Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Cố Chấp

Cố Chấp

Tác giả: Linh Lạc Thành Nê

Ngày cập nhật: 03:38 22/12/2015

Lượt xem: 1341910

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1910 lượt.

ho cô đứng lên.
“Bây giờ là sáng sớm, anh làm gì thế!” Tần Tuyên Tuyên cũng hiểu Đỗ Mộ Ngôn muốn làm gì, sắc mặt hồng đến như muốn rỉ máu.
Đỗ Mộ Ngôn lại làm như có thật nói: “Anh tập thể dục buổi sáng.”
Tầm mắt hắn thoáng nhìn, thấy được ly sữa mình chưa uống hết, cánh tay dài chụp tới, ly sữa nằm trong tay hắn.
Lờ mờ đoán được hắn muốn làm gì Tần Tuyên Tuyên khẽ trừng lớn hai mắt, đang muốn giãy dụa, ngay lập tức hắn nghiêng ly,nháy mắt sữa tươi màu trắng ngà nhỏ xuống trớc ngực cô.
“Quần áo của em!” Ngay cả lỗ tai của Tần Tuyên Tuyên cũng đỏ bừng lên, vội vàng kháng nghị nói. Đã là mùa xuân, hôm nay cô mặc áo sơmi màu trắng, vì ở trong phòng nên không mặc áo khoác, sữa tươi nhanh chóng thấm vào ngực cô.
“Hả,anh xin lỗi.” Đỗ Mộ Ngôn dừng một chút, đem ly đặt trên bàn, một tay chạm đến ngực cô, làm bộ muốn cởi cúc áo sơmi.
“Anh buông ra, em vào phòng thay quần áo!” Tần Tuyên Tuyên còn đang phí công giãy dụa.
Đỗ Mộ Ngôn rụt tay về, làm như tiếc nuối lại làm như bất đắc dĩ nói: “Không thích anh dùng tay hả ? Được rồi.”
Hắn nhe răng cười, cúi đầu, dùng răng nanh cắn mở cúc áo thứ nhất trước ngực cô.
Hô hấp của Tần Tuyên Tuyên gần như ngừng lại, trái tim bắt đầu đập điên cuồng, không chớp mắt nhìn hành động tiếp theo của hắn, cho đến khi nút áo cuối cùng bị răng nanh cởi bỏ, lộ ra làn da óng ánh mềm mại dưới lớp quần áo.
Làm xong hết thảy, hắn lại thẳng đứng dậy, một lần nữa cầm lấy ly sữa kia, trực tiếp rót xuống nửa thân trần của cô. Rơi trên da thịt.
Sữa hơi nóng, cảm giác ấm áp rõ ràng xuyên thấu qua làn da lại truyền đến tận óc của cô, Tần Tuyên Tuyên cũng hít vào một hơi, căng thẳng nhìn Đỗ Mộ Ngôn.
Đỗ Mộ Ngôn ung dung đem ly đặt xuống, lại lần nữa đè sát cơ thể, nhìn ánh mắt của cô cười nói: “Hình như anh vẫn chưa ăn no. Tuyên Tuyên, thấy không, dáng vẻ của em ăn ngon lắm.”
Tần Tuyên Tuyên nghiêng đầu, khẽ hừ nhẹ một tiếng, cả người bởi vì xấu hổ mà hiện lên ửng hồng.
Đỗ Mộ Ngôn chỉ cảm thấy tim mình dường như đập nhanh một nhịp, nuốt nước miếng, ngay sau đó liền cúi đầu hôn bên gáy cô. Sữa ngọt cùng với hương thơm dịu nhẹ trên người cô kết hợp một chỗ, làm cho hắn hận không thể lập tức ăn vào trong bụng. Cho dù bọn họ đã kết hôn, cho dù hắn đã chiếm được. Có cô rất nhiều rất nhiều lần, hắn vẫn không thể ức chế kích động giờ phút này.
