Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341473

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1473 lượt.

rước, cô cũng đã biết, thì ra sếp tổng bận thật, chứ không phải là những nguyên nhân vớ vẩn đầu cô nghĩ ra.
“Không sao, sáng nay vừa ký hợp đồng, việc hợp tác thành công rồi.”
Hết bận rồi? Đỗ Lôi Ty thầm vui sướng, nhưng lại không dám tỏ ra ngoài mặt, chỉ hỏi: “Vậy sau này anh... về sớm nhỉ?”
Vừa hỏi xong, xe bỗng dừng lại.
“Sao thế?” Đỗ Lôi Ty ngơ ngẩn
“Dạo trước bận việc mà bỏ rơi em, xin lỗi.” Giọng nói ngắn gọn chợt vang lên không báo trước. Đỗ Lôi Ty ngẩn người.
Sếp tổng đại nhân đang... xin lỗi cô ư?
Đỗ Lôi Ty sửng sốt, nhìn anh, lại chạm phải một ánh mắt vô cùng chân thành.
Mưa gõ trên kính cửa sổ, nhòa nhạt.
Trong xe, ánh mắt nhìn nhau, ấm áp.
Anh bỗng đưa tay đỡ cổ cô, định hôn lên đó.
“Khoan anh!” Đỗ Lôi Ty sực nhớ gì đó.
“Sao vậy?”
“Cái đó... anh có thể...” Mắt cô lấp lánh, không biết phải nói với anh thế nào, thực ra cô rất muốn nghe một lần anh nói câu đó.
Bỗng tiếng chuông di động vang lên phá tan sự ngượng ngập.
Và tiếng Chu Dao Phi hung tợn cất lên: “Đỗ Lôi Ty, rốt cuộc bao giờ cậu mới khao tớ ăn cơm đấy?
Thứ Bảy, thời tiết đẹp, trong không khí có gió thoáng nhẹ, rất mát mẻ.
Chỉ mỗi Đỗ Lôi Ty đi trên đường là có vẻ u sầu.
Mấy hôm trước cô và bạn thân Chu Dao Phi hẹn nhau cùng đến ăn ở một quán mới mở, vốn là chuyện rất thường tình. Ai ngờ nửa tiếng trước khi cô xỏ giày định đi, sếp tổng bỗng ăn vận thoải mái xuất hiện ở cửa, nói sẽ đi với cô, đồng thời thái độ không cho phép từ chối.
Đỗ Lôi Ty ú ớ.
Nói ra thì, từ khi kết hôn đến nay, cô vẫn chưa đưa sếp tổng đến gặp ai cả. Chính xác hơn là cô không nghĩ sẽ giới thiệu sếp tổng cho bạn cô. Nguyên nhân rất đơn giản, sớm muộn gì cũng ly hôn, vì vậy để người khác không biết mình đã ly hôn thì chi bằng ngay từ đầu đừng để người ta biết mình đã kết hôn.
Nhưng bây giờ đã khác xưa, theo tình hình hiện nay mà nói thì chuyện ly hôn tạm thời không thể xảy ra ở cô, hơn nữa thật lòng thì cô cũng không nỡ rời xa sếp tổng. Người đàn ông này tuy hơi ngang ngược, hơi hẹp hòi, cũng hơi hư hỏng, nhưng ở cạnh anh lại có cảm giác yên tâm, giống như trời có sập thì cũng có người chống đỡ vậy...
Dừng lại! Sao nghĩ mãi rồi toàn nghĩ đến điểm tốt của anh vậy?
Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, nhìn sếp tổng đang ung dung đi sau cô, bất giác thấy tức giận.
Chắc chắn anh đã định theo cô từ lâu lắm rồi? Chỉ đợi chuyện này xảy ra mới bất thần xuất hiện, hại cô luýnh quýnh tay chân, chẳng chút chuẩn bị nào đã phải giới thiệu “Đức Phật” này cho Chu Dao Phi và Hạ Khôn rồi. Bảo cô lúc đó phải giải thích sự thực rằng mình đã kết hôn như thế nào đây? Rõ ràng anh ấy cố ý làm cho cô khó xử mà!
