XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341476

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1476 lượt.

un đắp tình cảm thôi mà… Hạ Hạ, em nói có phải không?”
“Đừng có giở trò ve vãn nữa!” Người đẹp trừng mắt với Tiêu Doãn rồi phóng khoáng đưa tay ra cho Đỗ Lôi Ty, nói: “Chào chị, em là Tiêu Hạ, là em gái tên khốn này đây!”
Thì ra cô nàng là em gái Tiêu Doãn, Đỗ Lôi Ty do dự rồi cũng đưa tay ra, bắt tay cô ta: “Chào em.”
“Tiêu Doãn nói chị là phu nhân của Liêm Tuấn?” Cô gái tỏ ra tự nhiên, vừa nói vừa quan sát Đỗ Lôi Ty mà không chút ngại ngùng.
Nói thực ra, kẻ thứ ba gặp nhiều rồi, nhưng chưa thấy người nào là kẻ thứ ba mà khí chất lại mạnh đến thế. Nhất thời Đỗ Lôi Ty đã nghi ngờ có phải mình đã nhìn nhầm người không, đành ngượng ngùng gật đầu. Căn cứ vào tình hình này thì chắc cô vẫn được xem là vợ của sếp tổng đại nhân nhỉ?
Thấy Đỗ Lôi Ty gật đầu, Tiêu Hạ cũng không khách sáo: “Lần đầu gặp nhau, em mời chị uống ly rượu, xem như quà gặp mặt nhé?”
Đỗ Lôi Ty nhìn người đẹp đó, bỗng cảm giác như gặp phải “tiệc Hồng Môn”1, đang định từ chối từ trong đầu lại thoáng hiện cảnh trước cửa văn phòng Liêm Tuấn ban nãy, trái tim như hẫng xuống.
Ngẩng lên, nhìn thẳng Tiêu Hạ: “Được, vậy chị cũng không khách sáo!”
* * *
Tiêu Doãn lái xe, ba người đến khu vui chơi nổi tiếng nhất thành phố A, bao hẳn một phòng
Trong lúc ấy Liêm Tuấn gọi điện cho Đỗ Lôi Ty, cô cầm điện thoại do dự một lúc, khóe mắt liếc thấy Tiêu Hạ đang ngồi ở ghế phụ, quyết tâm không nghe điện thoại.
Bắt bà đây chờ suốt hai tiếng đồng hồ, nghe điện thoại của anh mới điên!
Đến phòng bao rồi, Tiêu Hạ chọn rượu vang, ngoài ra còn hai chai rượu trắng. Đỗ Lôi Ty cố ý liếc qua giá cả trên thực đơn, khi thấy một dãy số xong, cô tức giận! Cô mặt dày bán bao cao su trong khu thương mại mà tiền kiếm được ngay cả nửa chai rượu cũng không mua nổi, nhưng làm kẻ thứ ba lại tung tiền của chồng mình ngay trước mặt “chính thất” cô đây, đúng là ức hiếp người quá đáng!
Hậu quả Đỗ Lôi Ty tức giận là, cô quyết định uống cho đáng tiền rượu.
Một lát sau, rượu đã lên.
“Rượu vang hay rượu trắng?” Tiêu Hạ hỏi.
“Trắng!” Đỗ Lôi Ty vô cùng hào sảng, vì trên thực đơn, rượu trắng rõ ràng đắt hơn rượu vang nhiều.
Tiêu Hạ ngẩn người, tiếp đó nói với giọng khen ngợi: “Rất ít phụ nữ dám uống rượu trắng đầu tiên!”
Đó là họ chưa gặp kẻ thứ ba cao siêu như cô! Đỗ Lôi Ty nói thầm.
“Đó là do Alice khác người mà!” Tiêu Doãn bỗng xen vào, sau đó động tác tao nhã rót cho mình một ly, mờ ám: ‘Nào, cục cưng! Anh uống rượu trắng
Nghe giọng nói đó, dạ dày bỗng có cảm giác nghiêng sông đổ biển.
