Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341339
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1339 lượt.
t. Bỗng nhiên di động của Liêm Tuấn đổ chuông. “Alo?” Anh đặt bài xuống, đứng dậy nghe máy, “Hợp đồng à? Ừ, được”. “Ngày mai? Không vấn đè.” “Thế hả” … Nhìn sếp tổng bỗng hồi phục vẻ uy nghiêm của một ông sếp, cầm điện thoại, vẻ mặt nghiêm khắc, Đỗ Lôi Ty khó tránh khỏi cảm khái vô cùng. Nhìn đi! Nhìn đi! Thế nào là thú đội lốt người? Thế nào là đạo mạo trang nghiêm? Đó chính là một ví dụ sống động đấy! Cô dám cược rằng, người bên kia đầu dây chắc chắn không biết rằng nhà tư bản ah ta đang gọi điện kia, thực ra trong lòng đang mưu tính xem làm thế nào để hút cạn giọt máu cuối cùng của anh ta! Ôi chao, cái hố sâu cô đang nằm lại sắp có một quần chúng lao khổ bị ném váo rồi… Đỗ Lôi Ty vừa nghĩ vừa lắc đầu, lảm nhảm: “Hố vạn người ơi hố vạn người…” “Em đang nói gì thế?” Không biết tự khi nào mà Liêm Tuấn đã đến trước mặt cô, nhìn cô với vẻ thú vị. “Không có gì!” Đỗ Lôi Ty vội khoát tay, rồi như sực hiểu ra gì đó, một ngàn rưỡi tệ đã bị trừ sạch, cô còn gì để sợ chứ? Thế là cô đứng phắt dậy, chống nạnh ưỡn ngực, nói: “Em nói anh ăn thịt người không nhả cả xương!” Đối với sự phản ứng bất thường đó của cô, Liêm Tuấn hơi sửng sốt nhưng đôi mắt lại lóe lên thâm ý nào đó: “Em nói thử xem, anh ăn thịt người không nhả xương thế nào?” Bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, Đỗ Lôi Ty lại bắt đầu lúng túng, nhưng hễ nhớ đến bao nhiêu đồng bào bị chôn vùi dưới hố, cô lại thấy dũng cảm: “Anh biết rõ em không biết đánh bài nhưng cứ nằng nặc bắt em đánh, còn lợi dụng thân phận sếp tổng trừ lương em, anh làm thế đúng là… là đồ khốn!” Đồ khốn, đồ khốn, đồ khốn, … Hai chứ này sau khi lặp lại trong đầu n lần, Đỗ Lôi Ty bắt đầu thầm mắng chính mình: Đỗ Lôi Ty mày ngốc thế! Mày lại dám mắng sếp tổng đại nhân là đồ khốn, mày đúng là đồ khốn đến nỗi thành đồ đần rồi hay sao? Quả nhiên đôi mắt sếp tổng phủ một bóng đen u ám: “Em nói lại xem.” “Em…” Đỗ Lôi Ty thử lùi ra sau nhưng chân lại đụng vào ghế sofa, ngồi phịch xuống. “Sao không nói nữa?” Liêm Tuấn cúi xuống, hai tay đặt trên hai bên ghế khiến cô bị bao vây ở giữa. Một áp lực to lớn như thế, Đỗ Lôi Ty co rúm lại, bỗng thấy lưỡi khô miệng đắng, tim như ngừng đập, không dám nhúc nhích. “Nói đi?” Anh áp sát, hơi thở phả vào mặt cô, ánh mắt sắc bén phóng đến như hai mũi tên khiến cô bất giác nín thở. Nguy hiểm đã cận kề, thế nhưng đúng lúc Đỗ Lôi Ty tưởng mình hôm nay chết chắc rồi, thì bóng đen bao trùm lấy cô đã biến mất, sau đó cất giọng đều đều: “Tên khốn này