Tác giả: Linh Lạc Thành Nê
Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015
Lượt xem: 1341948
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1948 lượt.
dưới trong công ty đâu đó.”
Tần Tuyên Tuyên đã không ít lần thấy thái độ của Đỗ Mộ Ngôn với cấp dưới, việc hắn khiến cấp dưới mang theo bộ dạng nơm nớp lo sợ khiến cô cảm thấy như hắn có hai mặt vậy, lúc bên cô là nhân cách dịu dàng còn khi đối mặt với cấp dưới thì chính là nhân cách lạnh lùng tàn nhẫn.
“Họ đều là những người đã nhìn em lớn lên, cũng là người lớn trong nhà của anh, anh nhất định sẽ đối xử với họ như chú dì trong nhà, em vừa lòng chưa?” Đỗ Mộ Ngôn cười cười.
Tần Tuyên Tuyên nhớ đến biểu hiện vô cùng tốt của Đỗ Mộ Ngôn trước mặt cha mẹ mình thì cũng thả lỏng hơn.
Sự việc được giải quyết, hai người anh anh em em ăn xong cơm chiều. Sau đó, Đỗ Mộ Ngôn nắm tay Tần Tuyên Tuyên đi dạo trên đường cái, lấy danh nghĩa tốt đẹp là tiêu cơm.
Thời gian còn sớm nhưng Tần Tuyên Tuyên không muốn về nhà quá muộn nên để Đỗ Mộ Ngôn đưa cô về nhà. Đỗ Mộ Ngôn đưa Tần Tuyên Tuyên về tận dưới lầu, chờ cô đi lên, cuối cùng nhìn thấy cô phất phất tay chào hắn từ cửa sổ phòng ngủ mới an tâm rời đi.
Tần Tuyên Tuyên nói với Tần Quốc Đống chuyện Đỗ Mộ Ngôn đồng ý đi du lịch, đồng thời hỏi ông có thể mời Đỗ Mộ Ngôn đến nhà ăn một bữa cơm hay không. Đây là lần chính thức thăm hỏi đầu tiên của Đỗ Mộ Ngôn sau khi hai người xác nhận quan hệ.
Tần Quốc Đống và Đường Vi cũng thích Đỗ Mộ Ngôn, đối với sự tiến triển của đôi trẻ rất là vui mừng, dĩ nhiên sẽ không phản đối. Ba người bàn bạc một chút, nhanh chóng xác định thời gian mời cơm.
Sau khi trở về phòng của mình, Tần Tuyên Tuyên gọi cho Đỗ Mộ Ngôn để thông báo việc này, Đỗ Mộ Ngôn dĩ nhiên là nói hôm đó hắn rảnh, nhất định sẽ đến.
Du Lịch
Ngày hẹn ăn cơm nhanh chóng đến gần, sắp tan làm, Tần Tuyên Tuyên nhắn tin cho Đỗ Mộ Ngôn nói hôm nay có thể tan làm đúng giờ.
Khi Đỗ Mộ Ngôn phong độ xuất hiện trước mắt Tần Tuyên Tuyên, lòng cô nhảy nhót không ngừng.
Hiển nhiên là hắn đã tỉ mỉ sửa sang bản thân, giày da, đẹp trai sạch sẽ, cả người nhìn qua cực kỳ có tinh thần, mà giờ phút này sự vui sướng trong mắt hắn càng cuốn hút nhiều ánh nhìn hơn.
Ôm lấy cánh tay Đỗ Mộ Ngôn, Tần Tuyên Tuyên không nhịn được cười nói: “Đỗ Mộ Ngôn, không phải anh dùng cả ngày để chuẩn bị đấy chứ?”
“Chỉ là đến ăn một bữa cơm rau dưa thôi, cháu quà cáp làm gì chứ.” Đường Vi cười nhận lấy, sẵng giọng nói.
“Nên mà, nếu dì và chú thích quà của cháu thì tâm ý của cháu không uổng phí rồi. Hai người vui vẻ thì cháu cũng vui mà.” Đỗ Mộ Ngôn nói.
