Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Có Cần Lấy Chồng Không?

Có Cần Lấy Chồng Không?

Tác giả: Ức Cẩm

Ngày cập nhật: 02:54 22/12/2015

Lượt xem: 1341471

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1471 lượt.

mà còn nói cười vui vẻ sau khi ăn bao nhiêu thứ cay này? Mà cái tên gây họa đây hoàn toàn không biết, còn tỏ bộ dạng ấm ức, thật không biết nên giận hay nên thương cô nàng đây.
Nghe anh nói thế Đỗ Lôi Ty mới nhận ra mình trách nhầm người tốt, thì ra sếp tổng không phải đang giận cô! Thở phào nhẹ nhõm, cô ân cần hỏi: “Sao anh lại thấy đau cổ?”
“... Không biết!”
“Haizzz!” Đỗ Lôi Ty thở dài, “Ai bảo anh ăn cay nhiều thế...”
Liêm Tuấn ho sặc: “Hình như do em gắp cho anh.”
Đỗ Lôi Ty điềm nhiên: “Em gắp cho anh là vì anh thích ăn cay?”
Liêm Tuấn sững người: “... Ai nói với em là anh thích ăn cay?”
Hê, sếp tổng còn ngại nữa! Đỗ Lôi Ty hạ thấp giọng bí ẩn: “Anh đừng ngượng, thím Ngô nói cho em biết rồi, thực ra anh không cần nhường nhịn em, thật đấy!”
“Thực ra...”
“Sao?” Ánh mắt nghiêm túc của cô nhìn anh, chớp chớp.
Người ngố như thế, nếu để cô biết anh không ăn cay được, liệu có hổ thẹn đến chết? Thôi tìm cơ hội nói sau vậy.
Liêm tuấn nuốt lời xuống, chỉ nói gọn: “Không có gì, bây giờ cổ họng không khỏe, không ăn cay nữa.”
“Vâng!” Đỗ Lôi Ty gật đầu: “Em bảo phục vụ mang trà sữa cho anh thấm giọng.”
Khóe môi Liêm Tuấn giật giật: “... Thím Ngô rốt cuộc đã nói gì với em?”
“Hì hì.” Đỗ Lôi Ty cười bí ẩn, “Thím ấy nói hết em biết rồi!”
“Sao vậy?”
“... Thôi anh cứ uống nước lọc là được.”
Cuối cùng, trà sữa đương nhiên không thể uống, đồ cay cũng chắc chắn không thể ăn, Liêm Tuấn chỉ uống một ly nước.
Uống nước xong thì thanh toán và ra về.
Đỗ Lôi Ty rất hào phóng móc ví ra, chuẩn bị trả tiền, thì một tấm card đã được đưa ra trước cô.
Cô ngẩn người, nhìn theo bàn tay đưa tấm card ấy, thấy Liêm Tuấn có vẻ rất-ư-là-bình-thường!
Đỗ Lôi Ty bỗng nghĩ: Cảm giác bám đại gia thật tuyệt! o (≧v≦) o
Ăn trưa xong vì còn sớm nên Đỗ Lôi Ty đề nghị đi dạo.
“Bọn này không đi đâu.” Hạ Khôn nói. Ăn miễn phí cơm người ta, đương nhiên không thể làm kẻ thứ ba phá đám, đó là kiến thức sơ đẳng. Hơn nữa, cậu ta không muốn bị ai quấy nhiễu... bất giác liếc nhìn Chu Dao Phi, khóe môi nở nụ cười.
“Phi Phi, ánh mắt con cáo kia nhìn cậu thật dâm đãng!phá tan âm mưu.
Chu Dao Phi lườm: “Anh ta thường xuyên như thế, tớ quen rồi.”
Hạ Khôn tỏ ra bị tổn thương sâu sắc: “Vợ ơi, em đang sỉ nhục chồng em đấy.”
Chu Dao Phi càng bắt bẻ: “Thứ nhất, chúng ta chưa kết hôn, em không thân với anh. Thứ hai, em chỉ nói sự thật.”