định tăng tiền lương cho em.” Tăng! Tiền! Lương! Lúc cô nghe thấy ba chữ này giống như được tiêm vào người một mũi kích thích, bỗng chốc thấy hưng phấn hẳn. Cô nhảy vọt lên từ ghế sofa, đôi mắt toàn hình $, trong tích tắc biến thành cún con: “Thật sao? Anh định tăng lương cho em? Tăng bao nhiêu?” Hễ nhắc đến tiền là không khí sẽ khác, thế mà cái tính cách tham tiền này chẳng đáng ghét tí nào. Liêm Tuấn thấy hết, tâm trạng cũng vui vẻ lên, “Tăng thêm một con số 0, được chứ?” Chỉ một câu nhẹ nhàng mà Đỗ Lôi Ty chấn động toàn thân, một lúc lâu sau mới lắp bắp: “Thế … thế trước số 0 đó có dấu chấm không?”">“Không.” “Thế… sau số 0 là nhân dân tệ chứ?” Đừng bao giờ nói là yên Nhật nhé. “Ừ.” Liêm Tuấn bất lực, gật đầu. “…Anh véo em một cái thử xem?” Đối diện với Đỗ Lôi Ty đã tâm trí bất định, Liêm Tuấn bó tay: “Em không tin anh thế à?” Đỗ Lôi Ty gật đầu, đưa móng vuốt túm lấy tay sếp tổng đặt lên mặt mình rồi véo một cái không thương tiếc. Lúc tay anh chạm vào má cô, không hiểu vì sao, lòng anh bỗng thấy ấm áp. “Ui da!” Sau cơn đau, Đỗ Lôi Ty sung sướng. Hê hê! Đúng là không phải nằm mơ! Sếp tổng đại nhân vì sao lại tăng lương cho Đỗ Lôi Ty? Thực ra nguyên nhân là do cuộc điện thoại lúc nãy của Jason. Sau khi đàm phán gần ba tháng Liêm Thị và một công ty liên doanh đa quốc gia cuối cùng đã ký kết hợp đồng mấy phút trước. Bản hợp đồng ấy chính là bản mà mấy hôm trước Đỗ Lôi Ty kiểm tra và sửa lại, hợp đồng được ký kết nhanh chóng như vậy, Đỗ Lôi Ty cũng xem như có công lao. Ở Liêm Thị, chế độ thưởng phạt nhân viên xưa nay rất rõ ràng, cho dù là nhân viêc thời vụ cũng không ngoại lệ. Thế là Đỗ Lôi Ty từ tầng lớp nhân dân lao động gia cấp vô sản nghèo đến nỗi chỉ còn lại một mẩu quần lót, bỗng lắc người vụt biến thành trọc phú vạn tệ. Cảm giác ấy giống như lý melamine có thêm sữa bột bỗng trở thành một ly bột protein có thêm melatonin, cô có thể nào không sung sướng, không hưng phấn được? “Phi Phi, tớ muốn khao cậu ăn!” Đỗ Lôi Ty bên này hứng chỉ khoa chân múa tay. Chu Dao Phi đang chơi game, vì nghe điện thoại nên phân tâm bị Boss chém tan nát, tức tối buột miệng mắng: “Đỗ Lôi Ty, cậu nhặt được tiền hả? Nhặt được thì mau trả tớ tám xu tiền mua nước ngọt!” “Cậu đừng lải nhải tám xu đó mãi thế, hẹp hòi nhỏ mọn!” Có tiền rồi, khẩu khí cũng , Đỗ Lôi Ty khoát tay, hào khí vạn trượng, “Tớ khao cậu ăn buffet thịt nướng một trăm tám luôn!” “Thôi đi! Cái kiểu của cậu mà còn buffet thịt nướng một trăm tám à, ăn canh chua cay tự chọn mười tám tệ còn khó tin nữa là…” Chu Dao Phi bực bội. “Phi Phi, không lừa cậu đâu! Tớ khao cậu thật mà, còn Hạ Khôn