Cái miệng Đỗ Mộ Ngôn thật ngọt, chẳng dùng mấy câu đã dỗ cho Tần Quốc Đống và Đường Vi vui ngất trời, bốn người ngồi vào bàn ăn. Tần Quốc Đống và Đỗ Mộ Ngôn nói chuyện không ngừng, mà Đường Vi thì luôn gắp đồ ăn cho Đỗ Mộ Ngôn, hiển nhiên hai ông bà đều yêu thích Đỗ Mộ Ngôn.
Tần Tuyên Tuyên ở bên cạnh nhìn tất cả, mặt mày hớn hở, cố ý tỏ ra khó chịu nói: “ba mẹ, con cảm thấy con nhất định không phải con đẻ của hai người.”
“Sao thế Tuyên Tuyên?” Đường Vi bật cười nói.
“Mẹ nhìn đãi ngộ của con bây giờ đi nè.” Tần Tuyên Tuyên chỉ chỉ bát mình, lại chỉ chỉ cái bát sắp có ngọn của Đỗ Mộ Ngôn, “Nhìn lại Đỗ Mộ Ngôn… mẹ, mẹ thật sự xác định con không phải con nuôi chứ?”
Đường Vi ngẩn người, lập tức bật cười, “Nói linh tinh cái gì, được rồi, gắp cho con.”
Đường Vi cũng gắp cho Tần Tuyên Tuyên một đũa đồ ăn, cô vui vẻ ra mặt, “Được rồi, xem ra con đúng là con đẻ của cha mẹ.”
“Đều đã lớn thế rồi, còn không sợ tiểu Đỗ chê cười sao?” Tần Quốc Đống ra vẻ nghiêm túc nói.
Tần Tuyên Tuyên liếc mắt nhìn Đỗ Mộ Ngôn một cái, thấy hắn chỉ đang cười cười không nói liền quay đầu nói với Tần Quốc Đống: “Hắn cười cứ cười, con da mặt dày, không sợ!”
Nói xong, Tần Tuyên Tuyên bổng cảm thấy trên đùi ấm áp, không khỏi ngẩn ra. Cô yên lặng liếc mắt xuống, liền thấy bàn tay Đỗ Mộ Ngôn không kiêng nể gì mà đặt trên đùi cô. Cô bỗng dưng ngẩng đầu trừng mắt liếc Đỗ Mộ Ngôn một cái, ánh mắt sắc như dao cạo.
Vẻ mặt Đỗ Mộ Ngôn vô cùng nghiêm trang, cũng không quá đáng, sờ đùi cô một chút liền thỏa mãn thu tay về, ôn hòa mở miệng: “Cháu rất thích sự thật tình của Tuyên Tuyên, sao có thể chê cười em ấy được ạ?”
Nghe vậy Tần Tuyên Tuyên hài lòng thu hồi tầm mắt, lại đắc ý nhìn Tần Quốc Đống.
Tần Quốc Đống và Đường Vi liếc mắt nhìn nhau, đáy mắt chứa sự vui mừng.
Bữa cơm này qua đi trong bầu không khí hòa hợp vui vẻ, sau khi ăn xong, Đỗ Mộ Ngôn lại trò chuyện trên trời dưới đất với Tần Quốc Đống và Đường Vi, khiến hai người vui vẻ không thôi, Tần Tuyên Tuyên bị vắng vẻ ở một bên gương mặt đầy tươi cười nhìn cảnh này, lòng ngập tràn niềm hạnh phúc.
Tối muộn, Đỗ Mộ Ngôn cáo từ ra về, Tần Tuyên Tuyên đưa hắn xuống lầu, hai người ở dưới lầu âu yếm hồi lâu Đỗ Mộ Ngôn mới vô cùng không nỡ lên xe rời đi.
Lần đầu tiên “gặp gỡ trưởng bối”, hai bên đều rất vừa lòng.
Sau lần đầu tiên gặp gỡ trưởng bối, Đỗ Mộ Ngôn cảm thấy chính mình cách mục tiêu gần hơn một chút, gần đây tâm trạng hắn cực kỳ tốt, đối với chuyện này, những cấp dưới của hắn đặc biệt là Lý Tái