The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341532

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1532 lượt.

n!" Bà đạo diễn trêu đùa.
Tôi cười rất tươi và nắm tay ông ấy.
"Ôi tôi nhớ rất nhớ nụ cười tuyệt đẹp của cháu làm sao".
"Dạo này ông thế nào? Cháu không biết ông bị ốm, cháu xin lỗi, ông đã viết xong cuốn sách của mình chưa?".
"Ừ, cũng gần rồi, bây giờ chúng ta chỉ chờ nó được xuất bản thôi".
"Thế nó kết thúc thế nào?".
"Kết thúc gặp được một cô gái Việt nam xinh đẹp".
"Ông thật là vui tính, ha ha".
"Không, tôi không vui tính đâu".
"Ôi ông sáng tác ra một nhân vật Việt Nam bởi vì ông gặp cháu đúng không?".
"Chính xác, và nhân vật Việt nam đó chính là cháu".
"Ôi không, đó là một niềm vinh dự lớn".
"Ừ, và tôi không sáng tác ra nhân vậl ấy, vì nhân vật ấy là có thật. Để tôi nói cho cháu biết một bí mật". Ông giả vờ thì thầm ghé vào tai tôi: "Câu chuyện về cuộc sống của tôi đấy cưng ạ".
"Ôi wow" Tôi thốt lên, "Thế thì cháu phải đọc nó!"
"Ừ mọi người nên dọc, ông ấy có một cuộc sống tuyệt vời, ông ấy đã cứu mạng sống của hàng trăm người. Đúng không bố già? Một ngày nào đấy tôi sẽ làm phim về ông".
"Phải xem thôi". Ông già cười hà hà rồi đưa tay lên ngực ra vẻ rất tự hào.
"Thế mọi việc với anh người yêu xinh trai của cháu vẫn ổn chứ?". Câu hỏi quen thuộc.
Tôi im lặng và nghẹn lời lại. Tôi muốn kể cho ông ấy biết bao nhiêu là chuyện. Thế rồi mắt tôi ngân ngấn, cả hai người đều đã nhìn thấy thái độ của tôi.
"Cháu không sao chứ? " Bà đạo diễn hỏi.
"Có điều gì đó không ổn đúng không?"
"Anh ấy là gay". Tôi nói không lên tiếng.
"Anh ấy là gì cơ?" Bà đạo diễn sửng sốt.
"Ôi cục cưng của tôi, thật không? Tôi không nghĩ thế, có phải ai bị điên nói với cháu thế không? Oh". Ông già nắm tay tôi và nói với giọng đầy dỗ dành.
"Tôi lấy làm tiếc khi biết vậy". Bà đạo diễn nói.
Tôi lặng người đôi chút mỗi khi cứ phải nói lên "nỗi đau" của mình.
"Anh ta nói với cháu là anh ta bị gay sao?"
"Không, anh ấy chưa nói, nhưng mọi người ai cũng bảo thế".
"Mọi người là những ai?"
"Bạn của anh ấy, em trai anh ấy, và cháu thậm chí đã gặp cả bạn trai của anh ấy".
"Tồi tệ thật. Tôi xin lỗi".
Tôi thấy mình hơi nực cười khi hôm nay đi thăm ông già, đáng nhẽ phải cười thật tươi và làm cho ông ấy vui thì chưa chi tôi đã ỉu xìu như thế này khiến ông ấy sẽ buồn thêm, nhưng có lẽ tôi đã không "control" được bản thân mình. Đây là lúc tôi quá nhạy cảm và khó có thể xử sự như bình thường.
"Cũng OK mà, cháu yêu, ở đây cái chuyện cháu gặp và yêu một anh chàng gay cũng là bình thường, bình thường thôi, đừng sợ".
"Ông có nghĩ anh ấy là gay không?".
"Không tôi không nghĩ thế. Lần đầu tiên tôi gặp anh ta, tôi đã bị sốc vì anh ta xinh trai hơn cả sự tưởng tượng của tôi, và tôi có thể hiểu được từ trong đôi mắt của anh ta tình yêu anh ta dành cho cháu nhiều từng nào, ooh, tôi đã ghen tị làm sao".
"Ông thấy anh ta yêu cháu sao?".
"Rất nhiều".
"Có thể anh ấy là lưỡng tính hoặc gì đó, bởi vì một người đàn ông gay chẳng bao giờ có thể yêu một người phụ nữ. Cháu vẫn chưa hỏi thẳng anh ấy".
"Này cô bé, nghe này, dù có chuyện gì xảy ra, đừng tự làm cho mình đau đớn, sẽ chẳng là gì hết nếu có ai đó định làm ta tổn thương, nhưng điều kinh khủng nhất là tự ra làm ta tổn thương. Những cảm xúc trong mỗi chúng ta cũng giống như nước, ta có thể đổ chúng ra khỏi cơ thể mình nếu ta muốn và đừng bao giờ để chúng bị ô nhiễm. Cháu đang sợ đúng không? Cháu đã gặp và nói chuyện với anh ta chưa hay cứ đang tự hành hạ mình những ngày vừa qua? Này, ĐẾ VƯỢT QUA ĐƯỢC NỖI SỢ, ĐÓ LÀ ĐỐI MẶT VỚI NỖI SỢ".
"Mà, kể cả anh ta là gay, tôi vẫn có thể hiểu vì sao anh ta lại yêu cháu thế, tốt bụng, thông minh và đẹp, thật là ngu ngốc nếu đánh mất cháu, kể cả anh ta là gay, anh ta vẫn phải níu giữ cháu".
"Cảm ơn vì sự an ủi thật tốt của ông".
"Đó không đơn giản là một lời an ủi, đó là những từ đến từ trái tim tôi".
"Thực ra thì, đó cũng chẳng phải là một vấn đề lớn nếu so sánh với vấn đề sức khỏe của ông hiện giờ. Hy vọng ông có thể chóng khỏe, điều đó quan trọng hơn".
"Ôi tôi đang khoẻ lên rồi mà".
Tôi buồn. Thực sự là vậy: vì tôi nhìn thấy có giọt nước mắt trong mắt bà đạo diễn. Tôi nghĩ đến bà ngoại của mình khi mọi người an ủi bà rằng rồi bà sẽ khỏi, rồi sẽ dẫn bà đi siêu thị và cả… tiếp tục chơi bóng rổ ở sân nhà tôi nữa. Tôi lại chảy nước mắt, thật may. Ông già sẽ nghĩ rằng tôi đang khóc vì câu chuyện tình bi đát của tôi chứ không phái vì ông ấy.
"Ông có muốn cháu hát bài Amazing Grace không?".
"Ôi vinh dự quá, nào".
Amazing Grace là bài hát được John Newton viết lời tặng cho những người nô lệ vào thế kỷ 18, tiếng Anh gọi đây là "hymn", sau đó nó được phổ nhạc và trở thành một giai điệu quen thuộc của những người theo đạo Thiên Chúa giáo. Hầu như ca sĩ nổi tiếng nào của nước Mỹ cũng từng cover lại bài hát này, và người Mỹ ai cũng biết đến nó như một folk song phổ biến nhất.
Tôi đã "phải lòng" bài hát này khi nghe thấy nó được hát acapella đệm nền cho mẩu quảng cáo kêu gọi giúp đỡ trẻ em nghèo đói trên khắp thế giới năm tôi 13 tuổi. Và 14 tuổi, tôi đã hát