Độc ác! Cực kỳ độc ác!
Nghĩ thế, cô bất giác cúi đầu đi nhanh hơn.
Bỗng một bàn tay choàng qua vai cô.
“Đi nhanh thế làm gì?” Ai đó vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không hiểu tâm trạng rầu rĩ của cô.
Đỗ Lôi Ty cúi đầu, im lặng.
“Chắc không phải đang giận anh chứ?”
“Đương nhiên là...” Lời đến cửa miệng, bỗng thấy sếp tổng nheo mắt lại đầy nguy hiểm, khóe môi nửa cười nửa không phảng phất nét kỳ dị.
“Đương nhiên là vui còn không kịp nữa là...” Cười khổ. Đỗ Lôi Ty thầm khinh bỉ mình trăm lần vạn lần.
Thôi, xem như dắt cún đi dạo!
Ối... Làm gì có cún nào choàng vai chủ nhân mà đi đâu
>_<
Lúc hai người đến nhà hàng thì đã mười giờ rưỡi sáng, theo tin nhắn Chu Dao Phi gửi thì cô nàng và Hạ Khôn đã đặt sẵn phòng, đang đợi bên trong.
Theo nhân viên phục vụ đến cửa phòng, cửa vừa mở bỗng có người lao ra, mở rộng cánh tay ôm chặt lấy Đỗ Lôi Ty.
“Bao cao su, cậu có nhớ tôi không?”
Một giọng nói vô cùng “dâm đãng”, nhân phẩm tệ hại như thế, người ấy không ai khác là Hạ Khôn.
“Cáo chết tiệt, tránh xa tôi ra!” Đỗ Lôi Ty đang định đẩy cậu ta ra thì có một bàn tay đã nhanh hơn cô một bước, túm lấy cánh tay Hạ Khôn, sau đó không hề nương tình đứng chắn giữa hai người họ.
Đỗ Lôi Ty kinh ngạc, Hạ Khôn cũng bàng hoàng.
Sau khi sững người, dường như cậu ta hiểu ra gì đó, cố ý tỏ vẻ đau khổ, “Ông anh này, anh đừng kích động thế, tôi thực sự không có sở thích đặc biệt đó...”
Liêm Tuấn buông tay, sắc mặt không thay đổi: “Trước kia tôi không có, sau này sẽ càng không có...”
Phụt...
Đỗ Lôi Ty phun!
Câu này của sếp tổng thoạt nghe không có gì, nhưng ngẫm kỹ thì đang nói Hạ Khôn biết, sau khi gặp cậu xong, từ bây giờ tôi sẽ không có bất kỳ hoang tưởng nào về đồng tính luyến ái nữa.
Hai chữ - đủ độc!
Vẻ mặt Hạ Khôn có phần ngượng ngùng, lúc ấy Chu Dao Phi ngồi trong phòng cũng bước ra, hôm nay cô nàng mặc áo hai dây trắng với váy dài màu đen, dáng người vẫn đẹp như xưa. Mái tóc đen xoăn được búi chặt với chiếc châm cài bằng bạc, cặp kính gọng đen trên sống mũi khiến toàn thân cô toát lên vẻ trí thức vô cùng. Thoạt nhìn thì thực sự không thể liên hệ cô với một cá tính vừa đỏng đảnh vừa đanh đá được.
Đỗ Lôi Ty đang chuẩn bị chào bạn mình thì bỗng thấy cô nàng nhìn Liêm Tuấn, sững người: “Sao lại là anh?”
“Cô?” Giọng Liêm Tuấn cũng hơi ngạc nhiên.
Cảnh ấy khiến Đỗ Lôi Ty hoang mang, rụt r