Tác giả: Ức Cẩm
Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015
Lượt xem: 1341478
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.
òng Tổng giám đốc.
Cửa văn phòng mở ra rồi lại đóng, Đỗ Lôi Ty thấp thoáng nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đứng quay lung với cô trước của sổ, trong lòng bỗng thấy hụt hẫng.
“Haizzz! Thời buổi này người đẹp luôn được ưu ái!” Mắt Kính ngồi cạnh than thở.
“Anh… anh nói gì?” Không hiểu sao, Đỗ Lôi Ty bỗng thấy hơi buồn bực.
“Cô không nhìn à?” Mắt Kính nhìn cô vẻ kỳ thị, “Cô gái kia trang điểm rất đẹp, dáng người lại ‘hot’ như thế, mới nhìn đã biết có quan hệ đặc biệt với Tổng giám đốc! Nếu không với thái độ huênh hoang của cô ta thì thư ký sao cho vào trong được!” Anh ta nói xong, thở dài một hơi thườn thượt, “Anh hùng khó qua ải mỹ nhân! Chưa biết chừng người vợ kết tóc của Tổng giám đốc đang đợi anh ta về nhà ăn cơm, còn anh ta lại làm trò bậy bạ trong kia! Đáng buồn quá đáng buồn… Ủa ủa ủa! Cô đi đâu vậy?”
Đỗ Lô Ty phớt lờ Mắt Kính, cầm hộp cơm đi ra thang máy như bóng ma.
Đến cửa thang máy, vừa hay nó mở ra.
“Phu nhân?” Jason ngạc nhiên, “Sao cô lại ở đây?”
Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, ánh mắt long lanh, “Tôi… tôi đến đưa cơm…”
“Cô đến từ bao giờ?” Jason nhìn hộp cơm Đỗ Lôi Ty cầm, “Chắc không phải là cô chưa vào đấy chứ? Nào nào nào, tôi đưa cô vào…”
“Không cần!” Đỗ Lôi Ty cắt ngang, “Tôi còn có việc, về… về trước! Cái này, cái này anh cầm lấy, lát nữa giúp tôi đưa anh ấy…” Cô vội vàng nhét hộp cơm vào tay Jason, sau đó lao vào thang máy, đầu không quay lại.
Jason đờ đẫn cầm hộp cơm, vẻ mặt đầy hoang mang.
15, 14, 13… 9, 8, 7…
Những con số cứ sáng lên rồi vụt tắt, cũng như tâm trạng lúc này của Đỗ Lôi Ty, rất ư là phiền muộn.
Bóng sếp tổng đang đứng trong văn phòng và bóng dáng người đẹp lúc nãy cứ xuất hiện mãi trước mắt cô, cuối cùng hai bóng ấy nhập làm một, khiến lồng ngực cô thắt lại.
Cảm giác ấy, đúng là tệ hại quá! Nhưng lại rất nhanh, tâm trang cô còn tệ hơn.
Vì khi Đỗ Lôi Ty lảo đảo ra khỏi thang máy, cúi gằm đầu chuẩn bị ra khỏi cổng công ty, một bóng người đã cản đường cô.
Giọng nói uể oải xen lẫn đùa cợt vang lên: “Cục cưng, đừng vội đi!”
Nghe giọng nói ấy, Đỗ Lôi Ty ngẩng đầu lên, sau đó cô nhìn thấy một đôi mắt hoa đào quen thuộc.
Là Tiêu Doãn?!
Vừa nhìn thấy anh ta, lửa giận của Đỗ Lôi Ty đã bốc lên, nếu không vì tên này thì cô có gãy xương thảm thế không? Còn hại cô bó bột lâu như thế, khiến sếp tổng hiểu lầm
Nghĩ thế nên lửa giận nén trong bụng cô bấy lâu đã bộc phát, cô trừng mắt với Tiêu Doãn, hét: “Cút đi!”
