Tác giả: Hà Kin
Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015
Lượt xem: 1341713
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1713 lượt.
rằng muốn đi gặp ông già.
"Ôi tôi gọi cho cháu mấy lần nhưng cháu cho tôi số sai hay sao đó, không được gì cả"
"Ôi không, máy của cháu có vấn đề đấy, nhưng bây giờ ổn rồi, bà có thể cho tôi số của bà được không?".
"Cháu không có card của tôi à". Tôi mới chợt nhớ ra bà ấy có đưa cho tôi cái card từ buổi đầu gặp gỡ, nhưng giờ ở đâu thì tôi không thể nhớ ra. Bà ấy cho lại cái card, và nói, nếu được thì ngày mai hoặc cuối tuần sẽ đi gặp ông ấy.
"Ông ấy khá lên chưa?".
"Ông già tội nghiệp!" Bà ấy chỉ nói thế.
Jess gặp tôi. Ánh mắt cậu ấy có phần ngượng nghịu.
Việc đầu tiên là Jess hỏi xem mấy hôm vừa rồi tôi có ổn không? Tôi đã gọi điện cho Ryan chưa? Chắc hắn tôi buồn lắm? Và Garbriel… gửi lời xin lỗi, cô ta có gọi cho tôi không được. Ryan đã biết chuyện và anh ấy rất buồn bã mấy hôm nay. Ryan nói anh sẽ để cho tôi thời gian đế tôi qua cơn sốt, và hy vọng tôi gọi điện lại.
"Cậu có muốn đi ra ngọn hải đăng trên đảo không?".
"OK, nó ở đâu?"
"Không xa lắm đâu, bọn mình sẽ đi bộ ra đó, Ryan yêu chỗ đó lắm".
Và chúng tôi bắt đầu đi bộ về phía ngọn hải đăng, chậm rãi. Tôi hái một chiếc lá và vò vò trên tay, nhát lại nhìn sang bên kia bờ. Thời tiết thật tuyệt, nếu hôm nay tôi được vẽ ngọn hải đăng thì sẽ thuận lợi hơn rất nhiều.
"Có phải anh trai cậu THẬT SỰ là gay không? Hay anh ấy là lưỡng tính? Hay anh ấy bình thường nhưng có quan hệ với dân gay?".
"Cậu có cảm thấy anh ấy yêu cậu không?". Jess không trả lời trực tiếp câu trả lời của tôi mà hỏi lại tôi bằng một câu hỏi khác.
"Chân thành mà nói thì có. Nhưng có một điều, chúng tôi chưa ngủ với nhau, có lạ không?".
"Tôi biết mà, cậu tới căn hộ của anh em tớ ngày hôm đây. Tôi tỉnh giấc lúc cậu đến, và tôi đã chờ xem bọn cậu có làm gì không. Tôi đã nghe ngóng".
"Nhưng quá chán vì không có gì xảy ra đúng không?" Tôi mỉm cười nhè nhẹ.
"Tôi không biết thế là chán hay là tốt".
"Thế thì trả lời câu hỏi của tôi đi".
Jess dừng lại, thở dài. Cậu ấy đứng vịn tay vào lan can và cho hai tay lên di thái dương.
"Tôi đành phải nói thật lòng, tôi không biết, tôi không biết gì về anh trai của mình cả".
"Gì cơ?" Tự nhiên tôi đỏ bừng cả mặt.
"Cậu nói với tôi là anh ấy là gay đúng không, anh ấy chưa bao giờ có bạn gái, tất nhiên là cậu biết anh ấy bị gay đúng không?"
"Nếu cậu biết rồi thì còn không cần phải hỏi nữa?"
"Nhưng nếu anh ấy là gay, thì làm sao mà yêu tôi được. Cậu biết là gay không thể yêu phụ nữ được, tôi hoàn toàn bình thường, tôi không thể yêu phụ nữ".
"Nói cho em biết điều này thực ra, tôi không biết nhiều về anh trai của mình. Bố mẹ chúng tôi ly dị từ khi tôi mới chỉ có 5 tuổi. Tôi ở với mẹ và em gái ở California, còn anh ấy ở với bố ở Philadelphia, chúng tôi cũng không liên lạc nhiều. Chúng tôi chỉ gặp nhau vào một vài dịp và khi cả hai cùng tới New York để tham gia cái câu lạc bộ người mẫu đó và học đại học, nhưng hầu như tôi ở phía Bắc. Tôi chẳng hiểu gì về thế giới của anh ấy. Tôi nghĩ anh ấy là gay bởi vì anh ấy NÓI VỚI TÔI anh ấy là gay, và bởi vì chẳng bao giờ anh ấy tỏ ra cho tôi biết anh ấy thích phụ nữ cả, trừ Garbriel, mà đó cũng chẳng phải là tình yêu".
Tôi lặng người trước những gì Jess nói. Ryan chưa bao giờ nói cho tôi biết sự thật về gia đình anh ấy. Tôi không hề biết, tôi chỉ nhận ra một điều rằng có vẻ Ryan và Jess cũng không phải là hay nói chuyện và gần gũi lắm, họ như sống ở hai thế giới riêng biệt, chỉ có điểm tương đồng là ngoại hình và nụ cười. Và hơn bao giờ hết, trong tôi tràn ngập sự hy vọng về MỘT - RYAN - KHÔNG - GAY.
"Thế ý cậu là cậu cũng không chắc rằng anh ấy thực sự gay đúng không?"
"Tôi chẳng biết gì hết, tôi xin lỗi". Jess nói, cậu ấy rất xúc động.
"Thực ra tôi đã nghĩ khác kể từ hôm nọ tôi đưa cậu về nhà. Tôi đã nói chuyện với anh trai mình. Anh ấy không còn công nhận mình là gay nữa, khi tôi kể cho anh ấy nghe cậu đã khổ sở thế nào khi nghe rằng anh ấy là gay. Anh ấy nói rằng anh ấy không muốn mất cậu. Tôi tin rằng đó lả tình yêu thực sự".
Và thế là tôi bật khóc, tôi ôm mặt khóc tức tưởi.
Jess lại kéo tôi lại và ôm tôi rất chặt, thật tồi tệ, cảm giác lại giống y như trong vòng tay của Ryan.
"OK, OK, tôi xin lỗi, tôi đã tồi tệ đúng không, mọi việc sẽ ổn thôi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi"
"Không, cảm ơn cậu". Tôi nói.
Chúng tôi ra tới ngọn hải đăng. Tôi hỏi Jess:
"Bố cậu là thủy thủ đúng không?".
"Không, ông ấy là thuyền trưởng"
"Ông ấy còn đi tàu không?".
"Tôi không hay gặp ông ấy mặc dù cũng có lúc nhớ. Ông ấy già rồi, bây giờ ông ấy bán rượu phía bắc, mà ông ấy ghét mấy cái trò người mẫu gì gì đó lắm"
"Có thể Ryan cũng ghét, anh ấy thích ra khơi".
"Ừ đúng rồi, em gái chúng tôi cũng thế"
"Tôi nhìn thấy tranh vẽ trong căn hộ của hai người, em ấy có tài thật đấy".
"Tôi cũng thấy cậu có tài".
"Cậu có thấy tôi và em gái cậu có nhiều điểm chung không?".
"Rất nhiều. Có thể mà vì thế cả hai chúng tôi đều yêu cậu"
"Có thể cậu THÍCH tôi, chứ không phải là YÊU tôi". Tôi nhấn mạnh.
"OK, nhưng cảm giác là thật, hôm