“Chị mặc kệ anh ấy, anh ấy bị thần kinh!” Tiêu Hạ lườm Tiêu Doãn rồi nói với Đỗ Lôi Ty, “Nào, em kính chị một ly! Lần đầu gặp nhau, sau này phải nhờ chị quan tâm chăm sóc nhiều!”
Tạo phản rồi! Kẻ thứ ba lại quang minh chính đại nhờ “chính phòng” quan tâm chăm sóc, thế gian trở nên thế này từ bao giờ?
Đỗ Lôi Ty nhìn Tiêu Hạ hồi lâu bằng ánh mắt như nhìn người ngoài hành tinh, cuối cùng không kìm được: “Em và Liêm Tuấn quen nhau từ bao giờ?’
“Bọn em?” Tiêu Hạ ngẩn người, suy nghĩ một lúc rồi nói, “Nếu tình từ lần gặp đầu tiên thì chắc là hồi tiểu học, có phải không anh?” Cô hỏi Tiêu Doãn ngồi cạnh.
Không hiểu vì sao, Tiêu Doãn bỗng vụt tắt nụ cười, hờ hững ừ một tiếng.
Thì ra không phải là kẻ thứ ba, mà là “thanh mai trúc mã”! Đỗ Lôi Ty khó khăn lắm mới hừng hực ý chí chiến đấu, phút chốc tắt ngóm.
“Lúc đó bố thường dẫn bọn em đến gặp anh ấy, trẻ con không hiểu chuyện, gặp vài lần là thân, bây giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.” Tiêu Hạ lẩm bẩm, sau đó cười giễu mình, nâng ly rượu lên uống một ngụm.
Thì ra không chỉ là thanh mai trúc mã, mà còn được đính hôn từ nhỏ!
Đỗ Lôi Ty mất hết ý chí chiến đấu, ban đầu cô cứ ngỡ người ta là kẻ thứ ba, nhưng tính ra thì hình như cô mới là người thứ ba phá hoại thanh mai trúc mã người ta, hại hai người họ đến nay chỉ có thể lén lút vụng trộm! Đỗ Lôi Ty ơi Đỗ Lôi Ty, sao mày lại ngốc đến thế? Người đàn ông vừa đẹp trai, lại giàu có như sếp tổng đây, trước khi kết hôn làm sao không có hồng nhan tri kỷ cho được?
Tâm trạng vô cùng hụt hẫng, Đỗ Lôi Ty nâng ly rượu, uống liền hai ngụm.
“Thực ra em cũng không ngờ anh ấy lại kết hôn, trước kia lúc bọn em ở cạnh nhau, anh ấy lúc nào cũng nói sẽ không kết hôn.” Tiêu Hạ nói.
Lúc ở cạnh nhau… quả nhiên có quá khứ! Vì thế, tâm trạng của cô càng tệ hại, lại uống hại ngụm nữa, không lâu sau ly rượu trắng đã xuống bụng hết.
“Tiểu lượng của chị khá quá!” Tiêu Hạ nhìn ly rỗng, “Em rất thích những người phụ nữ biết uống rượu, đặc biệt là người sinh ra trong hoàn cảnh như em, luôn mang cái mác thục nữ, ngay cả những việc muốn làm cũng không thể làm, chẳng thú vị gì cả! Nào, em kính chị một ly!”
Cô nói thế là, muốn làm chính phòng chứ gì? Đỗ Lôi Ty cố nén lại, uống thêm một ly rượu trắng nữa.
Hai người cứ cô một ly, tôi một ly, rất nhanh, Tiêu Hạ không gượng nổi nữa: “Xin lỗi, em đi nhà vệ sinh tí.” Nói xong, lảo đảo đi ra ngoài.
* * *
Tiêu Hạ vừa đi, cơ hội của Tiêu Doãn cũng đến.
“Em yêu, nó không uống với em, thì anh uống với em!”