấy Ronie rất yêu mẹ.
Chúng tôi mua một con gà, một ít xôi và một ít hoa quả Ronie nói rằng anh ta có bàn thờ ở nhà, tôi sẽ giúp bày mâm. Căn phòng trọ của Ronie là tầng hầm trong ngôi nhà của một gia đình người Hoa. Quả thật, cũng yên tâm vì bước vào trong tầng hầm đã thấy mấy ông già ngồi đánh cờ say sưa ầm ĩ ở đó.
Tôi chào mấy ông và, chẳng lẽ không vào bên trong, để bày mâm cúng? Phòng Ronie nhỏ tí tẹo, rất bí, bừa bộn, vừa đủ một cái giường, một cái bàn thờ, một cái tivi và một bộ dàn. Tôi không biết mẹ của Ronie nhưng tôi cũng đứng chắp tay và chúc bà phù hộ cho đứa con trai cô đơn của bà được bình an.
Tôi xin về nhưng Ronie giữ tôi lại và nói rằng muốn cho tôi xem ảnh gia đình của Ronie ngày xưa. Khá nhiều ảnh, tôi ngồi xem một lúc. Thế rồi, Ronie hỏi:
"Em có bạn trai rồi đúng không?".
"Sao anh biết?".
"Anh đã thấy hai người đi với nhau rất nhiều lần?".
"Rất nhiều lần cơ á? Anh theo dõi bọn em à?".
"Anh không theo dõi bọn em, anh rất hay để ý em, anh biết vậy thôi. Anh ta đẹp trai đấy".
"Vâng, cảm ơn anh, cũng chưa nói trước được điều gì".
"Em yêu anh đấy lắm đúng không, chắc không còn cơ hội cho kẻ khác nữa?".
"Cứ cho là như vậy đi, em rất yêu anh ấy?"
Tôi thấy Ronie mặt tối sầm lại và không vui chút nào.
"Còn anh thì chưa bao giờ yêu Helen cả, chưa bao giờ hết, mặc dù đã rất cố gắng!".
"Cũng đừng tự ép buộc mình nếu anh không thoải mái?"
Ronie bất ngờ đứng dậy đóng cửa khiến tôi rùng mình. Và anh ta lao về phía tôi, đè nghiến tôi ra giường…






Dark
Ronie khiến tôi nghẹt thở vì anh ta quá bạo liệt, tìm đủ mọi cách để hôn được tôi. Tôi cũng tìm đủ mọi cách để anh ta không hôn được tôi, tôi thét lên: "Bỏ ra, mau lên". Nhưng Ronie dường như đang lên cơn điên vậy.
Ronie cũng rất khỏe và tôi cũng phải cố gắng chống cự rất quyết liệt. Cuối cùng, tôi dùng chiêu cuối cùng, đó là đạp và tát thật lực. Tôi đạp tung tóe tán loạn, và gần như Ronie đập đầu văng vào tường. Những gì sau đó tôi nhìn thấy, đó là Ronie gục mặt xuống, tay ôm lấy mặt, và những giọt máu đang tràn ra từ khóe miệng, anh ta đã bị tôi đạp cho hộc cả máu mồm
Mọi việc rồi dừng lại, phát hiện ra những giọt máu có lẽ đã khiến Ronie "tỉnh cơn" thì phải. Anh ta với tay lấy cuộn giấy ngay đầu giường và lau miệng. Rồi sau đó lăn đùng ra… cười như điên. Lúc đó tôi vẫn chưa qua cơn thoảng thốt, cả người run lên và nóng ran, anh ta vừa lăn ra tôi lại đá cho anh ta một phát cứ như thể Ronie có thể lại lao lại vào tôi một lần nữa.
Ronie thốt lên: "Trời, sao em dữ quá vậy. Em dữ quá đấy, trời ơi, ghê sợ quá, anh thua em rồi!" Không nói thêm câu nào, tôi đứng dậy mở cửa đi ra ngay, nhưng chẳng hiểu sao cánh cửa tôi chưa biết cách mở nó cứ ì ra. Ronie đứng dậy, khoác áo, đứng vái trước ảnh mẹ ba cái rồi mở cửa cho tôi.
"Này, anh sẽ gặp em lúc 10 giờ, lúc đấy có muộn không? Em vẫn ở trên đảo bây giờ chứ?"
"Em đang trên đường về, chắc chắn 10 giờ được.
"Mọi thứ ổn chứ?"
"Ổn hết?".
Tôi gọi lại cho Lavender, chuông reo, và người nhấc máy không phải là Lavender, là bà Mei, tôi thót cả tim.
"Vâng, cô là Kín đấy à?"
"Ôi tôi xin lỗi, tôi chỉ định gọi điện để hỏi một thứ rất gấp".
"Đây là số của cô à?"
"Vâng, số của tôi".
"Bây giờ Lavender rất bận và bạn ấy sẽ không thể nào nhận điện thoại được, hy vọng cô hiểu? Rất cảm ơn vì đã gọi điện nhưng đừng làm phiền con bé nữa nhé!"
Bà ta dập máy rất nhanh, giọng nói cực kỳ lạnh lùng.
Tôi cảm thấy thật nghiêm trọng, bỗng nhiên, mọi thứ trở nên thật tối tăm. Rồi tôi sẽ không hiểu sao để đến spa mà không bì "trù úm" đây, dù sao bà Mei đã rất tốt với tôi. Tôi mới chỉ học được một vài "ngón nghề" và cũng có những khách hàng đầu tiên của mình, hầu hết là các cô bé tuổi teen con nhà giàu hoặc những phụ nữ da màu trung lưu. Bây giờ bị bà ấy giận không cho học nữa thì sẽ là một điều đáng tiếc to lớn. Tôi cảm thấy vô cùng lo lắng! 
Hôm đấy gặp Ryan, tôi cảm thấy lòng mình ấm áp hơn, và tôi cũng tỉnh táo nhanh chóng, không để lộ cho anh biết tôi vừa gặp chuyện. Ryan cầm đến cho tôi một hình cô gái da đỏ bằng đất, nói rằng đó là món quà của một người bạn Chile vừa tặng, Ryan muốn tặng cho tôi anh gọi tôi là Pocahontas. Tôi giật mình, ngày nhỏ, có một thằng bé người Mỹ gọi tôi là Pocahontas, và đó trở thành biệt danh ngộ nghĩnh của tôi một thời gian. Tôi rất vui và nói rằng anh gọi tôi là Pocahontas nhé?
"Tất nhiên rồi, cô ấy có một đôi mắt đẹp nhấn trần đời mà anh từng được thấy".
"Đẹp và gây đau đớn?".
"Rất đau đớn, rất đẹp!"
Ryan rất thích hôn lên đôi mắt của tôi, và sau đó cắn lên tai rồi hít hít mái tóc. Rất ngọt ngào, cảm giác bình yên!
"Này, em có muốn đi Long Island để picnic vào chủ nhật này không?"
"Picnic, vào cái thời tiết này á?".
Tại sao k