Hạ Khôn tự nhiên choàng eo cô: “Em yêu, chúng ta rõ ràng còn thân hơn cả kết hôn mà?”
“Bớt cãi cùn đi, buông móng heo của anh ra!” Rõ ràng nói thế nhưng Chu Dao Phi không có ý chống cự, hẳn nhiên giữa hai người thực sự còn thân hơn cả kết hôn.
Nhìn hai người đấu khẩu, Đỗ Lôi Ty bất giấc cảm thán câu nói của Hạ Khôn, thực sự còn thân hơn cả kết hôn!
Kết hôn?
Cô bỗng nhớ ra điều gì đó, nếu nói hai người họ thân thuộc nhau hơn cả kết hôn, vậy quan hệ giữa cô và sếp tổng rốt cuộc là thân hay không?
Nếu không thân, vậy sếp tổng vừa ôm vừa hôn vừa lăn lộn trên giường với cô... là gì?
Nếu nói là thân... Rõ ràng anh chưa nói với cô ba chữ đó, đừng nói là ba chữ, mà ngay cả nắm tay hẹn hò cơ bản cũng không có, làm sao gọi là thân?
Nghĩ đi nghĩ lại, Đỗ Lôi Ty băn khoăn vô cùng.
Đúng lúc ấy, Liêm Tuấn bỗng nói: “Đi thôi.”
“Đi đâu?” Đỗ Lôi Ty chưa phản ứng kịp.
Liêm Tuấn nói: “Đi dạo.”
“Nhưng bọn Phi Phi đã đi mất rồi.”
Liêm Tuấn nhướn mày: “Hai người chúng ta lẽ nào không thể đi dạo?”
Í? Đỗ Lôi Ty bỗng sực tỉnh, nhớ đến vấn đề cô băn khoăn.
Đi dạo? Hai người? Chẳng... chẳng lẽ là hẹn hò... trong truyền thuyết!!!
Không đợi cô phản ứng. Liêm Tuấn đã tiến đến nắm lấy tay cô.
Lòng bàn tay anh rất lớn, gần như ôm trọn bàn tay cô, chỉ cần hơi ra sức là cô đã “di động” máy móc theo bước chân anh.
Tình hình này, rất kỳ dị.
M người đàn ông cao lớn đẹp trai, nắm tay một cô gái sắc mặt cứng đờ, chậm rãi đi trên phố.
Một lúc sau, Liêm Tuấn bỗng dừng lại, bất lực nhìn cô.
“Đỗ Đỗ, không phải anh đang dắt chó đi dạo.” Em làm ơn phản ứng chút được không?
“Ồ...” Đỗ Lôi Ty gật gật, đột nhiên tỉnh ngộ, “Anh... anh... anh mắng em là chó!”
Liêm Tuấn nhún vai: “Đó là do em nói.”
Đỗ Lôi Ty hận đến ngứa răng, lúc nãy còn nghĩ sếp tổng trở nên thân mật hơn, thì ra hoàn toàn là giả tạo!
Cô tức tối dậm chân, định giằng tay anh ra, khổ nỗi sức lực quá tương phản, chống cự một hồi, vô ích. Ngẩng lên nhìn anh, vẻ mặt ấy như thể đang đùa với cún vậy.
/ (T o T) /.......
Ở cạnh sếp tổng, quả nhiên cứ không làm gì thì tốt hơn.
Vô duyên vô cớ bị sếp tổng chơi một vố, Đỗ Lôi Ty sinh hận, quyết định đứng lì ra đó với anh.
“Đỗ Đỗ!”
hiến răng nghiến lợi, giả vờ không nghe.
“Đỗ Đỗ?”
“...” Ai nghe anh, người đó là heo!
“Đỗ Đỗ, em có muốn ăn kem không?” Liêm Tuấn bỗng dừng cạnh chiếc xe bán kem đậu bên đường. Đỗ Lôi Ty nhìn kem, hai mắt đứng tròng.
Nếu nói thế giới này có thứ gì đó khiến Đỗ Lôi Ty không từ chối nổi, chắc là chỉ có hai – sếp tổng đại nhân và kem. Bây giờ sếp tổng nắm tay cô hỏi cô muốn ăn kem không,


Old school Easter eggs.