Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341595

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1595 lượt.

hông?"
"OK".
Vậy là tôi sẽ được đi picnic. Lại phải xin Billy nghỉ thôi. Hôm sau tôi đến tiệm và nói với anh về việc tôi bị bà Mei bắt gặp khi gọi điện cho Lavender, và rằng tôi rất lo lắng nếu bà ấy không cho tôi học nghề nữa. Billy thoáng nghĩ ngợi và nói: "Không sao đâu em, bà ấy không làm gì em đâu, em cứ đi làm đi, dù sao cũng cẩn thận nhé!" Tôi cảm thấy bớt u ám hơn và thầm cảm ơn Billy. Tôi tin anh đủ khả năng để thuyết phục bà Mei giữ tôi ở lại.
Ronie liên tục gọi điện cho tôi nhưng dứt khoát tôi không nghe máy. Cuối cùng, anh ta để cho tôi một cái voice message: "Anh xin lỗi em, anh vô cùng hối hận, nếu không được gặp em nữa có lẽ anh sẽ đi biệt xứ khỏi chốn này, anh không có ý muốn hại em, anh chỉ muốn được hôn em mà thôi, xin em nhấc máy để nghe anh nói".
Tôi phì cười vì tin nhắn, tôi biết anh ta cũng không dám làm gì quá đáng cả, nhưng tôi thấy mình bị tổn thương lòng tin. Đàn ông, sống một mình, cũng khó tránh khỏi thiếu kiềm chế!
Tôi xin Billy nghỉ ngày chủ nhật từ bây giờ, anh thở dài và đồng ý. Ngày mai tôi sẽ phải xuống tiệm spa.
Nghĩ tới vậy đã thấy ớn vô cùng.
Mười hai giờ đêm, di động của tôi réo ầm ĩ, tôi đang xem tivi dở. Số của Lavender, tôi hơi chờn chờn, không hiểu có phải bà Mei gọi hay không nữa, nhưng tôi vẫn nhấc máy vì có thể là cô nàng thì sao. Tiếng của Lavender, hoảng hốt, và như đang khóc:
"Alô, cậu đang ở đâu? Damn, tớ căm thù cuộc sống khốn nạn này, cậu có thể giúp tớ được không? Làm ơn đi! Cuộc sống này như cứt, giúp tớ với, chỉ có cậu giúp được tớ thôi, làm ơn làm ơn, DỪNG LẠI ĐI, ĐỂ CHO TÔI YÊN, MỞ CÁI CÁNH CỬA KHỐN NẠN NÀY
Lavender tuôn ra một tràng rồi thét lên như vậy, rồi cô gái khóc nức nở.
Tôi không thốt lên được gì, cô ấy đang chửi ai vậy? Bà Mei ư? Thật tồi tệ? Chuyện gì đây?"
-----
Và thế là tôi chảy nước mắt. Thật kỳ lạ, anh có biết rằng tôi cũng đang nhìn thấy hoa nở và tôi cũng đang nghĩ đến anh? Cái đấy gọi là gì? Đấy là tình yêu đúng không? Thật là kỳ diệu!
Nghe Lavender gào thét một hồi, lúc sau tôi mới thốt lên được: "Có chuyện gì vậy hả Lavender? Cậu có sao không? Tớ giúp cậu thế nào đây? Có điều gì không ổn à? Bình tĩnh nào, bình tĩnh nào, và nói cho tớ biết đi".
"Mei, bà ấy đang muốn giết tớ, không chịu nổi nữa rồi, không chịu nổi nữa". Theo sau là tiếng đập như tiếng đập cửa thình thình đầy thịnh nộ.
"Cậu muốn tớ gọi Billy không?".
"Anh ấy chẳng làm được gì đâu, chẳng ai giúp được gì hết. Tớ xin lỗi tớ xin lỗi".
Rồi Lavender dập máy. Tôi gọi lại nhưng máy đã tắt.
Tôi rất lo lắng và gọi điện cho Billy, một hồi anh mới nhấc, chắc do đã ngủ.
"Trời, dữ vậy sao, thôi được, em nghỉ đi, đừng lo, anh sẽ nói chuyện với bà Mei, không có chuyện gì đâu".
Billy đã làm tôi yên tâm hơn, nhưng quả là đang có rất nhiều chuyện xảy đến! Mọi thứ đang thật bất ổn.
Tôi cũng chả ngủ được. Tôi nghĩ rất nhiều. Tôi nghĩ về Ronie, về Lavender, về Billy, về Gabriel, về bà Mei, về Ryan, cuộc đời tôi chưa bao giờ gặp phải nhiều con người kỳ lạ đến như vậy. Tự an ủi tôi đang sống trong một thế giới khác thế giới quen thuộc của mình, và có thể cái thế giới ấy với tôi là kỳ lạ, nhưng đó là cái cách bình thường mà thế giới ấy diễn ra.
Rất mệt mỏi nhưng tôi không bao giờ dám xin nghỉ ở spa. Sáng đấy, tôi đến với một vẻ mệt mỏi và cảm thấy trong lòng rất đen tối. Tôi cũng thấy ngại ngần nếu phải giáp mặt với bà Mei, không hiểu chuyện cãi nhau hôm qua có liên quan gì đến tôi không. Thật buồn cười, từ ngày tôi chơi với Lavender, lúc nào tôi cũng nghĩ mình đang gây ra một tội gì rất lớn với cô ấy, tội gì thì tôi không tài nào nắn nó thành một điều gì hữu hình được.
Có lẽ đúng có chuyện, vì bà Mei hôm nay nghỉ. Thay vào đó là Sheryl đứng giải quyết công việc của tiệm. Sheryl nhìn tôi đi vào tiệm mà không cả nói với tôi một câu nào, lạnh băng. Mấy người làm trong tiệm có mỉm cười nhìn tôi, Helen cũng nhìn tôi cười, tôi thấy tội nghiệp cho cô gái ấy. Chẳng đợi được đến trưa tôi đã ra ngoài gọi điện cho Billy hỏi xem mọi chuyện thế nào.
Billy nói rằng anh đang ở nhà bà Mei và sẽ gọi điện cho tôi sau. Lúc này, điều sáng sủa duy nhất tôi đang tự cảm nhận được để an ủi mình, đó là buổi đi picnic với Ryan vào chủ nhật. Bây giờ Ryan đang ở khá xa, tận bên Brooklyn, đi làm, mặc dù mới chỉ là thực tập, thật vất vả, sao hôm đấy tôi thấy nhớ Ryan như thế chứ.
Helen hỏi tôi có chuyện gì, tại sao trông tôi mệt mỏi và ít cười nói hơn mọi khi như vậy. Tôi rất muốn hỏi Helen rằng, cô ta có biết ngày giỗ của mẹ Ronie hôm nọ hay không? Chẳng lẽ yêu nhau mà không biết ngày giỗ của mẹ người yêu? Nhưng sau đó thì sao, cô ấy sẽ ngạc nhiên vì làm sao tôi lại biết. Chán thật, đến chết vì cái bệnh tò mò, tốt nhất là không nên hỏi.
Mỗi lần thấy u ám tôi lại nhớ tới ông già ven sông, một cảm giác rất thanh thản mỗi lần nhớ tới ông ấy. Tôi dự định nếu hôm nay có về thì sẽ đi ven sông như quen thuộc, và nếu gặp được ông ấy thì sẽ là tuyệt vời! Tôi cũng mong trời ấm áp hơn để có thể lúc nào đó ra ngồi ngắm ngọn hải đăng để vẽ món quà bí mật c