Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341949
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1949 lượt.
của cô càng khiến hắn không thể bỏ cô xuống được. Hắn tiêu hao nửa năm thời gian trên người cô, đối với mỗi biểu hiện nhăn mày cười đùa của cô đều khắc ghi, cô nên là người của hắn, ai cũng không thể ngăn cản hắn có được cô.
Từ ngày đó, mỗi ngày Tần Tuyên Tuyên đều thu được các loại quà tặng. Đôi khi là một bó hoa lớn, đôi khi là trang sức quý giá, lại có cả vé xem ca nhạc…
Ngày đầu tiên nhận được hoa tươi, Tần Tuyên Tuyên còn nghĩ là do Tống Kỳ tặng, vô cùng vui vẻ nhận lấy, đến khi phát hiện thiếp bên trong, mới biết thì ra là của Đỗ Mộ Ngôn, lúc đó cô đã ném thẳng bó hoa vào thùng rác. Sau đó Đỗ Mộ Ngôn liên tục đưa đến nhiều thứ khác, cô có thể từ chối đều từ chối cả, đôi khi cô không ở đó, nhóm đồng nghiệp nhận thay, cô cũng tuyệt đối không chạm vào chút nào, đều nằm phủ bội trong ngăn kéo của cô.
Lúc đầu, còn có người trêu chọc cô rằng chồng cô quá lãng mạn, nhưng thời gian lâu dần, đồng nghiệp của cô đều biết quà này là do Đỗ Mộ Ngôn tặng, trong công ty bắt đầu có những lời đồn. Tần Tuyên Tuyên vẫn đi ngay làm thẳng, mặt ngoài tỏ vẻ không thèm để ý lời đồn nhưng trong lòng lại nghĩ ngày nào đó nhất định phải trả lại tất cả cho Đỗ Mộ Ngôn, hơn nữa khẳng định thái độ của cô một lần nữa.
Người Nhà
Buổi tối đó, Tần Tuyên Tuyên về nhà hơi muộn, bị Đường Vi nhắc nhở đôi câu, cô tự biết mình không đúng nên ngoan ngoãn nghe dạy dỗ, thật vất vả mới tránh thoát một kiếp này.
Sau vài ngày, công việc ở công ty mới của Tần Tuyên Tuyên bắt đầu vào quỹ đạo, cố gắng làm xong nhiệm vụ, cố gắng giao tiếp quan hệ với các đồng nghiệp khác. Mà cô cũng không quên việc đã hứa với Đỗ Mộ Ngôn, giữa trưa luôn đến Minh Hạ cùng hắn ăn trưa. Quan hệ của hai người tiến triển rất tốt.
Hôm nay, Tần Tuyên Tuyên vừa về nhà đã bị Tần Quốc Đống gọi lại, “Tuyên Tuyên, con lại đây một chút, ba có chuyện muốn hỏi con.”
“Ba, có chuyện gì vậy ạ?”
Tối hôm đó sau khi xem đom đóm về, Tần Tuyên Tuyên lập tức nhận ra, cô rất tiêu cực trong mối quan hệ với Đỗ Mộ Ngôn, không dám đi cùng một chỗ với Đỗ Mộ Ngôn, theo bản năng che dấu đi quan hệ với hắn… trái lại, Đỗ Mộ Ngôn rất khoa trương thông báo với mọi người quan hệ yêu đương của hai người. Cô cảm thấy cô nên thay đổi một chút, nên tiến bộ, nếu không cô thật xin lỗi Đỗ Mộ Ngôn đã trả giá vì cô nhiều như vậy.
Đầu tiên, cô nên thản nhiên, thậm chí là tự hào thừa nhận mối quan hệ với Đỗ Mộ Ngôn.
Hôm sau, lúc sắp tan làm, Tần Tuyên Tuyên nhắn tin cho Đỗ Mộ Ngôn, nói tối nay cô muốn ăn đồ Nhật, hy vọng hắn có thể đến đón cô.
