Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341570
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1570 lượt.
?"
"Cảm ơn ông, nhưng tôi không được coi là đẹp ở Việt Nam".
"Ôi tại sao? Nhưng cũng bình thường thôi, tôi nhìn em bằng con mắt của một người phương Tây, và bằng mắt của một người nghệ sĩ, chứ không phải là mắt của một người Việt Nam. Tôi nghĩ rằng em rất thông minh".
"Ôi cảm ơn, cảm ơn ông, ông làm cho mũi của tôi nổ tung vì những lời khen ấy rồi".
"Haha, này Ryan, cô ấy rất vui tính nữa nhé, làm sao mà cậu có thể tìm được một cô gái như thế này nhỉ?"
"Ồ, cô ấy có một đôi mắt gây đau đớn. Ngày chúng tôi gặp nhau, cô ấy làm trái tim tôi tan chảy vì những tia lửa điện bắn ra lừ đôi mắt ấy, anh có nhận thấy không hả Juicy?"
"Ừ tôi cũng thấy thế. Em có thể nhìn tôi như lúc em nhìn Ryan được không?"
"Không, làm sao cô ấy làm thế được".
Haha, và chúng tôi cùng cười. Tôi thích nghe những câu chuyện của Juicy về những bức tranh, về các kiểu trang trí phối màu. Ông ấy rất có khiếu hài hước, tôi và Juicy trêu nhau cả buổi tối. Tôi cũng làm cho Juicy ngạc nhiên bởi một số suy nghĩ táo bạo, khi ông ấy nói nhiều chuyện cũng có vẻ hơi "bậy", nhưng tôi đều gật gù và "đỡ" được. Tôi cũng nói một vài sở thích đặc biệt của mình cũng như đồng cảm và hiểu được một số thứ ông ấy muốn chia sẻ. Tôi cảm thấy Ryan rất tự hào về tôi, còn Juicy gật gù suốt.
Ăn xong, tôi bảo sẽ rửa đĩa cho, Juicy xua vội và nói để đó ông ta sẽ làm. Juicy dẫn tôi và Ryan vào trong một căn phòng nhỏ là nơi để ông ta sáng tác. La liệt màu vẽ và những bức tranh mới hoàn thành còn để khắp nơi.
Juicy chỉ cho tôi xem một đống tạp chí thời trang còn bị bắn cả màu trong góc phòng. "Hey, Ryan chưa bao giờ cho em xem à? " Tôi cầm lên, đủ loại tạp chí thời trang, nhớ loáng thoáng có Comos, Metropolitan gì gì đó. "Để tôi cho em xem", Juicy giở cho tôi xem, hình như trong tất cả đám tạp chí đó đều có ảnh của Ryan. Đẹp đến sững sờ, tôi phải thốt lên, có cả những bức ảnh bán thân mà tôi còn chưa bao giờ… được nhìn thấy như vậy ngoài đời. Tôi nhìn Ryan, anh ấy cười, xua đi, "lâu rồi mà". Tôi ngồi bệt xuống, xem say mê, anh cũng quỳ xuống và ôm tôi, hôn lên tóc:
"Trông anh hoành tráng nhỉ. đúng không?"
"Bây giờ vẫn mà".
"Ryan rất nổi tiếng đấy em biết không, anh ấy đã có thể là một ngôi sao".
"Tại sao anh lại bỏ?".
"Vì anh còn nhiều việc để làm hơn!"
"Trong này có Jess không?".
"Có thể, anh không chắc, cũng lâu rồi".
Đấy là phút giây tôi thấy tự hào về Ryan tới nghẹt thở.
Ngắm những bức ảnh mà tôi không tin rằng đó là người đang ngồi ngay cạnh mình. Và tôi thật ngư ngốc, tôi không dám xin một tờ về cho mình, hay là tôi đã quá xúc động mà không nhớ ra nữa.
"Tôi xin lỗi, nhưng hai người đã ngủ với nhau chưa?" Juicy bất ngờ hỏi.
"Gì cơ, sao tự nhiên anh lại đi hỏi thế? " Ryan ngẩng mặt lên hơi nhăn nhó.
"Thì cứ nhìn vào những bức ảnh này xem, đến tôi còn thêm ngủ với anh ta nữa là, haha".
"Tôi chưa, nhưng tôi sẽ". Tôi trả lời, cười rinh rích.
"Ah, bắt được ý cô nàng rồi nhé, haha".
Cuối cùng, Juicy nói, ông ta có một bức tranh đẹp nhất và đặc biệt nhất, treo trong phòng ngủ, hỏi tôi có muốn xem hay không?".
"Tất nhiên là có rồi".
Juicy dẫn tôi vào phòng ngủ, trong đó cũng có một cái tivi màn hình phẳng to, một lọ hoa nhỏ xíu, ga rải giường màu nâu. Treo phía trên tivi là một bức tranh khá to. Bức tranh khỏa thân của một người đàn ông rất đẹp, đang ngồi suy tư, tay chống lên cằm, đôi môi nhỏ và đỏ trông mỏng manh, mái tóc dài và hơi rủ, có mái tóc mai…
"Cô có nhận ra người đàn ông của mình không?"
Tôi không phủ nhận và không thốt lên được lời nào, vì đó chính là Ryan. "Ôi Chúa ơi, đấy là anh đấy hả Ryan?" "Ừ, nhưng cũng lâu rồi". "Đẹp quá?" "Ừ, đây là bức tranh đẹp nhất". Đẹp quá, đẹp tới mức tôi thốt lên mà như trong lời nói có ứ nước mắt vì xúc động.
Trong phút giây ấy, tôi thấy mình quá nhỏ bé so với Ryan. Tôi thấy hình như bao lâu qua mọi chuyện xảy ra vẫn như là một giấc mơ kỳ bí nào đó. Tôi không thể nào thức dậy được và tôi không muốn thức dậy, nhưng cũng là lúc tôi có một cảm nhận, giấc mơ này đẹp quá, nó sẽ kéo dài bao lâu nữa đây?
"Tôi thật sự hiểu vì sao Ryan lại lựa chọn một cô gái như em. Em có biết em NGÂY THƠ thế nào không? Rất trong sáng, đáng yêu, đẹp, và thông minh. Tôi hy vọng một cô gái như em sẽ hạnh phúc, em xứng đáng được hạnh phúc, và tôi hy vọng Ryan sẽ có khoảng thời gian hạnh phúc bên em, thật vui vì hai người là một đôi".
Tôi lại giật mình với từ "glad" "vui", thật kỳ lạ, tôi vẫn chưa hiểu vì sao mọi người rất hay dùng từ đó để miêu tả suy nghĩ của họ với mối quan hệ của chúng tôi.
Ryan ngồi xuống cái ghế xoay trong phòng ngủ của Juicy, xoay xoay và ngắm bức tranh như thể anh đang nhớ lại khi mình đang làm người mẫu cho bức tranh đó.
"Cảm ơn ông, gần đây, tôi đã gặp nhiều người tốt người xấu, có một vài yêu quý tôi, một vài căm ghét tôi. Cảm ơn ông vì đã nói những điều ngọt ngào cho dù đây chỉ là lán đầu tiên chúng ta gặp nhau, ông làm cuộc đời của tôi tươi sáng".
"Ha ha, em đang có một cuộc sống tươi sáng mà".
Cả Ryan và Juicy cùng cười.<