Trước Là Tiểu Nhân, Sau Là Quân Tử
Tác giả: Nhạc Tiểu Nữu
Ngày cập nhật: 02:51 22/12/2015
Lượt xem: 1341800
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1800 lượt.
bọn họ giống như đụng phải phải cái gì đó, tất cả mọi người đều tưởng rằng đó chỉ là cọc gỗ hay thứ gì khác, nhưng càng ngày xi-măng được dỡ ra càng nhiều thì thứ được chôn giấu bên trong cũng được lộ rõ hơn, lúc này An Bằng và mấy người công nhân mới kinh ngạc phát hiện, bên trong là bộ phận chân người đã phân hủy.
Không khí hôi thối tràn ngập cả căn phòng, bất kể như thế nào đi nữa thì bọn họ cũng không thể tưởng tượng được nơi đây vậy mà lại giấu xác chết. Sau khi phục hồi lại tinh thần, lúc này An Bằng mới bắt đầu run rẩy gọi điện thoại báo cảnh sát.
Mấy người Lộ Phi Nhi tới hiện trường, lúc này mới phát hiện đây là một vụ án rất đặc biệt, bởi vì hơn nửa tảng đá vẫn còn vùi lấp giữa lớp xi-măng, cho dù là mng khẩu trang Lộ Phi Nhi vẫn có thể ngửi được cái mùi này rất mạnh mẽ. Bạch Mai, Trì Ba và Lộ Phi Nhi bắt tay vào khai thác thi thể, ròng lqd rã suốt bốn giờ đấy! Bọn họ không thể có người khác, bởi vì chỉ có bọn họ và pháp y mới có thể phân biệt chính xác thi thể bị tổn thương trong quá trình đào bới hay là đã bị thương trước khi diễn ra quá trình đào bới. Nạn nhân được khai quật lên, các bộ phận toàn thân đều màu nâu và khá nhiều bề mặt thối rữa màu đen, bởi vì bị đóng kín dưới bồn tắm, môi trường ẩm ướt, không khí không lưu thông nên quá trình thi thể bị thối rửa vô cùng chậm chạp.
Tên nạn nhân là gì? Vì sao lại xuất hiện trong nhà An Bằng? Vân Tùng và Chu Kiến chịu trách nhiệm điều tra vụ án này, bọn họ hỏi An Bằng, nhưng đối với tên nạn nhân này An Bằng cũng không có một chút ấn tượng nào.
Lộ Phi Nhi trở lại đơn vị, liền ra sức tắm rửa, chà xát làm da đến đỏ, dùng rất nhiều sữa tắm nhưng vẫn còn có thể nghe thấy cái mùi khó chịu ấy trên người. Đối với người có cái mũi nhạy cảm mà nói thì thật đúng là hành hạ đấy! Cơm chiều giải quyết ở cục, chỉ ăn cơm trắng, còn có chút canh cải trắng, thật sự là không muốn đến nửa đêm bị đói mà thức dậy.
Mệt mỏi về nhà, Lộ Phi Nhi mới có thời gian nghĩ đến Lý Thanh Lưu, sao tên khốn kiếp này lại không có một chút tin tức nào vậy? Ngày hôm qua xảy ra chuyện như vậy, chẳng lẻ anh không có một câu an ủi nào sao? Hay là .. anh tính tối nay lại muốn dùng chiêu cũ? Nghĩ tới đây, đột nhiên Lộ Phi Nhi không thấy mệt mỏi nữa, cũng không buồn ngủ, cứ như vậy lúc thì tỉnh táo, lúc thì mơ màng đến nửa đêm. Nhưng mà Lý Thanh Lưu vẫn chưa tới, cũng không gọi điện thoại. Buổi sáng thức dậy, Lộ Phi Nhi cố ý nhìn điện thoại một chút, không có cuộc gọi nhỡ nào, muốn gọi cho Lý Thanh Lưu, nhưng suy nghĩ lại một chút, mình không nên quá chiều chuộng người đàn ông này. Nếu như tối hôm qua, trong lòng Lộ Phi Nhi còn có một tin oán trách mà nói, vậy bây giờ có thể nói là ngập tràn tức giận.
