Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341573
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1573 lượt.
già của tôi khuyên?
Trong phút giây ấy, tôi thấy mình quá nhỏ bé so với Ryan. Tôi thấy hình như bao lâu qua mọi chuyện xảy ra vẫn như là một giấc mơ kỳ bí nào đó.
Anh đến đảo bằng chiếc xe chở tôi lần đầu tiên dạo nọ. Nhìn thấy chiếc xe tôi lại nhớ ra cái lần đầu tiên tôi bước chân lên cái xe đó, trời bão bùng mưa tuyết và vô cùng lạnh lẽo. Nhưng hôm nay đã ấm áp hơn nhiều rồi. Trời chạng vạng, tôi chợt sốt ruột vì bức tranh vẫn dở dang của mình.
Ryan nói anh có một người bạn muốn giới thiệu cho tôi. Đó là một họa sĩ, nhưng nghề nghiệp chính của người đó là trang trí nội thất. Hôm nay người bạn ấy có mời Ryan và tôi ăn tối. Tôi rất vui vẻ đi theo anh, và có hỏi tại sao Ryan chẳng bao giờ nhắc tới người bạn này nhỉ? Ryan nói cũng lâu rồi họ không gặp nhau. Anh họa sĩ này có cái tên rất lạ là Juicy, tôi không rõ là tên thật hay là nghệ danh nữa. Vì tôi nghĩ là họa sĩ thì rất hay có nghệ danh.
Trên đường đi, Ryan hỏi tôi đã gặp Garbriel như thế nào, chúng tôi đã nói những gì. Tôi thấy Ryan mệt mỏi, tôi nhìn anh thật đáng thương. Tôi nghĩ tới việc Ryan đang phải cố gồng mình "trying hard" để duy trì mối quan hệ này với tôi như mọi người đang nói và bỗng nhiên có sự lo sợ nếu tôi sẽ làm gì đó. nói gì đó thì tôi sẽ xé toạc một sự thật nào dấy, và có thể tôi sẽ mất anh. Nếu đang tốt đẹp thế này. tại sao không thể để cho nó tốt đẹp đi? Thế là tôi quyết dừng lại những thắc mắc của mình.
Tôi nói với Ryan:
"Ôi Chúa ơi, em đã làm gì?"
"Em chỉ đổ nước sơn đỏ lên giấy và để dưới mông anh ta thôi, và anh ta ngồi lên, thế thôi".
Ryan cười phá lên: "Ôi không, kinh khủng quá, em hư quá!"
"Vâng em kinh khủng thật, nhưng anh ta cũng là một thằng đàn ông xấu, ý em là, một mụ đàn bà, ha ha".
"Em ghét người gay à?"
"Không, em không, em yêu quý họ, một vài khách hàng của em là gay và họ đều yêu quý em. Họ thực sự là những con người rất tài năng nhưng anh chàng này thì không chấp nhận được".
"Ừ anh đoán họ đều yêu quý em, em đẹp mà".
"Hihi"
Đúng vậy, có một sự thật rằng những người đồng tính, bất kể là nam hay nữ khi tới làm khách hàng của tôi, họ đều rất yêu mến tôi đặc biệt, đều khen tôi xinh xắn và thân thiện. Tôi cũng rất quý mến họ, và quả thực họ đều là những người rất giỏi, tài năng và thông minh. Chỉ là cái "chị" Tài kia thì quá lắm, có điều chị ấy cũng là một thợ giỏi nên được chủ rất cưng chiều. Thôi thông cảm, đời có người này người kia, dù sao chị ta cũng ghen, yêu mà, thôi, không chấp!
Điện thoại tôi reo inh ỏi, lại phải nhấc xem. Ôi Ronie, tôi nhìn thấy đã khó chịu vô cùng, không thèm nghe, tắt luôn. Ryan hỏi tại sao tôi không nhấc điện thoại, tôi bảo tôi không thích nghe.
"Vẫn là người đàn ông làm phiền em trước đây đúng không? Để anh nghe cho".
"Không không, OK mà".
"Vì sao? Hay là đây là Billy?"
"Không, là một người trên đảo mà anh không biết mà".
Tôi thấy Ryan rất khó chịu, tôi chẳng biết nói gì hơn nữa, tắt luôn cái điện thoại và nằm nhắm mắt tiếp.
Căn hộ của Juicy nằm trên tầng năm của một khu phố gần Central Park, phố sáu mấy gì đó. Cửa sơn màu trắng nâu, rất phong cách, nhìn đã biết là căn phòng của một người hoạt động trong lĩnh vực nghệ thuật. Juicy mở cửa, một người đàn ông cũng còn trẻ, chắc cùng lắm là 40, hơi hói đầu, da trắng bóc và mắt rất xanh. Căn hộ rất lịch sự và sang trọng, bài trí gam màu nâu ấm áp, cũng có một cái piano nhỏ, một cái tivi màn hình phẳng rất to, có mấy bình hoa nhỏ đủ màu sắc, bộ sa lông màu nâu giống tường nhà, và tranh treo trên tường, chắc chắn là của chủ nhà. Tranh vẽ chủ yếu là chân dung nude, đàn ông và đàn bà, nhìn trần trụi tới rùng mình nhưng phải công nhận là đẹp. Tôi cứ đứng há hốc mồm nhìn khiến cả Ryan và Juicy phì cười.
"Trông chúng thế nào?"
"Là của ông vẽ đúng không?".
"Ừ em thích chúng không?"
"Không, tôi không thích".
Thoáng lặng yên.
"… Tôi yêu chúng"
"À tôi thấy rồi, tôi đã nghe kể về em, Ryan đã kể qua email cho tôi và tôi quyết định phải gặp en ngày hôm nay. Anh ấy nói em rất đặc biệt, bây giờ tôi thấy rồi".
"Tôi cũng yêu hội hoạ, tôi rất yêu tranh".
"Oh tôi thấy rồi, tôi sẽ cho em xem phòng vẽ của tôi sau bữa tối".
Bữa tối của chúng tôi có vài món ăn khá lạ, tất nhiên có bơ và bánh mì, có pizza, có thịt hun khói, gà tây và gì nữa tôi chả nhớ. Tôi rất đói và nhìn thấy rất ngon.
Tôi phụ ông ấy dọn ra bàn và hát lẩm nhẩm một mình.
Tôi thấy Juicy đứng ngẩn ra nhìn tôi lúc tôi xếp bàn, tự nhủ tự hào thầm trong bụng và hơi ra vẻ điệu một chút. (Tự hỏi không biết ông í có định xin tôi làm người mẫu không nhỉ, thế thì… hơi sợ đấy, hi hi!)
Chúng tôi ngồi ăn, tôi đói ơi là đói, nhưng vẫn phải từ tốn. Tôi dễ ăn nên món gì tôi cũng nếm thử, tôi khen Juicy thật khéo tay. Ông ấy nói đâu có, là vác từ siêu thị về cả.
"Thế hai người gặp nhau thế nào? Tôi phải công nhận với Ryan là, cô ấy có nét hay lắm, tôi thích đôi môi dày và đôi mắt to, mái tóc thẳng, dễ thương làm sao. Em là người Việt Nam đúng không