Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Chuyện Tình New York - Hà Kin

Tác giả: Hà Kin

Ngày cập nhật: 04:26 22/12/2015

Lượt xem: 1341547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1547 lượt.

thảo về Ryan, quả thất đó là một chàng trai vô cùng háp dẫn. Anh da từng choáng váng khi nhìn thấy Ryan ở cái club đo, vì Lavender chỉ cho anh má. Con nhỏ nói anh ta hot nhất club, được bao nhiêu người theo đuổi. Nghe nói Ryan là đối tượng của nhiều người. Khó tránh khỏi với một chàng trai đẹp trai như vậy, em có thấy thế không?"
"Anh biết từ lâu thế cơ à?".
"Thì em nghĩ xem anh đưa đón Lavender suốt hồi đó mà con nhỏ líu lo suốt ngày, làm sao anh có thể không biết một người nổi bật như vậy chứ?"
À tôi nghĩ thầm trong đầu: "Tại sao tôi không nghĩ ra như vậy nhỉ?".
"Anh nghe nhiều lời đồn không?".
"Anh có nghe nói cậu ấy bị một vài nhân vật có thế lực quan tâm, đặc biệt giới gay như anh nè. Nhưng thật lòng mà nói thì theo quan điểm của anh, Ryan không phải là gay đâu à, có lẽ ở cái đất nước này em biết đấy, quan hệ với người đồng phái cũng là bình thường mà, có thể em bị sốc đó"".
"Sau lần gặp anh về, Ryan tỏ ra ghen tuông với anh, em chả hiểu sao nữa?".
"A ha", Billy mỉm cười. "Chắc Ryan có thế biết qua về anh, anh ấy sợ anh nói với em chuyện của Ryan đó: nên chắc tỏ ra ghen tuông để anh không tiếp xúc nhiều với anh đó mà".
"Thật sao? Mà anh có biết Ryan là bạn trai em trước khi gặp không?"
"Biết chớ, sao mà không biết, vả lại, có hôm em và Ryan đi cùng nhau anh có nhìn thấy rồi mà. Ryan có lẽ cũng biết, nên chắc đòi gặp kiếm cớ cách ly em nha".
"Có thật vậy không? Thực ra... em nghĩ anh có mối quan hệ gì đó với cả bà Mei và Sheryl".
"Mei là một người phụ nữ cô đơn, bà ấy rất thiếu thốn tình cảm. Bỏ chồng lâu rồi, hai cô con gái cũng không gần gũi, con nhỏ Lave thì ngang tàng quá, giờ lại dính thêm nghiện ngập sao bả không buồn. Hơn nữa bà ấy rất thương anh vì anh là con của ba anh, mối tình đầu khó dứt của bà ấy. Còn Sheryl à, cô ấy thì thương anh thật sự. Cũng thật khó rứt ra khỏi mối qquan hệ như thế này, em có hiểu không? Họ gần như là gia đình của anh rồi, anh không bỏ họ được. Anh thương họ như ruột thịt của mình vậy".
"Họ biết anh là gay chứ?"
"Biết chớ, Mei chấp nhận. Còn Sheryl thì không".
"Nhưng anh thương Lavender nhất đúng không?"
"Đúng rồi, anh thương con thỏ nhất. Lúc anh gặp em, chả hiểu sao thấy em giống nhỏ tới thế, có gì đó rất tương đồng, và tự nhiên anh cũng yêu quý em đặc biệt như vậy đó. Có lẽ Mei và Sheryl có chun chút ghen tuông, cũng không sao mà"
"Em trai của Ryan có nói với em rằng Ryan thật sự là gay". Tôi nói như muốn phủ định toàn bộ những gì Billy muốn nói, như muốn nói rằng, anh thôi đi anh đừng an ủi tôi nữa.
"Cậu em trai của Ryan há? Nói với em hồi nào vậy? Nè, nghe nè, Kin ơi".
Anh lại với tay nắm chặt tay tôi.
"Em gặp Ryan nói chuyện đi, nhìn vào ánh mắt của hai người, anh biết đó là tình yêu thực sự mà. Em mà không nghe anh nói cũng được, nhưng em cũng đừng nghe ai nói cả, em nghe theo tiếng nói của trá tim mình nha".
Và tôi lại khóc, cảm giác như người bị ốm vậy, rối bời, vừa hy vọng vừa tuyệt vọng: vừa cần vừa bất cần: chẳng biết nói sao. Tôi đã sốc đủ, tôi chả còn sốc nữa.
Billy nói sẽ đưa tôi về nhưng tôi nói tôi sẽ tự đi về một mình. Tôi vẫn ngại Billy đưa tôi ra đảo, tôi trót nói với anh nhà tôi ở xa tít bên Queens rồi mà. Có thể anh cũng biết rồi nhưng thôi cứ tự đi là tốt nhất.
Tôi miên man nghĩ về những gì Billy nói. Chuyện anh ấy bị gay tôi không còn cảm thấy quá sức nữa, nhưng khi Billy nói rằng anh ấy cảm nhận rằng Ryan không thực sự là gay, và anh ấy nhìn thấy trong ánh mắt của Ryan có tình yêu thật sự, tôi lại nghĩ thực ra đó chỉ là cảm nhận của Billy, chứ có phải là điều gì chắc chắn vậy đâu. Và tôi lại buồn. Chả phải chính Jess cũng có công nhận rồi đó sao, Garbriel cũng thế, những người ở buổi tiệc cũng thế. Nhưng có một điều tôi phải thú nhận rằng, khi ở bên cạnh Ryan, cả khi nhìn thấy anh ấy cười, anh ấy ăn, anh ấy vuốt tóc tôi, anh ấy hôn tôi mọi hành động. không một chút biểu hiện của gay. Kể của mùi của anh ấy, cũng là mùi của một người đàn ông đích thực, hay là do tôi không nhận ra? Hay là do anh ấy diễn trước mặt tôi? Và cứ thế, vừa đổ lỗi, vừa bào chữa…
Tôi bật di động lên, chi có một tin nhắn của Jess nói rằng cần gặp tôi. Tôi gọi điện cho chị Thủy, nói rằng tôi bị ốm nặng bây giờ mới ngồi dậy được, không kịp xin phép Lucy, xin chị ấy xin cho tôi nghỉ hai ba ngày nữa.
Chị Thủy tỏ vẻ lo lắng và nói rằng cứ tưởng tôi bị làm sao hay là tôi về… Việt Nam rồi, còn nói Ronie cũng chán nghỉ hai hôm nay luôn. Tiệm thiếu thợ quá. Lucy chửi bới inh ỏi. Tôi thở dài chả biết nói gì.
Tôi gọi điện cho Jess, nói răng đồng ý gặp cậu ấy nói chuyện, hôm nọ tôi sốc quá chưa kịp nói cho rõ ngọn ngành, tôi muốn gặp Jess ngày mai. Tôi thấy Jess rất vui mừng vì tôi cuối cùng đã chịu mở máy. Tôi nói tôi sẽ gặp Ryan, nhưng cho tôi gặp cậu ấy trước và làm ơn đừng nói gì với Ryan vội: tôi cũng ổn, không có chuyện gì đáng lo hết.
Chiều hôm sau Jess lên đảo, khoảng 3 giờ, tôi đi bộ ra bến xe bus đỏ ở phố Maine để đón cậu ấy. Thật may mắn cho tôi, trên đường đi thì tôi gặp bà đạo diễn, tôi nói ngay