Đỗ Mộ Ngôn nhanh chóng nhắn tin đồng ý.
Tần Tuyên Tuyên nhìn tin nhắn đồng ý không chút do dự, trong lòng hơi phức tạp. Cứ như thế này thì thể nào cô cũng bị Đỗ Mộ Ngôn chiều hư mất. Về cơ bản hắn đối với cô là cần gì cho đó, mặc kệ cô yêu cầu cái gì hắn đều dùng hết khả năng làm cô thỏa mãn, thật sự biến cô thành công chúa nâng trong tay mà cưng chiều. Đôi khi cô còn cảm thấy được yêu chiều mà kinh sợ nữa, nhưng nhiều hơn là cảm giác vô cùng hạnh phúc, có mấy người phụ nữ có thể hưởng niềm hạnh phúc được Đỗ Mộ Ngôn yêu chiều như vậy chứ?
Cô cảm thấy, cô cũng nên trả giá tình cảm như hắn.
Đến thời gian tan làm, Đỗ Mộ Ngôn nhắn tin cho Tần Tuyên Tuyên, nói hắn đã chờ cô dưới lầu. Tần Tuyên Tuyên biết hắn tuân thủ hứa hẹn với cô, không để đồng nghiệp của cô phát hiện ra mối quan hệ giữa hai người, cô vừa cảm động vừa đau lòng, nhắn tin lại để hắn đi lên đón cô.
Đỗ Mộ Ngôn chỉ ước có thể làm mỗi người đều biết mối quan hệ của hắn và Tần Tuyên Tuyên, dĩ nhiên không có ý kiến gì, lại báo tên ở chỗ bảo vệ một chút rồi đi lên lầu dưới ánh mắt kinh ngạc của bảo vệ kia.
Tần Tuyên Tuyên thu dọn đồ đạc của mình thật chậm chạp, đồng nghiệp mới của cô thấy thế thì hỏi: “Tần Tuyên Tuyên, sao cô còn chưa về?”
Đã đến giờ tan làm, những người không cần tăng ca đều mau chóng thu dọn rời khỏi công ty, hành động này của Tần Tuyên Tuyên lại có chút khác lạ khiến người ta để ý.
“Tôi đi ngay đây.” Tần Tuyên Tuyên cười nói, nhanh chóng thu dọn xong đồ đạc, sửa sang lại bàn công tác của mình.
“Tuyên Tuyên.”
Một giọng nói đàn ôn quen thuộc vang lên, gương mặt Tần Tuyên Tuyên tràn đầy nụ cười, quay người nhìn về phía Đỗ Mộ Ngôn đang sải bước lại gần.
“Anh ta là bạn trai cô à?” Đồng nghiệp nháy mắt trên đùa.
Tần Tuyên Tuyên tự hào gật đầu cười, ánh mắt đầy tình ý mềm mại nhìn Đỗ Mộ Ngôn đanh lại gần mình, miệng nói: “Đúng vậy, anh ấy là bạn trai tôi.”
“Bạn trai cô thật đẹp trai!” Đồng nghiệp cảm thán nói, bỗng nhiên mày chau lại, “Có ai từng nói bạn trai cô đặc biệt giống Đỗ tổng Đỗ Mộ Ngôn của tập đoàn Minh Khải chưa?”
Tần Tuyên Tuyên cười liếc mắt nhìn đồng nghiệp, không nói gì, chỉ cầm túi xách tười cười chào đón.
“Xong rồi sao?” Đỗ Mộ Ngôn tự nhiên nhận lấy túi xách của Tần Tuyên Tuyên, cúi đầu hôn khẽ lên khóe môi đang cười của cô, dịu dàng hỏi.
Gương mặt Tần Tuyên Tuyên đỏ bừng, “xong rồi, chúng ta đi thôi.”
Cô xoay người vẫy vẫy tay với đ