Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1579 lượt.

a, có muốn nói xấu tôi cũng chẳng ra nổi một lời vì tiếng Anh quá kém. Và thế là tôi lại càng bị ghét, mà ghét ứ làm gì được tôi ứ cả dám đuổi tôi đi nữa. Tôi thích!
Tôi cố gắng nói chuyện và lại gần với Ronie càng ít càng tốt, chẳng phải vì tôi ngại gì mấy người kia, mà vì tôi ghét, không muốn dây dưa. Nhưng cứ càng thế thì Ronie càng sấn sổ tới, bất chấp cả sự bất lực níu kéo lườm nguýt của bà "mẹ vợ tương lai" và "đồng bọn". Thi thoảng họ lại tụm năm tụm ba nói này nói nọ, chẳng biết nói gì. Tôi để ý có Tài và chị Thủy không cùng hội, họ luôn tách riêng ra. Có vẻ chị Thủy cũng thuộc dạng "bị đì" giống như tôi, nên chị ấy cũng ghét, chỉ là không chống đối chủ ra mặt sợ bị đuổi mà thôi.
"Chị" Tài lại sang, cứ nhảy tưng tưng giữa tiệm. Mà có lẽ mới được nghe tin "con nhỏ cộng sản đang nằm vùng" nên càng được thể quậy phá ăn nói mát mẻ. Ngồi giữa tiệm mà chị cứ oang oang: "Chài ơi, đuổi sớm đi thôi!" "Sao có cái loại tóc rễ tre nhin ghê thế nhỉ?" Tức thật đấy, vì tóc tôi thẳng mượt như sunsilk là thế mà cứ ngồi chê. Tôi thấy Tài "anh" còn phải lên liếng: "Chài ơi, mày xem lại tóc mày đê, đẹp hơn ai mà cứ chê vậy". Thế tôi mới để ý, tóc của chị trông như cái chổi xể tuy đã cố vuốt keo cho nó bớt xù nhưng đảm bảo phải vài con quạ đang làm ổ bên trong. Thế rồi, Tài ngồi ca vọng cổ, toàn cố ý có những câu chọc ngoáy tôi. Tôi không hiểu vì sao "chị" ghen ghét tôi kinh khủng như vậy, không biết có phải vì chị muốn nịnh chủ hay vì chị yêu Ronie nữa.
Lúc tôi không có khách, ngồi lắng nghe những lời trêu chọc của "chị" Tài, tự nhiên nảy ra ý định làm gì đó cho bõ ghét. Tôi để ý Tài hay đi đi lại lại và hay ngồi cái ghế ở gần bàn cuối cùng, quay mông ra đằng trước phía tôi hay wax lông mày. Tôi thủ sẵn một chai thuốc đánh móng tay đỏ lòm và một tờ giấy, tôi còn xé cho nó giống như cái đuôi. Y như rằng, sau khi làm xong khách tiệm bên kia chị lại quay lại tiếp tục ca vọng cổ. Nhìn chị từ xa là tôi đã đổ cả lọ thuốc ra tờ giấy. Chị lại gần, quay người chuẩn bị ngồi, tôi để tờ giấy lên trên cái ghế thật nhanh mà chị không biết. Chị ngồi bẹt một phát lên, chị lại ca. Tôi sung sướng đến bần bật cả người. Chị Thủy nhìn thấy mà phải lao vào cái phòng kho nhỏ để ôm miệng cười. Và hệ quả là thế này. Lúc chị Tài đứng lên, cái tờ giấy dính trên cái quần Levis siêu đẹp của chị, chị đi đã thế hay ngoáy mông, tờ giấy lủng lẳng như cái đuôi, đi được nửa tiệm thì cái đuôi rơi xuống để lộ cả bộ mông đỏ choẹt, trông như là… bị… ấy… Cả tiệm phải ngoái lại nhìn, khách lăn ra kêu lên: "Oh, shit" tán loạn. Có hai đứa trẻ con đang chờ mẹ sơn móng lao tới cứ chúi mặt vào ngó. Chị Tài ngơ ngác, chả hiểu mọi người cười cái gì. Gần ra khỏi tiệm, một bà khách tốt bụng chỉ: "Này nhìn xuống mông mày đi này". Chị nhìn thấy ré lên, chạy như điên về phía bên kia tiệm để tìm cách "xử lý". Mọi người trong tiệm quay lại nhìn tôi, như kiểu đích thị tôi là thủ phạm. Tôi chả sợ, tôi sẽ nói rằng là do tôi sơ ý để đổ lọ sơn ra tờ giấy và anh ta ngồi lên, ai bảo không để ý. Tôi cứ điềm nhiên đứng wax lông mày tiếp. Cô khách của tôi hỏi, kiểu thì thầm: "Mày làm đúng không? Mày xấu tính nhá". Tôi nháy mắt. Ronie lớn tiếng: "Thôi rùi, phen này đi đẹp cái quần rủi, ha ha". Tiếng cô Lucy: "Ronie có xui không thế hử". Trước khi chị Tài về, chị sang bên tiệm tôi mắng oang oang: "Hỏng cha cái quần của lui rồi, mua gần trăm đồng đó, có ngày tôi giết nghe chưa, nghe chưa?".
Tài "anh" lại chen vào: "Trời, có trăm đồng cái quần mà đòi giết người ta".
"Nè, anh im đi nha, anh bênh ghẹ hả? Ronie, Ronie, Ronie, Ronie đâu, ra đây ra đây".
Ronie cũng đang chuẩn bị về, hỏi vọng ra: "Cái gì?".
"Tui giết con ghẹ của anh đấy".
Tôi lại phì cười, đến khổ. Muốn giết tôi, chửi tôi thì cứ nói thẳng vào mặt tôi, cứ đá chỗ này chỗ kia, đến chết cười.
Rồi Tài ngoáy mông ra về. Trời cũng hơi lạnh, anh ta mặc có một cái áo dài tay. Còn cái áo khoác, đang… quấn quanh mông, người co ro, chả biết tả sao cho hết buồn cười. Tôi thấy sảng khoái đã đời, xấu tính tí, nhưng thích thật!
Tôi lại về với chị Thủy. Chị ấy bảo hình như nghe trộm được tiệm nail này sắp đóng cửa vì chủ sắp đòi lại mặt bằng. Lucy đang cuống quít nịnh nọt chạy chọt, mà tiếng Anh cũng hơi kém nên khó làm việc. Chị ấy luôn miệng nhắc tôi cẩn thận với những người ở đây. Kể thì tôi "chơi" Tài vậy cũng vui và bõ ghét vì cái thói đanh đá, khinh người của anh ta, nhưng cũng là người ghê gớm, họ làm gì mình không biết được đâu.
"Mà chị nói em nghe nha, Tài mê Ronie lắm đó, bữa trước ghen cả với Helen nhưng sau đó thôi vì Helen là con chủ, nhưng với em là nó không có tha đâu nghen, nó ghen em đó".
"À thảo nào".
Nhưng tôi cũng chả sợ, tôi đâu có thể làm ở đây lâu dài, tôi cũng sắp về Việt Nam rồi, mà có khi chuyển tiệm đi nơi khác ngay tuần sau í chứ.
Sau bao lo lắng hoài nghi thắc mắc cuối cùng thì tối nay Ryan của tôi cũng hứa đến thăm tôi, còn sẽ đưa tôi đi đâu đó.
Có nên hỏi và kể chuyện của Garbriel không nhỉ? Có nên hỏi hết thắc mắc với anh không nhỉ? Hay là cứ… để thế đi, như lời ông


XtGem Forum catalog