Thỏ trắng tức giận cũng biết cắn người khiến Tiêu Doãn không ngờ đến. Nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ, nhưng rất nhanh chóng phục hồi lại vẻ thản nhiên: “Cục cưng, em giận dữ thế để làm gì?” Vừa nói vừa cản đường cô lại.
Đỗ Lôi Ty mặc kệ, vẫn tiếp tục đi, hai người cứ “tôi đi, anh cản” như chim ưng bắt gà con, được một lúc sau thì cô nổi giận.
“Nếu anh còn cản đường tôi, tôi sẽ hét là có kẻ quấy rối tình dục đấy!”
“Cục cưng, hôm nay em giận dữ ghê thật!” Nói thế nhưng Tiêu Doãn cũng biết đang ở trốn công cộng, nếu xảy ra chuyện to thì khó xử lý, thế là ngoan ngoãn nhường đường.
Đường thì đã nhường, nhưng cái tên Tiêu Doãn ấy không hề có ý tha Đỗ Lôi Ty, cô đi đằng trước, anh ta thong thả theo sau đến khi ra khỏi công ty.
Đỗ Lôi Ty quay lại, nghiến rang ken két: “Tôi cảnh cáo anh, đừng có theo tôi nữa!”
“Anh có theo em đâu? Chẳng qua là tiện đường thôi!” Tiêu Doãn chìa tay ra, tiếp đó ánh mắt mờ ám, “Cục cưng nói thế lẽ nào đang ra hiệu cho anh?” Vừa nói vừa đưa tay nâng cằm cô.
“Cút! Tôi không có tâm trạng đùa với anh!” Đỗ Lôi Ty không do dự đập tay anh ta, bây giờ cô ghét nhất những tên đàn ông khùng điên, tự cao tự đại, đùa giỡn tình cảm!
“Đừng đi mà!” Tiêu Doãn giơ cánh tay ra chặn đường cô, “Em yêu, nếu tâm trạng em không vui thì anh sẽ đi uống cùng em một ly, giải sầu nhé?”
“Muốn uống anh tự đi mà uống!” Đỗ Lôi Ty lườm anh ta không hề khách sáo, vòng qua cánh tay chặn đường mình, bỏ đi.
Cô bé này hôm nay xem ra đã ăn phải thuốc nổ rồi, Tiêu Doãn hơi sững sờ nhưng cảm thấy hứng thú hơn, nhanh nhẹn phóng đến chặn đường cô: “Em yêu, em thế này không cho anh chút sĩ diện nào cả nhỉ?” Vừa nói vừa tỏ ra bị tổn thương.
Lúc này lửa giận trong lòng Đỗ Lôi Ty đã đạt đến mức sắp phun trào, cô sầm mặt, lạnh lùng: “Tôi đếm đến ba, nếu anh còn cản đường, đừng trách tôi không khách sáo! Một, hai…”
“Này, anh đang làm gì vậy?”
Một giọng nói bất ngờ vang lên khiến hai người đang giằng co cùng quay đầu lại, Đỗ Lôi Ty bàng hoàng.
Đây… đây chẳng phải là người đẹp cô nhìn thấy trước cửa văn phòng sếp tổng hay sao?
“Tiêu Doãn, anh lại trêu chọc con gái nhà lành hả?” Người đẹp bực tức lườm Tiêu Doãn một cái.
“Làm gì có, anh chỉ muốn mời Liêm phu nhân uống ly rượu thôi mà.” Tiêu Doãn vẻ mặt vô tội.
“Liêm phu nhân?” Người đẹp sững người, dời ánh mắt sang Đỗ Lôi Ty đang trong trạng thái thất thần.
“Đúng thế, cô ấy chính là phu nhân của Tổng giám đốc Liêm Thị - Alice!” Tiêu Doãn nói, cũng nhìn Đỗ Lôi Ty, tỏ vẻ tiếc nuối, “Tiếc là Liêm phu nhân không chịu n chẳng qua là cùng uống một ly rượu, v