Cả buổi sáng, Lộ Phi Nhi đều bận rộn sắp xếp chứng cứ ở hiện trường, lại thêm ngày hôm qua ngủ không được tốt, cho nên đầu Lộ Phi Nhi như muốn nổ tung vậy, mơ mơ màng màng đến căn tin, bưng một mâm đồ ăn, ngồi xuống góc bàn trống. Một lát sau, Chu Kiến, Vân Tùng và Tiễn Minh cũng đến, quan trọng nhất là còn có Ninh Vệ Đông.
“ Hi! Người đẹp. ” Chu Kiến thay mặt mọi người chào hỏi với Lộ Phi Nhi, Lộ Phi Nhi nghĩ cũng không nghĩ, trả lời một câu.
“ Hi! Bát giới. ”
“ Ha ha ... ” Lúc đầu mọi người còn sửng sốt, sau đó là một trận cười vang lên, ngay cả mấy người bàn bên cạnh cũng nghe được đối thoại của bọn họ, trong lúc này, cả căn tin đều là tiếng cười, Chu Kiến cũng cười khổ, thật sự không ngờ, Lộ Phi Nhi cũng có một mặt hài hước như vậy. Chỉ có điều tiếp theo thì không thể nào vui vẻ nữa rồi.
“ Tâm trạng không tệ nhỉ? Xem ra là sức mạnh của tình yêu, thật sự là không ngờ, ha ha ... ” Lời nói của Tiễn Minh rõ ràng mang theo châm chọc, nghe vào trong tai Lộ Phi Nhi thật sự rất khó chịu, theo như lời nói của cô ta, có nghĩ Lộ Phi Nhi cô là đồ đã dùng qua, bọn họ cũng biết quan hệ của cô và Lý Thanh Lưu, thậm chí khả năng còn đang đồn đãi lung tung, bọn họ đang ở cùng nhau, đối với một cô gái vô cùng bảo thủ như Lộ Phi Nhi mà nói thì thật sự rất xấu hổ.
Lộ Phi Nhi cũng không rời khỏi, cô không muốn tỏ ra yếu kém trước những người này, thậm chí cô còn có thể cảm thấy sự ghen tị trần trụi của Tiễn Minh và căm phẫn của Ninh Vệ Đông, điều này đã khiến Lộ Phi Nhi như đứng lên trên đống lửa, ngồi trên đống than.
“ Ăn cơm cũng không lấp kín được miệng của cô. ” Cho dù Vân Tùng có ngăn Tiễn Minh lại đi nữa thì không khí cũng không thoải mái lên được. Lộ Phi Nhi ăn xong đứng dậy.
“ Tôi ăn xong rồi, còn bận chút việc, tôi đi trước đây. ”
“ Ừ, có tin tức gì thì nói cho tôi biết ngay lập tức. ” Vân Tùng nghiêm mặt nói.
“ Được. ”
Mới ra khỏi cửa căn tin, Ninh Vệ Đông cũng đuổi theo.
“ Phi Nhi, mình có chuyện muốn nói với cậu. ”
“ Chuyện gì? ” Hiện tại Lộ Phi Nhi đã vô cùng phiền chán, cô cảm thấy bản thân mình cũng không cần thiết phải nói với cậu ta. Ninh Vệ Đông nói hai lời, trực tiếp kéo Lộ Phi Nhi đến thẳng phòng hồ sơ, ở đây giữ không ít hồ sơ lâu năm, cũng ít có người tới, chuyện quan trọng nhất là nơi đây lại cuối hành lang. Bị kéo mạnh mẽ như vậy, Lộ Phi