Đầu lưỡi ở trên da thịt mềm mịn giống như rắn nhỏ uốn lượn qua lại, quả thực hắn làm giống trong suy nghĩ, liếm sạch sữa trên người cô. Động tác hắn mềm nhẹ, lại mập mờ như vậy, Tần Tuyên Tuyên mặc dù nhắm chặt hai mắt, dường như cũng có thể thấy được đầu lưỡi của hắn đang dạo chơi trên người cô. Hình ảnh thật dâm mĩ, chờ hắn liếm sạch sẽ giọt sữa cuối cùng , Tần Tuyên Tuyên xấu hổ phát hiện, bản thân mình cũng có phản ứng.
Chờ hai người chỉnh trang lại xong, nhà ăn được dọn dẹp quét tước một lần, đã gần đến giữa trưa, Tần Tuyên Tuyên cầm túi sách của mình, thở phì phì đi ở phía trước, mãi đến khi tới nhà xe, cô ngồi ghế bên cạnh tài xế, dùng sức đóng sầm cửa xe.
Đỗ Mộ Ngôn cảm thấy mỹ mãn ngồi vào vị trí lái, nhưng không lập tức khởi động xe, hơi nghiêng lại gần cô, cố ý nhíu mày nói: “Tuyên Tuyên, chẳng lẽ vừa rồi anh chưa làm em thoả mãn, v ì thế mà em tức giận ?”
Tần Tuyên Tuyên vốn nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa sổ, nghe vậy phút chốc quay đầu, tức giận nói: “Anh thật không biết xấu hổ!”
Đỗ Mộ Ngôn nở nụ cười,“Cảm ơn bà xã khích lệ.” Dừng một chút, nụ cười của hắn càng mập mờ,“Bà xã xin yên tâm, lần sau nhất định anh sẽ càng cố gắng.”
“Anh!” Tần Tuyên Tuyên trừng mắt Đỗ Mộ Ngôn, cô thật sự khâm phục sự vô liêm sỉ của hắn.
Đỗ Mộ Ngôn ha ha cười thắt dây an toàn thay cô, nhích lên phía trước hôn nhẹ cô, sau đó ổn định chỗ ngồi, thắt dây an toàn nhân tiện nói: “Thật ngọt.”
“Mau lái xe !” Tần Tuyên Tuyên thúc giục nói. Nếu còn dừng, cũng không biết hắn còn có thể nói những lời mà cô cảm thấy thẹn như thế nào nữa.
Hôm nay thời tiết tốt, người tới vườn bách thảo cũng không ít, hiển nhiên không thiếu mấy đứa nhóc đang chào bán hoa cho các cặp tình nhân. Tần Tuyên Tuyên và Đỗ Mộ Ngôn nắm tay nhau thong thả dọc theo đường đi xi-măng, gió mát đưa tới mùi hoa nhàn nhạt, màu xanh biếc tràn ngập tầm nhìn làm cho người ta cảm thấy thải mái. Đỗ Mộ Ngôn thường thường cúi đầu nói bên tai Tần Tuyên Tuyên hai ba câu tâm tình, càng khiên cho mặt cô thêm phần sắc xuân, nhưng so với xuân này. Vẻ mặt càng tươi đẹp vài phần.
“Anh ơi, bạn gái anh xinh đẹp thế kia,hãy mua bông hoa tặng cô ấy đi.” Nhìn qua như là học sinh trung học, sau lưng cô gái còn đeo ba lô, ngọt ngào cười nói.
Đỗ Mộ Ngôn nhìn Tần Tuyên Tuyên liếc mắt một cái, vẻ mặt nghiêm túc,“Cô ấy không phải bạn gái tôi.”
Cô nhóc giật mình chớp mắt một cái,hơi lúng túng.
Tần Tuyên Tuyên kéo kéo Đỗ Mộ Ngôn, trừng hắn liếc mắt một cái, trách hắn trêu chọc cô nhóc.
Đỗ Mộ Ngôn cười cười, thân mật nắm cả bả vai Tần Tuyên Tuyên, nói: “Cô ấy là vợ tôi.”
Cô gái ngẩn người, lập tức cười nói: “Anh à, vợ anh và anh thật sự là trai tài gái sắc, trời sinh